Chương 6: Cuộc Chiến Lật Ngược
Phạm Tuấn Khoa đứng trước cánh cửa phòng họp lớn tại tầng 14 của Bitexco Financial Tower, nhịp tim anh đập mạnh, từng đợt sóng hồi hộp xô vào lồng ngực.
Anh hít một hơi thật sâu, mùi hương nước hoa nữ tính hòa quyện với mùi giấy tờ mới và hơi lạnh từ điều hòa khiến không gian trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Trên tay anh là bộ hồ sơ dày cộp, chứng nhận quyền sở hữu 54% cổ phần của Gia Nguyên Holdings, mà giờ đây, anh không còn là trợ lý nữa, mà là Chủ tịch mới của VN-Capital.
Giữa không khí căng thẳng, Khoa cảm nhận được mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống mũi, anh nhanh chóng lau nhẹ bằng lưng tay áo vest đen.
Trong đầu anh, hình ảnh Nguyễn Thị Thu Hà, CEO cá tính và mạnh mẽ, hiện lên với ánh mắt sắc lạnh, làn môi khép chặt trong những lần phê bình anh trước toàn thể nhân viên.
Những kỷ niệm đau đớn ấy như từng nhát dao cứa vào tâm trí, nhưng giờ đây mọi thứ đã khác.
Cánh cửa phòng họp mở ra, Khoa bước vào, đôi giày da bóng loáng của anh phát ra tiếng kêu nhỏ khi chạm xuống sàn.
Mọi ánh mắt đều dồn về phía anh, từ nhân viên đến các thành viên trong ban giám đốc.
Trên bàn họp, một chiếc đồng hồ Seiko SKX009 đang tích tắc, thời gian chỉ đúng 14:00.
Khoa mỉm cười tự tin, đặt bộ hồ sơ xuống bàn, tiếng giấy sột soạt vang lên gây sự chú ý.
"Chào các bạn, tôi là Phạm Tuấn Khoa, Chủ tịch VN-Capital," anh bắt đầu, giọng nói chắc nịch.
"Hôm nay, tôi sẽ trình bày về kế hoạch tái cấu trúc công ty của chúng ta."
Nguyễn Thị Thu Hà ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt cô không giấu nổi sự ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức cô đã lấy lại được vẻ bình tĩnh.
Cô ngồi thẳng lưng, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng, tuy nhiên, Khoa biết rằng bên trong cô đang có những cơn sóng ngầm.
"Phạm Tuấn Khoa, anh không phải là người có quyền lên tiếng ở đây," Hà lạnh lùng nói, không cho anh có cơ hội làm rõ mọi việc.
"Tôi đã có kế hoạch riêng cho công ty, và những gì anh đang nói chỉ là một sự nhầm lẫn lớn."
Khoa không để cho sự châm chọc của cô làm ảnh hưởng đến tâm lý.
Anh vươn vai, chỉ vào bộ hồ sơ trên bàn.
"Tôi nghĩ rằng cô nên xem lại các điều khoản trong hợp đồng chuyển nhượng cổ phần mà cô đã ký.
Tôi có đầy đủ bằng chứng pháp lý cho thấy rằng việc này hoàn toàn hợp lệ và hợp pháp."
Hà nhìn chăm chăm vào Khoa, đôi môi cô mím lại, bàn tay nắm chặt vào nhau như thể đang cố gắng kiềm chế sự tức giận.
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu rọi qua kính, tạo nên một không gian sáng sủa nhưng đầy căng thẳng.
Khoa có thể cảm thấy mồ hôi trên thái dương mình lại rịn ra, nhưng anh không hề động đậy.
Anh đã chuẩn bị cho tình huống này từ rất lâu rồi.
"Khoa, tôi không thể tin rằng anh lại có thể làm trò này.
Để một người như anh, không có đủ kinh nghiệm điều hành, đứng đầu công ty vốn được xây dựng bằng mồ hôi và nước mắt của tôi," Hà nói, giọng điệu có phần mỉa mai nhưng cũng không thiếu phần lo lắng.
Khoa gật gù, không chút nao núng.
"Tôi đã từng là một phần của công ty này, và tôi hiểu rõ những gì cần phải làm để đưa Gia Nguyên Holdings vượt qua giai đoạn khó khăn này."
"Chúng ta không thể để một kẻ như anh phá hủy những gì tôi đã xây dựng," Hà đáp lại, giọng nói của cô trở nên gay gắt hơn.
"Anh không thể chỉ từ một dự án không thành công mà quyết định tất cả."
Khoa không phản bác, anh đã chuẩn bị sẵn một loạt các số liệu và bằng chứng để chứng minh cho kế hoạch của mình.
Anh mở hồ sơ và bắt đầu trình bày về tình hình tài chính của công ty, những số liệu đáng báo động mà anh đã phát hiện.
Mỗi con số đều được chứng minh bằng các báo cáo kiểm toán độc lập từ Big 4, các sao kê tài khoản ngân hàng từ Techcombank và Vietcombank, tất cả đều không thể chối cãi.
"Như các bạn thấy, tình hình tài chính hiện tại không khả quan.
Nếu tiếp tục theo đuổi các chiến lược cũ, công ty sẽ không còn tồn tại trong vòng 6 tháng tới," Khoa nhấn mạnh, ánh mắt anh quét qua từng người ngồi trong phòng.
"Chúng ta cần một cuộc cách mạng về tư duy và chiến lược đầu tư."
Nguyễn Thị Thu Hà nhìn chằm chằm vào Khoa, cảm giác như mọi thứ xung quanh bỗng chốc biến mất.
Cô biết rằng những số liệu mà Khoa đưa ra không thể chối cãi.
Chúng đang đổ sụp tất cả những gì cô đã xây dựng bấy lâu nay.
Cô nuốt khan, cảm thấy cổ họng mình như nghẹn lại, không thể phát ra âm thanh nào.
"Tôi sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy," Hà nói, nhưng âm thanh của cô giờ đây thiếu sức mạnh.
"Tôi sẽ chiến đấu để bảo vệ công ty này."
Khoa cười nhẹ, nhưng ánh mắt anh chứa đầy sự kiên quyết.
"Tôi không nghĩ rằng cô sẽ có nhiều thời gian.
Thời hạn cho sự thay đổi đã bắt đầu điểm rồi, và tôi sẽ không chờ đợi.
Thay vì chống lại, hãy hợp tác.
Chúng ta cần nhau để đưa Gia Nguyên Holdings đến một kỷ nguyên mới."
Hà chớp mắt, những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng cô không cho phép bản thân mình trở nên yếu đuối.
Cô vẫn là CEO, người đã từng điều hành công ty với tất cả tâm huyết.
Nhưng giờ đây, Khoa đã lật ngược mọi thứ, và cô biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ như trước nữa.
Cuộc chiến này không chỉ là giữa Khoa và Hà, mà là giữa những ý tưởng, khát vọng và động lực.
Cả hai đều hiểu rằng cuộc chiến này sẽ quyết định số phận của Gia Nguyên Holdings.
Khoa gật đầu, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
Bây giờ, nhiệm vụ của anh không chỉ đơn thuần là chiến thắng, mà còn là thuyết phục được Hà, người đã một thời là sếp của anh.
Anh đứng thẳng, ánh mắt kiên định và quyết đoán.
"Tôi muốn thấy cô tham gia vào kế hoạch tái cấu trúc này.
Hãy cùng nhau làm việc để cứu vãn công ty."
Hà nhìn Khoa, sự sụp đổ dần dần lộ ra trong đôi mắt cô.
Cô hiểu rằng đây không phải là một kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một cuộc chiến mới mà cô phải tham gia.
Và có thể, Khoa không chỉ là kẻ thù mà còn là một đồng minh trong tương lai.
Bầu không khí trở nên nhẹ nhõm hơn khi các nhân viên trong phòng bắt đầu thảo luận về các chiến lược mới.
Khoa biết rằng mọi thứ đã bắt đầu thay đổi từ giây phút này.
Nhưng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và anh cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.