Chương 5: Đại Hội Cổ Đông Bất Thường
Phạm Tuấn Khoa đứng bên cửa sổ phòng họp HĐQT Gia Nguyên Holdings, nơi mà ánh sáng mặt trời xuyên qua những tấm kính lớn phản chiếu lên gương mặt của anh.
Đồng hồ trên tay anh chỉ đúng 9 giờ 30 phút sáng, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ đặt góc phòng, nhưng không thể làm dịu đi sự căng thẳng đang tràn ngập trong lòng anh.
Anh hít một hơi thật sâu, mồ hôi lạnh lướt qua thái dương, cảm giác căng thẳng như những sợi dây đàn đang bị kéo căng tới mức tối đa.
Bên dưới ánh đèn huỳnh quang, những chiếc ghế bọc da màu đen xếp ngay ngắn quanh bàn họp hình oval, mỗi người đều có một chiếc máy tính xách tay và một ly cà phê nóng, mùi thơm của nó thoang thoảng tràn ngập không khí.
Khoa có thể cảm nhận sự hồi hộp của những người tham dự, từ các cổ đông lớn cho đến những nhân viên quản lý cấp cao.
Họ đều biết rằng ngày hôm nay sẽ là một bước ngoặt cho Gia Nguyên Holdings.
Nguyễn Thị Thu Hà, CEO của công ty, vào phòng họp với một phong thái tự tin không thể chối cãi.
Cô mặc một bộ vest đen thanh lịch, mái tóc buộc gọn gàng, đôi chân dài đi giày cao gót màu đỏ nổi bật.
Cô bước đi với một khí chất khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Cô bắt đầu phát biểu, giọng nói vang vọng như một bản hợp xướng giữa những tiếng thì thầm của các cổ đông.
"Kính thưa quý vị, hôm nay chúng ta tụ họp tại đây để bàn về một dự án mới mà tôi tin rằng sẽ đưa Gia Nguyên Holdings lên một tầm cao mới.
Dự án này..."
Nhưng ngay khi cô bắt đầu công bố dự án, Vũ Hoài An – Giám đốc Pháp chế của VN-Capital – bước vào phòng với vẻ mặt nghiêm nghị.
Anh ta không phải là người có thói quen xuất hiện tại các cuộc họp như thế này, nên sự hiện diện của anh đã thu hút sự chú ý.
Anh gật đầu với Khoa, người đang đứng gần đó, và ánh mắt của họ chạm nhau như một lời hứa ngầm: đây là thời khắc quyết định.
Hà dừng lại, nhìn Hoài An bằng ánh mắt đầy thách thức.
"Anh đến đây để làm gì, Vũ Hoài An?
Đây không phải là cuộc họp của anh."
Hoài An không vội vàng, sức mạnh của anh không nằm ở lời nói mà ở những gì anh đã chuẩn bị.
"Tôi xin lỗi, nhưng tôi có thông báo quan trọng từ VN-Capital," anh nói, giọng điệu lạnh lùng như băng giá.
"Chúng tôi đã đạt được tỷ lệ sở hữu chi phối 54% cổ phần của Gia Nguyên Holdings."
Một tiếng xì xào vang lên từ phía các cổ đông.
Khoa có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhịp tim của anh đập mạnh như trống trận.
Hà, tuy vậy, vẫn giữ vững vẻ lạnh lùng.
"Điều này không có nghĩa là anh có quyền ở đây," cô nói, cố gắng giữ lại quyền kiểm soát cuộc họp.
"Thực tế là tôi đã nhận được thông báo chính thức từ Cục Chứng khoán, và điều này đồng nghĩa với việc quyền biểu quyết của tôi và VN-Capital đã được công nhận," Hoài An tiếp tục.
"Tôi đề nghị đình chỉ quyền biểu quyết của bà cho đến khi có cuộc họp cổ đông chính thức để bàn về việc chuyển nhượng cổ phần."
Hà cứng người lại, sắc mặt cô chuyển từ đỏ sang trắng bệch.
Khoa không thể không mỉm cười khi nhìn thấy sự hoảng loạn hiện rõ trên gương mặt của Hà.
Cô đã tự tin quá mức vào khả năng lãnh đạo của mình, nhưng lúc này, mọi thứ đang sụp đổ.
"Các cổ đông không thể chấp nhận việc này!
Chúng ta đã làm việc rất chăm chỉ để phát triển dự án này!"
"Nhưng họ cũng cần biết rằng mọi quyết định quan trọng đều phải dựa trên quyền lợi của cổ đông," Hoài An đáp, không hề nao núng.
Anh nhấc máy tính bảng lên, mở một tài liệu có chứa biểu đồ sở hữu cổ phần hiện tại của công ty.
"Theo dữ liệu mới nhất, VN-Capital đã có 54% cổ phần, và điều này đồng nghĩa với việc chúng tôi có quyền quyết định tất cả các vấn đề lớn của công ty."
Khoa nhìn vào màn hình, nơi có biểu đồ thể hiện tỉ lệ sở hữu cổ phần.
VN-Capital với màu xanh lá cây đậm hiện lên rực rỡ, còn Gia Nguyên Holdings chỉ còn lại một phần nhỏ xíu, như một chiếc bóng nhỏ nhoi trong một bức tranh lớn.
Cảm giác thỏa mãn tràn ngập trong lòng Khoa, nhưng anh cũng không quên cảnh giác.
Mọi thứ chưa kết thúc.
Anh phải giữ vững thế trận này cho đến khi kết thúc.
"Tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ quyền kiểm soát của mình!"
Hà quát lên, giọng nói gần như vang vọng khắp căn phòng.
Các cổ đông nhìn nhau, họ không biết nên đứng về phía ai.
"Chúng ta cần có một cuộc họp chính thức để thảo luận về điều này!"
"Tôi đồng ý, nhưng trong lúc chờ đợi, quyền biểu quyết của bà sẽ bị đình chỉ," Hoài An lạnh lùng đáp.
Anh quay sang Khoa, như một người đồng đội đang chờ đợi mệnh lệnh từ chỉ huy.
"Chúng ta cần lập tức tiến hành các bước cần thiết để ngăn chặn các quyết định sai lầm từ phía bà."
Khoa gật đầu, cảm giác như mình đang đứng giữa tâm bão.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh.
"Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc họp quan trọng vào tuần tới, và trong thời gian đó, mọi quyết định lớn sẽ phải được đồng ý bởi VN-Capital," anh tuyên bố, giọng nói vang vọng đầy tự tin.
Hà tức giận, nhưng cô cũng biết rằng mọi thứ đã nằm ngoài tầm kiểm soát của mình.
Cô chỉ có thể nhìn Khoa và Hoài An với ánh mắt sắc lạnh, như một con báo đang rình rập con mồi của mình.
"Tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu," cô nói, giọng điệu kiên quyết.
Cuộc họp kết thúc trong sự im lặng và căng thẳng.
Các cổ đông rời khỏi phòng với những lời thì thầm về tương lai của Gia Nguyên Holdings.
Khoa nhìn theo từng người, cảm giác như mình là một nhà chiến lược trên bàn cờ, nơi mà từng quân cờ đều có thể quyết định số phận của một quốc gia.
Anh đã có lợi thế, nhưng mọi thứ vẫn chưa hoàn thành.
Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.