Chương 8: Lê Huy bị cảnh sát triệu tập. Mẹ vợ cúi đầu xin lỗi.
Ánh nắng ban mai tràn ngập không gian, những tia sáng lấp lánh như hạt sương trên những nhành cây xanh mướt trong khu biệt thự cao cấp Vinhomes, quận 2.
Nguyễn Minh Tú và Trần Khánh Vy ngồi cùng nhau trên ban công, nơi có chiếc bàn gỗ óc chó tinh xảo, chiếc ghế sofa nhung xám êm ái, và những ly trà đinh thơm phức được pha chế từ giống trà Thái Nguyên mà Tú tự tay mang về.
Khung cảnh tĩnh lặng, chỉ có tiếng chim hót líu lo và tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua kẽ lá.
Tú nhấp một ngụm trà, hương vị đậm đà lan tỏa khắp khoang miệng.
Anh cảm nhận sự thanh mát, tràn đầy sức sống từ những lá trà tươi non.
Những ngày tháng căng thẳng vừa qua, giờ đây như đã qua đi, nhường chỗ cho cảm giác thảnh thơi.
Anh nhìn Khánh Vy, thấy cô đang ghi chép một cách chăm chú, con mắt sáng quắc, đầy quyết tâm.
Có thể thấy, dù mọi thứ đã tạm yên, nhưng tâm trí cô vẫn tiếp tục làm việc.
"Em đã gửi thông báo tới các cổ đông về việc ký kết hợp đồng đầu tư thành công rồi.
Họ rất hào hứng và muốn biết thêm về những bước tiếp theo của dự án."
Khánh Vy cất tiếng, giọng nói tràn đầy tự tin, nhưng bên trong cô vẫn còn cảm giác hồi hộp.
"Tú, anh có chắc rằng mình đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho buổi họp sắp tới không?"
Tú gật đầu, tay anh siết chặt ly trà, ngón tay cái vuốt ve những đường vân trên mặt bàn.
"Tất cả các tài liệu đã được chuẩn bị.
Hợp đồng, báo cáo tài chính, hồ sơ chứng minh nguồn vốn… mọi thứ đều rõ ràng.
Chúng ta cần phải thuyết phục họ rằng đây là cơ hội không thể bỏ lỡ."
Khánh Vy khẽ cười, nhưng ánh mắt của cô vẫn không rời khỏi cuốn sổ ghi chép.
"Em biết, nhưng có một điều mà em vẫn lo lắng.
Lê Huy...
anh ta không phải là người dễ dàng từ bỏ.
Hắn ta đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì những hành vi gian lận.
Nếu hắn ta không bị bắt, thì có thể sẽ tìm cách gây khó dễ cho chúng ta."
"Chúng ta đã có thông tin rằng Lê Huy đã bị triệu tập.
Hắn ta sẽ không còn là cái gai trong mắt chúng ta nữa, ít nhất là trong thời gian này."
Tú tự tin lên tiếng, áp lực từ những ngày qua đã khiến anh cứng cáp hơn rất nhiều.
Anh cúi xuống, xem đồng hồ Seiko SKX009 trên tay, đang chỉ đúng 9:15.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại của Khánh Vy reo lên, phá tan không gian yên ả.
Cô cầm điện thoại lên, nhìn vào màn hình và gương mặt cô bỗng trở nên căng thẳng.
"Của mẹ..."
Cô nói, nhẹ nhàng nhưng giọng nói không giấu nổi sự lo lắng.
"Em phải nghe máy."
Tú gật đầu, trong lòng anh cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên.
Anh biết, mẹ cô, Trần Thị Kim Oanh, không phải là người dễ tính.
Cô luôn có những yêu cầu khắt khe và không bao giờ chấp nhận thất bại.
Khánh Vy đứng dậy, bước vào trong phòng và chỉ để lại một chút ánh sáng từ khung cửa sổ.
Trong khi chờ đợi, Tú nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận hương vị thoang thoảng, nhưng tâm trí anh lại không thể thoát khỏi ám ảnh về Lê Huy.
Hắn ta, một kẻ đã khiến cuộc sống của họ rối ren, giờ đang đối mặt với rất nhiều vấn đề.
Vài phút sau, Khánh Vy quay trở lại, gương mặt cô có vẻ không mấy vui vẻ.
"Mẹ xin lỗi vì đã cư xử không đúng mực tối qua.
Bà ấy đã nhận ra rằng bản thân đã sai khi không để anh vào tiệc, và bà ấy muốn gặp lại anh."
Tú nhướng mày, không khỏi ngạc nhiên.
"Bà ấy muốn gặp tại đâu?"
"Tại quán cà phê gần nhà.
Bà ấy muốn nói rõ hơn về những điều đã xảy ra và cũng muốn mời anh đến dự bữa cơm tối cùng gia đình.
Cô ấy cảm thấy rất hối hận về cách hành xử của mình."
Tú không biết nên cảm thấy vui hay buồn.
Anh thở dài, những ký ức về cuộc đối đầu tối qua lại ùa về trong tâm trí.
Cảm giác bị sỉ nhục và bị đẩy ra khỏi bữa tiệc vẫn còn in rõ trong tâm trí.
"Em có muốn anh đến không?"
Khánh Vy suy nghĩ một chút, rồi trả lời: "Em nghĩ đây là một cơ hội tốt để anh và mẹ em có thể hiểu nhau hơn.
Nếu không, giữa hai người sẽ mãi mãi tồn tại khoảng cách này."
"Được, nếu em cảm thấy như vậy.
Mình sẽ đến.
Nhưng anh không hứa là sẽ dễ dàng đối mặt với bà ấy đâu."
Tú gật đầu, quyết định đã được đưa ra.
Họ không thể để những điều nhỏ nhặt làm tổn hại đến mối quan hệ này.
Cùng lúc đó, tin tức từ truyền hình về sự việc Lê Huy đang bị cảnh sát triệu tập cũng đã bắt đầu lan truyền.
Tú và Vy đều nhận được thông báo từ bạn bè và đồng nghiệp.
Tin tức này như một cơn bão ập đến, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn hơn.
"Em nghĩ sao về việc này?"
Tú hỏi, nhấp thêm một ngụm trà, trong lòng cảm thấy nặng nề.
Khánh Vy thở dài, cô lắc đầu.
"Đây có thể là một cái bẫy.
Nếu hắn ta không rõ ràng về những hành vi gian lận của mình, hắn ta sẽ tìm cách kéo chúng ta vào cuộc."
"Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra.
Mọi thứ đã được ghi chép rõ ràng, và chúng ta đã có bằng chứng.
Nếu cần, hãy để luật pháp tự xử lý."
Tú trả lời, ánh mắt của anh mang đầy sự kiên quyết.
Anh biết rằng, họ đã vượt qua nhiều khó khăn, và giờ không thể để một kẻ như Lê Huy phá hoại mọi thứ.
Trời đã chuyển dần sang chiều, ánh nắng nhạt dần, và không gian trở lại yên tĩnh.
Khánh Vy đứng dậy, đi vào trong mang theo ly trà của mình.
Tú ngồi lại một mình, thưởng thức những giây phút bình yên trước khi cuộc sống lại tiếp tục những vòng xoáy mới.
Khung cảnh ngoài ban công dần trở nên lãng đãng.
Từ xa, những tòa nhà cao tầng của thành phố Sài Gòn như những khối băng khổng lồ, phản chiếu ánh sáng hoàng hôn rực rỡ.
Tú cảm nhận được sự chuyển mình của cuộc sống, và anh biết rằng, thử thách chưa bao giờ kết thúc, nhưng những gì anh đã trải qua đã khiến anh trở nên mạnh mẽ hơn.