Chương 2: Khám Phá Sự Thật Đằng Sau Những Con Số
Vũ Hoài An ngồi ở văn phòng tầng 15 của Bitexco Financial Tower, nơi ánh sáng mặt trời chiếu qua những ô kính trong suốt, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt bàn gỗ óc chó.
Chiếc laptop của anh đang chạy hàng loạt chương trình phân tích dữ liệu, âm thanh gõ phím lách cách vang lên, hòa lẫn với tiếng điều hòa kêu vo vo.
Anh đặt một ly cà phê đen bên cạnh, hương thơm của cà phê nguyên chất hòa quyện trong không gian, khiến tâm trí anh trở nên tập trung hơn.
Mặc dù chỉ mới 9 giờ sáng, nhưng không khí trong văn phòng đã dày đặc sự căng thẳng.
Vũ Hoài An là Giám đốc Pháp chế của VN-Capital, và anh đang trong quá trình xem xét hồ sơ pháp lý liên quan đến thương vụ thâu tóm Gia Nguyên Holdings.
Anh đã lật đi lật lại những trang hồ sơ, từ báo cáo tài chính, hợp đồng chuyển nhượng cổ phần cho đến các biên bản họp của ban lãnh đạo.
Mỗi con số, mỗi chữ ký đều được anh ghi chú cẩn thận, cuốn sổ tay bên cạnh đã chật kín những ghi chép chi tiết.
Những con số trên màn hình nhấp nháy, báo cáo tài chính quý 2 của Gia Nguyên Holdings xuất hiện trước mắt anh như một mảnh ghép lớn, nhưng nhiều chỗ lại thiếu những mảnh ghép quan trọng.
Anh bắt đầu tập trung vào một mục đáng chú ý: "Chi phí hoa hồng bất động sản".
Số tiền lên đến 12 tỷ đồng, một con số không hề nhỏ.
Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng anh.
Anh nhấp ngụm cà phê, cảm thấy vị đắng vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, như một dấu hiệu cho thấy có điều gì đó không ổn.
"Tại sao lại có khoản chi lớn như vậy mà không có bất kỳ chứng từ nào đi kèm?"
Anh tự hỏi, đôi lông mày nhíu lại, ánh mắt chăm chú quét qua từng dòng chữ.
Sau khi dành gần một giờ đồng hồ để nghiên cứu, Vũ Hoài An quyết định gọi điện cho một trong những nhân viên phụ trách tài chính của Gia Nguyên Holdings.
Có một cảm giác hồi hộp trong lòng khi anh bấm số, đầu dây bên kia đổ chuông ba hồi, cuối cùng một giọng nói vang lên: "Alo, tôi là Lan, có gì không anh?"
"Lan, tôi muốn hỏi về khoản chi hoa hồng bất động sản 12 tỷ đồng trong báo cáo tài chính quý 2.
Có thể cho tôi biết rõ hơn về nó không?"
Vũ Hoài An hỏi, giọng nói điềm tĩnh nhưng không giấu được sự nghi ngờ.
"Dạ, anh Hoài An, khoản chi đó là do công ty chúng tôi thanh toán cho một số dự án bất động sản.
Nhưng..."
Giọng Lan có vẻ l hesistant, "Chúng tôi không nhận được hóa đơn từ bên nhận hoa hồng.
Cái này là do chị Hà chỉ đạo."
Nghe đến tên Nguyễn Thị Thu Hà, lòng anh trùng xuống.
Đó là CEO của Gia Nguyên Holdings, người mà anh đã nghe rất nhiều về sự quyết đoán và cách điều hành cứng rắn.
Nhưng giờ đây, có vẻ như cô ấy đã đi quá giới hạn.
"Các bạn có lưu giữ tài liệu nào liên quan đến việc này không?"
Anh hỏi, cảm thấy cần phải thận trọng hơn trong từng câu chữ.
"Dạ, em không chắc.
Nhưng em sẽ tìm kiếm và gửi cho anh sớm nhất có thể."
Lan trả lời, giọng có phần lo lắng.
Sau khi cúp máy, Vũ Hoài An lại quay về màn hình laptop, mở thêm nhiều tab hơn nữa.
Anh không chỉ muốn chứng minh sự bất hợp pháp trong việc chuyển tiền, mà còn phải tìm ra những chứng cứ cụ thể để có thể đối mặt với Hà.
Những chứng từ cũ kỹ, những biên bản họp, và các hợp đồng được in ra từ trước đó được xếp thành từng chồng trên bàn làm việc.
Anh cảm thấy cơn sốt kéo đến, mồ hôi lạnh bắt đầu lăn dài trên thái dương, chứng tỏ rằng áp lực đang gia tăng.
Nhưng giữa những con số mờ mịt, bỗng một chi tiết nhỏ nhưng đáng chú ý xuất hiện: một hợp đồng mang tên "Công ty TNHH Bất động sản và Đầu tư Gia Thịnh" - công ty gia đình của Nguyễn Thị Thu Hà.
Hợp đồng này có điều khoản đáo hạn rõ ràng về việc thanh toán hoa hồng cho các dự án bất động sản mà chưa được hoàn tất.
Vũ Hoài An nắm chặt bàn tay, cảm giác như một mảnh ghép lớn đã khớp lại với nhau.
"Đúng rồi, đây chính là lý do mà cô ta lại có thể chuyển tiền mà không cần chứng từ," anh lẩm bẩm, ánh mắt sắc bén nhìn vào màn hình.
"Một trò lừa đảo có hệ thống!"
Trong tâm trí anh, một kế hoạch được hình thành.
Anh cần phải cho thấy sự thật này cho Ban giám đốc VN-Capital trước khi quá muộn.
Anh mở một trang văn bản mới và bắt đầu gõ lại những phát hiện của mình một cách hệ thống.
Mỗi câu từ đều phải được lựa chọn cẩn thận, vì đó sẽ là nền tảng cho cuộc chiến pháp lý sắp tới.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, màn đêm dần buông xuống ngoài khung cửa sổ, thành phố Sài Gòn đẹp lung linh ánh đèn.
Nhưng trong lòng Vũ Hoài An, mọi thứ đều u ám.
Ánh đèn lấp lánh bên ngoài không thể nào làm nguôi đi cơn sốt của anh.
Anh cần phải tìm ra thêm nhiều bằng chứng trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát.
Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, làm anh giật mình.
Đó là một cuộc gọi từ Phạm Tuấn Khoa.
Anh nhanh chóng nhận cuộc gọi, giọng có phần căng thẳng: "Alo, Khoa, có gì không?"
"Hoài An, tôi vừa từ văn phòng của Hà về.
Cô ta có vẻ đang nghi ngờ về sự việc này.
Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng."
"Đúng vậy, tôi đang tìm hiểu một số thông tin liên quan đến khoản hoa hồng.
Có vẻ như có một sự cấu kết nào đó đằng sau.
Chúng ta cần phải xác minh rõ ràng trước khi công bố ra bên ngoài."
Vũ Hoài An đáp, trong giọng nói có phần quyết đoán.
Cuộc trò chuyện kết thúc, Vũ Hoài An lại ngồi vào bàn làm việc, cảm giác như mình đang đứng trên ranh giới của một cuộc chiến không thể quay trở lại.
Anh cần phải tìm kiếm tất cả các bằng chứng pháp lý, và giờ đây, thời gian không còn nhiều.
Mồ hôi vẫn tiếp tục chảy, nhưng trong lòng anh, sức mạnh và sự quyết tâm đã dâng lên.
"Tôi sẽ không để cho cô ta thoát khỏi sự thật này," anh thầm nghĩ, ánh mắt nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính, nơi những con số và lời văn đang chờ anh giải mã.