Chương 5: Katherine Le Công Bố Danh Dự Tối Cao
Bầu không khí trong biệt thự nhà họ Trần vào buổi tối thứ Bảy trở nên căng thẳng như một sợi dây đàn kéo căng khi những vị khách sang trọng, khoác lên mình những bộ vest đắt tiền, tỏa ra mùi nước hoa cao cấp, nói cười rôm rả.
Tiếng nhạc nền nhẹ nhàng vang vọng trong không gian, nhưng sự chú ý của mọi người dồn vào bà Trần Thị Kim Oanh, người phụ nữ quyền lực đứng giữa sảnh, ánh mắt sắc lạnh như dao.
Bà đang đứng cùng một nhóm bạn bè, trong đó có nhiều nhân vật có tiếng trong giới doanh nhân Việt Nam, họ đều đang dõi theo từng cử chỉ của bà với vẻ mặt đầy sự châm biếm.
Nguyễn Minh Tú, chồng của Trần Khánh Vy, đứng ở cửa vào, anh cầm chiếc hộp trà đinh cổ thụ Thái Nguyên trên tay.
Mồ hôi lạnh lấp lánh trên trán anh, cảm giác ngột ngạt ập đến khi nghe thấy mẹ vợ mình tuyên bố những lời sỉ nhục.
"Anh ấy không có chỗ ở tiệc này.
Nhà tôi mời người có địa vị, không mời người làm thuê tháng năm triệu!"
Lời nói của bà Oanh như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Tú.
Cơ mặt anh siết lại, nắm đấm siết chặt đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay, rỉ máu.
Trần Khánh Vy, người vợ đầy bản lĩnh, bất chấp ánh nhìn của mọi người, bước ra đứng cạnh chồng.
Cô hắng giọng, tỏa ra sự tự tin vốn có của một nữ luật sư sắc sảo.
"Mẹ, nếu Tú không được vào, con sẽ từ bỏ quyền đại diện pháp lý cho tập đoàn.
Con sẽ không để mẹ làm hại đến sự nghiệp mà chúng ta đã xây dựng."
Giọng nói của cô mạnh mẽ, nhưng bên trong lại tràn đầy lo lắng.
Ánh mắt của cô lướt qua đám đông, và rồi dừng lại ở gương mặt của bố, ông Trần Hùng, người đang mòn mỏi chờ đợi một sự cứu rỗi từ Tú.
Bất ngờ, một tiếng gõ cửa vang lên.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa ra vào.
Một người phụ nữ trung niên, ăn mặc thanh lịch, xuất hiện cùng với một trợ lý.
Người phụ nữ đó chính là Katherine Le, Giám đốc điều hành của Quỹ đầu tư toàn cầu Greenfield Asia, một trong những quỹ đầu tư lớn nhất tại Việt Nam.
Bà bước vào với vẻ tự tin, ánh mắt sáng ngời như những viên kim cương giữa khung cảnh xa hoa.
Katherine Le, với mái tóc nâu bóng mượt và làn da trắng muốt, mang đến một sức hút không thể cưỡng lại.
Bà hướng ánh mắt về phía bà Oanh, nụ cười trên môi như ánh nắng đầu ngày, nhưng ẩn chứa sự sắc sảo.
"Xin chào, bà Trần.
Tôi rất vui khi có mặt ở đây để chúc mừng sinh nhật của ông Trần Hùng.
Thật không may, tôi bị kẹt trong một cuộc họp kéo dài, nhưng tôi đã cố gắng để đến đây, vì tôi muốn thông báo một điều quan trọng."
Cảm giác hồi hộp lướt qua từng người trong sảnh.
Bà Oanh, mặc dù vẫn giữ được vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong lòng đã dấy lên sự hoang mang.
"Điều gì vậy, thưa bà Katherine?"
Bà Oanh hỏi, giọng điệu lúc này không còn tự tin như trước.
Katherine Le không chần chừ, bà bước lên một bước, ánh mắt kiên định.
"Tôi rất vui mừng thông báo rằng, từ hôm nay, ông Nguyễn Minh Tú sẽ là đại diện danh dự tối cao của Greenfield tại Việt Nam.
Chúng tôi đã quyết định đầu tư vào tập đoàn của ông Trần Hùng để cứu vãn tình hình tài chính đang gặp khó khăn.
Gói đầu tư này sẽ là 3.000 tỷ đồng."
Lời nói của Katherine như một cơn bão cuốn phăng mọi sự nghi ngờ trong không khí.
Nguyễn Minh Tú cảm thấy như mình vừa được rót vào một ly nước mát lạnh giữa trưa hè oi ả.
Đầu óc anh trở nên minh mẫn, một cảm giác tự hào trào dâng trong lòng.
Anh quay sang nhìn Trần Khánh Vy, thấy những giọt nước mắt hạnh phúc lấp lánh trong đôi mắt cô.
Lớp người đứng xung quanh, những gương mặt đã từng nhìn Tú với vẻ khinh bỉ, giờ đây đã đổi sắc.
Một người trong số họ, một doanh nhân khá nổi tiếng, bất ngờ tiến lên, bắt tay với Tú và chúc mừng.
"Chúc mừng anh, Minh Tú!
Tôi không biết anh lại có mối quan hệ với Greenfield.
Thật là một tin vui!"
Hàng loạt lời chúc mừng từ những vị khách khác cũng vang lên.
Bà Oanh lúc này đứng sững, không biết nên nói gì.
Dường như mọi kế hoạch của bà đã bị sụp đổ.
Tú quay lại, nhìn thẳng vào mặt mẹ vợ, ánh mắt không còn nét căng thẳng như trước.
"Cảm ơn bà đã mời tôi đến bữa tiệc này.
Tôi rất tự hào được trở thành một phần của gia đình này, và hy vọng sẽ giúp đỡ tập đoàn vượt qua khó khăn."
Katherine Le tiếp tục phát biểu, giọng nói vang vọng và tự tin.
"Chúng tôi tin tưởng vào sự lãnh đạo của ông Nguyễn Minh Tú.
Với kinh nghiệm và kiến thức của mình, ông sẽ giúp đưa tập đoàn đến một tầm cao mới.
Tôi hy vọng rằng, với sự hợp tác này, chúng ta sẽ tạo ra những cơ hội mới cho cả hai bên."
Bầu không khí trong sảnh đã thay đổi hoàn toàn.
Mọi người bắt đầu chúc tụng, tiếng nhạc nền trở nên rộn rã, hòa cùng với những tiếng cười và tiếng ly chạm nhau.
Tú đứng giữa đám đông, cảm giác như mình vừa vượt qua một cơn bão.
Anh nắm chặt tay Trần Khánh Vy, trong ánh mắt của cô có niềm tự hào và hạnh phúc.
"Em đã không sai khi tin tưởng anh, Tú.
Chúng ta sẽ làm nên chuyện!"
Khánh Vy nói, giọng cô tràn đầy niềm tin.
Tú gật đầu, trong lòng tự nhủ rằng, đây mới chỉ là khởi đầu cho một hành trình đầy thách thức và cơ hội.
Anh nhìn về phía Katherine, người mà giờ đây đã trở thành đồng minh quan trọng trong cuộc chiến khốc liệt trên thương trường.
Những gì đang diễn ra, chính là điều mà anh đã chờ đợi từ lâu.
Cảm giác hồi hộp và phấn khích lẫn lộn, trong từng nhịp đập của trái tim, như một bản giao hưởng đang dần được hòa tấu.