Chương 4: Cảnh Cáo Giữa Đêm Khuya
**Chương 4: Cảnh Cáo Giữa Đêm Khuya** 23 giờ đêm, ánh đèn neon mờ ảo từ các tòa nhà cao tầng chiếu rọi xuống con đường Trường Chinh vắng vẻ, tạo ra một bầu không khí vừa mờ ảo vừa lạnh lẽo.
Phạm Tuấn Khoa ngồi một mình trong căn hộ chung cư nhỏ ở quận 1, nơi ánh sáng yếu ớt của bóng đèn điện chỉ đủ để soi sáng một góc bàn làm việc.
Đêm khuya, những âm thanh của thành phố dần trở nên xa vắng, chỉ còn lại tiếng lướt phím vang lên như nhịp tim của một người đàn ông đang run rẩy trước một cuộc khủng hoảng.
Khoa nuốt khan, cảm giác khô rát trong cổ họng.
Mồ hôi lạnh chảy dọc xuống thái dương, khiến anh không thể tập trung vào những số liệu đỏ lòm trong bảng báo cáo tài chính mà anh đã làm việc không ngừng trong suốt cả tuần qua.
“Làm sao mà mọi chuyện lại đến nông nỗi này?”
– anh tự hỏi, trong khi những dòng chữ trong email từ Nguyễn Thị Thu Hà, CEO của Gia Nguyên Holdings, vẫn quay cuồng trong tâm trí.
Chỉ một câu đơn giản nhưng đầy đe dọa từ cô: "Tôi quyết định buộc thôi việc anh.
Nguyên nhân là do hồ sơ dự án không đạt tiêu chuẩn."
Khoa khẽ nhếch môi, lòng thắt lại.
Để rồi ngay sau đó, sự tức giận trào dâng trong anh, không chỉ vì quyết định của Hà mà còn vì sự bất lực, không thể thay đổi được điều này.
“Cô ấy không thể làm thế với tôi,” anh lẩm bẩm, tay siết chặt chuột, cảm nhận được hơi lạnh từ bề mặt nhựa.
Trong không gian tĩnh lặng, tiếng điều hòa kêu vo vo như nhắc nhở anh rằng thời gian chẳng bao giờ dừng lại, và cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp diễn.
Những ký ức về cuộc gặp gỡ gần đây với Vũ Hoài An tại Landmark 81 hiện về trong tâm trí Khoa như một cơn sóng mạnh.
Họ đã cùng nhau vạch ra những kế hoạch lớn lao, thậm chí nói về việc thâu tóm Gia Nguyên Holdings.
Giờ đây, ngồi một mình trong căn hộ nhỏ, mọi điều tưởng chừng tốt đẹp lại bị chao đảo.
“Tôi không thể để mọi thứ trôi qua như vậy được,” anh tự nhủ, quyết tâm đứng dậy khỏi ghế.
Khoa tiến đến bên cửa sổ, hít một hơi sâu để cố gắng bình tĩnh lại.
Ánh đèn vàng vọt từ những chiếc xe cộ di chuyển dưới đường phố phản chiếu vào mắt anh.
Một thế giới vẫn đang chuyển động, nhưng trong lòng anh thì không.
Anh nhớ đến gương mặt của Hà, ánh mắt sắc lạnh như dao, và những lời lẽ mà cô đã nói trong cuộc họp sáng nay, nơi mà cô ta đã chỉ trích từng chi tiết nhỏ trong báo cáo như thể đó là tội ác không thể tha thứ.
“Cô không biết rằng tôi đang kiểm soát mọi thứ,” anh thì thào với chính mình, cảm giác tức giận lại dâng trào.
Nhưng điều gì đó trong anh lại nhắc nhở rằng, Khoa không thể để cho sự giận dữ này dẫn dắt mình.
Khi quay trở lại bàn làm việc, tay anh run run khi mở lại email của Hà.
“Mình cần phải tìm ra điểm yếu,” Khoa lẩm bẩm.
Anh bắt đầu gõ những dòng chữ, cố gắng sắp xếp ý tưởng.
Mỗi lần gõ phím, anh cảm thấy sự tin tưởng bắt đầu dần trở lại.
“Có lẽ mình có thể chứng minh rằng mình không phải là kẻ yếu kém mà cô ta nghĩ.”
“Cái gì đó trong lòng mình phải tỉnh lại,” Khoa thầm thì.
Ý tưởng bắt đầu hình thành trong đầu anh, như một ánh sáng le lói giữa đêm tối.
Những tài liệu cần thiết cho cuộc chiến pháp lý với Hà sẽ không phải là một thách thức quá lớn.
Anh mở email từ Hoài An, ghi chú lại những điểm quan trọng và tham khảo các quy định pháp lý liên quan đến việc sa thải nhân viên.
"Mình sẽ không để cô ta thắng dễ dàng như vậy."
“Cái quái gì mà cô ta nghĩ mình là ai chứ?”
Anh thốt lên, sự giận dữ biến thành động lực.
Khoa quyết định không để cho Hà dễ dàng loại bỏ mình khỏi cuộc chơi này.
“Mình sẽ chiến đấu,” anh tuyên bố, như thể lời nói của mình có thể khích lệ bản thân.
Trời khuya đã muộn, nhưng Khoa vẫn không cảm thấy mệt.
Mồ hôi vẫn chảy trên trán, nhưng giờ đây nó không còn là dấu hiệu của sự lo lắng mà là của sự quyết tâm.
“Mình phải bảo vệ danh dự và tương lai của chính mình,” anh lẩm bẩm, và rồi anh nhấn nút gửi.
“Có lẽ tôi cần gặp lại Hoài An,” Khoa tự nhủ, và cảm thấy một dòng điện chạy qua mình.
Anh cần một đồng minh trong cuộc chiến này, và Hoài An sẽ là người có thể giúp anh.
Đặt tay lên bàn phím, anh lập tức soạn một email mới cho Hoài An: “Chúng ta cần gặp nhau khẩn cấp.
Có một vấn đề lớn liên quan đến Gia Nguyên Holdings.”
Mỗi giây phút trôi qua, Khoa cảm thấy như mình đang tham gia vào một ván cờ lớn.
Không chỉ là một cuộc chiến giành lại công việc mà còn là cuộc chiến để giữ lấy danh dự của chính mình.
Anh không thể để cho sự quyết định nóng vội của Hà làm ảnh hưởng đến kế hoạch của mình.
Khi màn hình máy tính tắt đi, trong lòng Khoa tràn đầy sự quyết tâm.
Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: không được phép thua cuộc.
Cuộc chiến đã bắt đầu, và anh sẽ không dừng lại cho đến khi giành lại quyền kiểm soát.