Chương 1: Tiệc hào môn Thảo Điền

Tại biệt thự gia tộc nhà họ Trần, không khí trong sảnh rộng lớn tràn ngập sự xa hoa.

Những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh như những vì sao trên bầu trời, phản chiếu lên những đồ nội thất gỗ quý giá được chế tác tỉ mỉ.

Màu vàng của ánh đèn kết hợp với sắc xanh của những chậu cây cảnh tươi tốt, tạo nên một bức tranh hài hòa mà không kém phần quyền quý.

Tiếng nhạc nền nhẹ nhàng vang lên, hòa quyện với những tiếng cười nói rôm rả của các vị khách mời, những người mà ai nấy đều diện những bộ trang phục hàng hiệu đắt tiền, thể hiện rõ ràng vị thế của họ trong xã hội.

Nguyễn Minh Tú đứng ở cửa ra vào, tay cầm chặt hộp trà đinh cổ thụ Thái Nguyên, lòng đầy bồn chồn.

Đã hơn mười phút trôi qua kể từ khi anh đến, nhưng anh vẫn chưa thể bước vào bên trong.

Ánh mắt anh dõi theo từng cử chỉ của bà Trần Thị Kim Oanh, mẹ vợ anh, đang đứng giữa sảnh, diện bộ đầm đỏ thẫm, mặt mày trang điểm tỉ mỉ, tựa như một nữ hoàng đang chờ đón những thần dân của mình.

Nghe tiếng bà phát biểu, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Tú.

"Anh ấy không có chỗ ở tiệc này.

Nhà tôi mời người có địa vị, không mời người làm thuê tháng năm triệu!".

Câu nói như một nhát dao đâm vào lòng anh, khiến mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương.

Anh siết chặt nắm tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay rỉ máu, nhưng không thể cảm thấy đau đớn; sự nhục nhã này còn nghiêm trọng hơn cả vết thương thể xác.

Người đứng cạnh Tú, Trần Khánh Vy, vợ anh, một nữ luật sư sắc sảo, nhanh chóng nhận ra sự căng thẳng trong không khí.

Cô từ từ bước ra, từng bước chân vững vàng như một người chiến binh, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào mẹ mình.

Khánh Vy, với bộ đầm đen ôm sát người, tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng mạnh mẽ, nghiêm nghị nói: "Mẹ, nếu Tú không được vào, con sẽ từ bỏ quyền đại diện pháp lý cho tập đoàn gia đình".

Câu nói của cô như một cú sốc mạnh mẽ, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người.

Bà Kim Oanh, mặt không chút thay đổi, chỉ khẽ nhếch mép cười, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá.

"Con không thể bỏ cuộc.

Tập đoàn này đang đứng trước nguy cơ phá sản, con còn phải nghĩ đến trách nhiệm của mình!".

Khánh Vy, không chịu thua, nhấn mạnh từng từ: "Con đã suy nghĩ rất kỹ.

Mẹ không thể tiếp tục sỉ nhục chồng con như thế này.

Nếu mẹ không công nhận anh ấy, con cũng sẽ không công nhận mẹ nữa".

Giọng nói của cô vang lên như một tiếng sấm, đánh thức sự căng thẳng trong không khí.

Mọi người xung quanh đều lặng im, ai nấy đều không dám can thiệp vào cuộc đối đầu này.

Tú đứng lặng, cảm thấy như trái tim mình đang bị bóp nghẹt.

Lời nói của Khánh Vy như một mũi tên bắn trúng vào trái tim anh, làm anh cảm thấy vừa tự hào vừa cảm thấy tội lỗi.

Anh không muốn vợ mình vì mình mà phải chống lại mẹ cô.

Nhưng trái tim của anh cũng không thể chịu đựng thêm sự sỉ nhục này.

Một trong số các vị khách, một người đàn ông trung niên với bộ vest màu xám và chiếc đồng hồ Seiko SKX009 lấp lánh trên tay, lên tiếng xen vào: "Chị Oanh, có thể cho cậu Tú vào không?

Cậu ấy là con rể của chị mà!".

Bà Kim Oanh quay lại, ánh mắt lướt qua vị khách như thể không hề nghe thấy lời ông ta nói.

"Tôi không mời cậu ấy đến đây để làm trò cười cho mọi người.

Nếu cậu ấy muốn vào, hãy có một lý do chính đáng!".

Dòng suy nghĩ của Tú trôi dạt, anh nhớ lại những ngày đầu mới cưới Khánh Vy.

Những ngày tháng khó khăn, khi mà anh vẫn chưa có được danh phận, anh đã luôn cố gắng vươn lên từ những gì nhỏ bé nhất.

Anh không muốn trở thành gánh nặng cho vợ, nhưng cũng không thể đứng nhìn bà Kim Oanh coi thường mình mãi.

Khánh Vy, thấy sự im lặng kéo dài, lại tiếp tục: "Mẹ, nếu mẹ không thể chấp nhận Tú, thì mẹ cũng không nên chấp nhận con.

Con không thể xem nhẹ cảm xúc của người mình yêu".

Câu nói ấy khiến mọi người xung quanh thầm trầm trồ, một số người bắt đầu rì rầm bàn tán về sự kiên quyết của Khánh Vy.

Nguyễn Minh Tú hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Anh biết rằng phải làm điều gì đó để thay đổi tình hình này.

Anh từ từ bước lên một bước, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin: "Bác Kim Oanh, cháu hiểu rằng bác không muốn có một người như cháu trong gia đình, nhưng cháu không phải là một người làm thuê.

Cháu có thể giúp gia đình mình thoát khỏi tình trạng này".

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tú, sự hồi hộp trong không khí dâng cao.

Bà Kim Oanh, không biện minh, chỉ im lặng nhìn anh, đôi mắt như thăm dò.

Khi Tú đưa ra những bằng chứng về chuyên môn của mình, điều mà anh đã chuẩn bị sẵn trong đầu, những hình ảnh về quỹ đầu tư mà anh đại diện, sự cống hiến mà anh đã làm cho ngành công nghệ sinh học nông nghiệp trong suốt bao năm qua, anh nhận ra rằng, chỉ cần có đủ can đảm và sự tự tin, anh có thể thay đổi tất cả.

Khánh Vy đứng bên cạnh, lòng đầy tự hào khi thấy chồng mình đấu tranh cho bản thân.

"Mẹ, hãy xem đây là một cơ hội.

Nếu bác đồng ý cho Tú vào, cháu tin rằng anh ấy sẽ làm được nhiều điều cho gia đình mình!".

Giọng nói của cô tràn đầy hy vọng, nhưng cũng không thiếu phần quyết tâm.

Những giây phút căng thẳng trôi qua, bà Kim Oanh cuối cùng cũng phản ứng, ánh mắt bà không còn sắc lạnh như trước, mà đã có phần mềm mại hơn.

Nhưng liệu bà có chấp nhận cho Tú bước vào, hay sẽ tiếp tục giữ ông con rể không có địa vị bên ngoài cánh cửa?

Tất cả những câu hỏi này chỉ có thời gian mới có thể trả lời.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...