Chương 8: Giữa Dòng Sông Sài Gòn
Phạm Tuấn Khoa ngồi trong văn phòng mới của mình ở tầng 14 Bitexco Financial Tower, ánh sáng mặt trời xuyên qua lớp kính trong suốt, phản chiếu lên các thiết bị công nghệ hiện đại xung quanh.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê đậm đặc từ chiếc máy pha cà phê tự động góc phòng, nơi vừa mới pha xong một ly espresso nóng hổi.
Những giọt cà phê lăn trên thành ly sứ trắng như những ký ức dồn nén trong lòng anh, chảy tràn ra ngoài, đậm đặc và mạnh mẽ.
Cái nhìn của Khoa đổ dồn xuống dòng sông Sài Gòn cuộn chảy bên dưới, nơi những con thuyền chở hàng vẫn nhởn nhơ trôi, nhịp sống của thành phố này không bao giờ ngừng lại.
Nhịp tim của anh cũng vậy, nó đập nhanh hơn khi hồi tưởng về những gì đã xảy ra trong 24 giờ qua.
Mồ hôi lạnh lướt nhẹ trên thái dương, anh không thể chấp nhận rằng chỉ một ngày trước, anh còn đứng dưới sự chỉ trích của CEO Nguyễn Thị Thu Hà, người đã không ngần ngại phê bình anh trước mặt cả phòng kinh doanh.
"Phạm Tuấn Khoa!
Anh có biết hồ sơ dự án anh làm không đúng tiêu chuẩn không?
Anh làm việc kiểu này thì đừng trách tôi ký giấy buộc thôi việc!"
Lời nói của cô như một nhát dao sắc, cắt xuyên qua bầu không khí căng thẳng của phòng họp.
Nhưng Khoa đã không phản ứng.
Anh chỉ cúi đầu, người phẳng lặng như mặt hồ, trong lòng chất chứa những suy nghĩ và kế hoạch của riêng mình.
Giờ đây, khi đã nắm trong tay quyền lực và thông tin, Khoa cảm thấy như mình đang giữ một con bài tẩy trong ván cờ, và cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
Anh khẽ chạm vào chiếc đồng hồ Seiko SKX009 trên cổ tay, nhìn vào màn hình máy tính với những con số và biểu đồ đang nhấp nháy.
Mọi thứ đều rất rõ ràng; chỉ có điều, chưa ai biết đến sức mạnh thực sự của Khoa.
Đúng 14 giờ 37 phút, bầu không khí trong văn phòng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Anh cảm nhận được áp lực đang dồn nén trong lòng, nhưng Khoa vẫn giữ vững nguyên tắc điều hành dựa trên con số và thực tế.
Mọi thứ đều phải được kiểm chứng và chứng minh bằng văn bản pháp lý.
Vũ Hoài An, Giám đốc Pháp chế của VN-Capital, đã làm việc không ngừng nghỉ để thu thập các hồ sơ vi phạm của Hà, và Khoa biết rằng những tài liệu này sẽ là chìa khóa để mở khóa cánh cửa quyền lực mà anh đang tìm kiếm.
Chợt có tiếng gõ cửa rất nhẹ, Khoa quay lại và thấy Hoài An bước vào, tay cầm một tệp hồ sơ dày cộm.
"Tôi đã có được tất cả các tài liệu cần thiết để tiến hành các bước tiếp theo," Hoài An nói, giọng điềm tĩnh nhưng không giấu được sự hồi hộp.
"Chúng ta sẽ cần phải xem xét kỹ lưỡng từng điều khoản và chuẩn bị cho cuộc họp cổ đông sắp tới."
Khoa gật đầu, cảm kích trước sự chuyên nghiệp của người đồng nghiệp.
"Có gì mới từ báo cáo kiểm toán không?"
Anh hỏi, trong khi ánh mắt vẫn dán chặt vào những con số trên màn hình máy tính.
Hoài An đặt tệp hồ sơ lên bàn, mở ra và chỉ vào một đoạn.
"Theo báo cáo của chúng tôi, có rất nhiều sai sót trong cách lập báo cáo tài chính của Gia Nguyên Holdings, không tuân thủ quy định của Ủy ban Chứng khoán.
Điều này sẽ tạo ra cơ hội cho chúng ta."
Khoa cảm thấy hưng phấn.
Đây chính là thứ mà anh cần.
Một cơ hội để lật ngược thế cờ.
Nhưng anh cũng không quên được hình ảnh của Thu Hà, người phụ nữ mạnh mẽ và thông minh, người đã từng là bức tường chắn của anh trong suốt thời gian qua.
"Chúng ta cần phải cẩn thận, không thể để cảm xúc chi phối quyết định.
Mọi thứ đều phải được thực hiện theo trình tự và pháp lý," anh nhấn mạnh.
Hoài An gật đầu đồng tình.
"Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống.
Nếu Hà phát hiện ra kế hoạch của chúng ta trước khi chúng ta kịp hành động, mọi thứ sẽ rất khó khăn."
Đúng lúc đó, điện thoại di động của Khoa rung lên.
Anh nhìn vào màn hình, thấy tên của một trong những nhà đầu tư lớn nhất của VN-Capital.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm giác hồi hộp dâng trào.
"Alo, tôi nghe đây."
Giọng nói bên kia vang lên, trầm ấm và đầy thuyết phục.
"Khoa, tôi đã theo dõi sát sao diễn biến của Gia Nguyên Holdings.
Có thông tin gì mới từ cuộc chiến này không?"
Khoa không hề do dự.
"Chúng tôi đang thu thập bằng chứng và chuẩn bị cho cuộc họp cổ đông.
Mọi thứ vẫn đang trong tầm kiểm soát.
Nhưng tôi cần sự hỗ trợ từ ông trong việc củng cố niềm tin của các nhà đầu tư.
Nếu chúng ta có thể chứng minh những sai phạm của Thu Hà, điều này sẽ tạo ra sức ép lớn lên ban lãnh đạo hiện tại."
"Tôi hiểu.
Hãy để tôi giúp đỡ," người đàn ông bên đầu dây đáp.
"Chúng ta cần phải có một kế hoạch cụ thể để áp dụng các bước tiếp theo.
Không thể để cơ hội này trôi qua."
Khoa tắt điện thoại, cảm thấy như mọi thứ đang dần vào guồng.
Nhưng anh cũng không thể quên được sự hiện diện của Thu Hà, người đã từng là một phần trong kế hoạch của anh.
Cô ta không đơn giản chỉ là một CEO; cô ta là một đối thủ mà anh cần phải tôn trọng.
Trong sâu thẳm, Khoa biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về tiền bạc hay quyền lực, mà còn là một cuộc chiến tâm lý.
Ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng?
Liệu rằng anh có thể giữ được bình tĩnh và lý trí trong những giờ phút quyết định này?
Dòng sông Sài Gòn vẫn cuộn chảy bên dưới, như dòng thời gian của chính cuộc đời anh, không ngừng trôi đi.
Khoa nhìn ra ngoài, lòng đầy quyết tâm.
Chỉ còn 48 giờ nữa, mọi thứ sẽ ngã ngũ.
Anh phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ về tài chính mà còn về danh dự.
Thời gian không còn nhiều, và anh đã sẵn sàng cho những gì sắp diễn ra.