Chương 1: Thử Thách Từ Sếp Nữ
Phạm Tuấn Khoa đứng im lặng giữa không gian rộng lớn của văn phòng tầng 14 Bitexco Financial Tower, nơi ánh sáng tự nhiên chiếu rọi qua những ô kính lớn, làm nổi bật vẻ sang trọng của nội thất hiện đại.
Thời gian lúc này là 10 giờ sáng thứ Hai, không khí nặng nề của một buổi họp căng thẳng đang khiến cho các nhân viên phòng kinh doanh cảm thấy khó thở.
Mồ hôi lạnh chảy dọc theo thái dương của Khoa, anh cảm nhận rõ ràng từng giọt mồ hôi lăn dài, nhưng không dám lau đi.
Ánh mắt của CEO Nguyễn Thị Thu Hà đang như lửa thiêu, nóng bỏng và sắc bén như dao.
Như thường lệ, cô ấy không ngại ngần gì khi phê bình nhân viên một cách công khai.
"Phạm Tuấn Khoa!
Anh có biết hồ sơ dự án anh làm không đúng tiêu chuẩn không?
Anh làm việc kiểu này thì đừng trách tôi ký giấy buộc thôi việc!"
Giọng nói của Hà vang lên, sắc lạnh như băng, khiến cho cả phòng như tê liệt.
Khoa cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào những con số chênh lệch trên trang báo cáo tài chính quý 2 mà anh vừa in ra.
Anh cảm thấy như thời gian ngừng lại, không gian xung quanh hòa quyện vào những lời chỉ trích không thương tiếc của cô.
"Tôi đã nhắc nhở anh rất nhiều lần về việc tuân thủ quy trình.
Không thể để những sai sót này xảy ra!".
Giọng Hà như sấm sét, và Khoa chỉ biết gật đầu, không cãi lại, không lấy một lời biện minh.
Mỗi câu nói của cô đều như từng nhát dao cắt sâu vào lòng tự trọng của anh.
Khoa không hề ngớ ngẩn, anh biết rõ mình đang ở trong một tình huống khó khăn, nhưng đồng thời cũng biết rõ đây là một phần trong kế hoạch thâu tóm của mình.
Anh đang đóng vai trò trợ lý thử việc, nhưng thực chất là đang nghiên cứu cách vận hành của Gia Nguyên Holdings.
Những gì Hà nói, những chỉ trích của cô, chỉ là một phần trong ván cờ lớn mà anh đang chơi.
Khoa âm thầm ghi chú lại các lỗi sai của Hà trong hồ sơ, từng con số, từng biểu đồ, từng bình luận của cô.
Giữa lúc không khí căng thẳng đạt tới đỉnh điểm, tiếng điều hòa kêu vo vo như một bản nhạc nền không mời mà đến.
Khoa nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng hòa quyện với cảm giác mặn chát nơi khóe môi, anh tự trấn an mình.
"Mình phải giữ bình tĩnh," anh nghĩ thầm.
Nhìn xung quanh, anh thấy mười hai nhân viên khác trong phòng, mỗi người đều đang cố gắng tránh ánh mắt của Hà, một số người thậm chí còn trốn sau màn hình máy tính như thể nó có thể bảo vệ họ khỏi sự trừng phạt.
"Tôi không muốn nghe bất kỳ lý do nào từ anh!
Tôi chỉ muốn thấy kết quả!"
Hà tiếp tục, và Khoa cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn, nhưng không được phép để cho sự lo lắng đè nén.
Anh thầm tính toán trong đầu, mỗi lời cô nói, mỗi cảm xúc tỏa ra từ cô, đều là dữ liệu quý báu cho kế hoạch của anh.
Hà dừng lại một chút, ánh mắt của cô quét qua mọi người trong phòng, như thể tìm kiếm sự đồng tình từ họ.
Nhưng không ai dám lên tiếng, tất cả đều im lặng.
Khoa biết rằng đây không chỉ là một buổi họp, mà là một cuộc đấu trí.
Anh đã từng đọc rất nhiều sách về tâm lý học và quản lý, và giờ đây, anh hiểu rằng sự tự tin của Hà đang được xây dựng trên sự sợ hãi của những người xung quanh.
"Tôi sẽ cho anh một cơ hội cuối cùng để sửa chữa các sai sót này.
Nếu không, tôi sẽ không tiếc khi phải đưa ra quyết định chấm dứt hợp đồng với anh."
Cô nói, giọng điệu kiên quyết, nhưng Khoa cảm nhận được một chút lo lắng ẩn sâu trong lời nói đó.
Là một CEO, Hà luôn phải thể hiện sức mạnh và quyền lực, nhưng trong khoảnh khắc này, Khoa nhận ra rằng cô cũng là một con người, có những nỗi sợ hãi riêng.
"Cảm ơn chị đã cho tôi cơ hội.
Tôi sẽ làm việc chăm chỉ hơn để không phụ lòng tin của chị."
Khoa đáp lại, giọng nói điềm tĩnh khiến cho không khí trong phòng bớt căng thẳng một chút.
Dù cho lòng anh đang dậy sóng, nhưng mặt ngoài vẫn giữ được vẻ bình thản.
Nói xong, Khoa quay lại bàn làm việc, mở máy tính và bắt đầu kiểm tra lại từng số liệu mà mình đã ghi chú.
Anh không chỉ muốn chứng minh năng lực của mình mà còn muốn tìm hiểu rõ hơn về những sai lầm của Hà.
Trong đầu anh, các con số lộn xộn bắt đầu sắp xếp lại thành một bức tranh rõ ràng hơn.
Mỗi lần nhấn phím, lòng tự tôn của anh lại được củng cố.
Khoa biết mình đang ở trong một cuộc chiến không chỉ với Hà mà còn với chính bản thân mình.
Mười hai nhân viên trong phòng vẫn ngồi im thin thít, thỉnh thoảng có người liếc nhìn Khoa với ánh mắt đồng cảm.
Họ đều biết tính cách của Hà, và ai cũng có thể thấy rằng Khoa đang phải đối mặt với một thử thách lớn.
Tiếng đồng hồ trên tường tích tắc đều đặn, từng giây trôi qua như kéo dài thêm sự căng thẳng.
Khoa cảm thấy như mình đang đứng trên một đỉnh núi, nơi mà chỉ cần một chút sơ sẩy cũng có thể dẫn đến thất bại.
Trong khi Khoa đang miệt mài làm việc, thì trên tầng 15, Vũ Hoài An – Giám đốc Pháp chế của VN-Capital – đang ngồi trong văn phòng, tay lướt qua các điều khoản chuyển nhượng và ghi nhận toàn bộ hồ sơ vi phạm của Nguyễn Thị Thu Hà.
An là một người phụ nữ sắc sảo, với đôi mắt luôn sáng ngời sự thông minh.
Cô biết rõ rằng mọi động thái của Khoa sẽ ảnh hưởng lớn đến kế hoạch thâu tóm sắp tới.
Áp lực từ phía trên buộc cô phải theo dõi sát sao từng bước đi của Khoa.
Khoa tập trung vào việc phân tích những sai sót trong báo cáo tài chính, ghi chép lại từng lỗi, từ những sai số nhỏ nhất cho đến các giải thích không hợp lý của Hà.
Anh không chỉ đơn thuần là một trợ lý, mà đang chuẩn bị cho một cuộc chiến kéo dài 72 giờ sắp tới.
Mọi thứ sẽ được phơi bày, và Khoa sẽ không để cho bất kỳ cơ hội nào trôi qua.
Anh quyết tâm phải chứng minh rằng mình xứng đáng với vị trí này, và không chỉ vậy, anh còn muốn làm rõ chân tướng của những ai đang nắm giữ quyền lực tại Gia Nguyên Holdings.
Khoa thầm thì với bản thân, "Mình sẽ không để cho sự sỉ nhục này qua đi dễ dàng.
Mình sẽ biến nó thành động lực, một cách để chứng minh giá trị của mình.
Dù có thế nào, mình sẽ không từ bỏ!"