Chương 4: Lê Huy – Gã Thiếu Gia Ngân Hàng Lừa Lọc Xuất Hiện Tại Bữa Tiệc Hào Môn
Khung cảnh bên trong biệt thự nhà họ Trần thật lộng lẫy, ánh đèn chùm lung linh phản chiếu lên những chiếc bàn được bày biện tỉ mỉ, từng chi tiết đều toát lên vẻ xa hoa của một bữa tiệc thượng lưu.
Tiếng nhạc sống nhẹ nhàng vang lên, hòa quyện cùng tiếng cười nói râm ran của các vị khách mời đang thưởng thức những món ăn tinh tế được chế biến từ đầu bếp nổi tiếng.
Ở một góc sảnh, bà Trần Thị Kim Oanh, với bộ váy designer đắt tiền, đang tiếp đón những vị khách VIP, ánh mắt bà sắc lạnh khi nhìn về phía Nguyễn Minh Tú đang đứng lặng lẽ ở cửa.
Nguyễn Minh Tú, trong bộ quần áo giản dị, cảm nhận rõ sự lạc lõng của mình giữa không khí hào nhoáng ấy.
Lòng anh nặng trĩu khi nhớ lại những lời sỉ nhục của mẹ vợ, mồ hôi lạnh chảy trên thái dương khiến anh khẽ đưa tay lau, đôi bàn tay siết chặt lại đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay, tạo ra những vết đỏ.
Anh nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cảm giác căng thẳng vẫn không thôi bủa vây.
"Tú, anh đứng đây làm gì?"
Giọng nói sắc lẹm của Trần Khánh Vy, vợ anh, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Cô bước ra từ đám đông, ánh mắt đầy quyết tâm.
"Nếu mẹ không để anh vào, em sẽ không đứng ra bảo vệ quyền lợi của gia đình nữa."
Mỗi từ cô nói ra như một nhát dao lạnh lùng, nhưng lại mang theo sự quyết liệt của một người phụ nữ luôn chiến đấu vì sự công bằng.
Tú nhìn cô, lòng đầy cảm kích nhưng cũng không khỏi lo lắng về quyết định này.
Trước mặt họ là một cuộc chiến không chỉ vì tình yêu mà còn vì cả tương lai của gia đình.
Bỗng nhiên, không khí trong sảnh bỗng trở nên căng thẳng hơn khi một nhân vật mới xuất hiện.
Lê Huy, gã thiếu gia ngân hàng, cao lớn với bộ vest hiệu Gucci sang trọng, bước vào như một cơn gió lạnh.
Ánh mắt hắn lấp lánh, mang theo sự tự mãn, như thể hắn chính là trung tâm của bữa tiệc.
Những vị khách xung quanh ngay lập tức dạt sang hai bên, tạo thành một lối đi cho hắn.
Huy cất giọng, đầy kiêu ngạo: "Chào mọi người!
Rất vui khi được gặp lại!"
Đám đông lập tức xôn xao, tiếng thì thầm vang lên.
Huy không chỉ là thiếu gia ngân hàng mà còn là một trong những người có ảnh hưởng lớn trong giới tài chính.
Hắn nhìn quanh, rồi dừng lại ở chỗ Kim Oanh, nở một nụ cười tự mãn.
"Bà Oanh, bữa tiệc hôm nay thật tuyệt vời!"
Kim Oanh, dù có chút châm chọc, nhưng vẫn mỉm cười đáp lại.
"Cảm ơn Huy, nhưng có lẽ hôm nay không phải lúc để tán gẫu.
Chúng ta đang có một vấn đề cần giải quyết."
Huy gật đầu, ánh mắt bắt gặp Tú, một thoáng khinh thường thoáng qua.
Gã không bỏ lỡ cơ hội, tiến lại gần Tú, cất giọng đầy khiêu khích: "Nguyễn Minh Tú, nghe nói anh là nhân vật chính trong cuộc chiến tài chính hiện tại của gia đình này.
Thú vị thật, nhưng anh có nghĩ mình xứng đáng đứng trong bữa tiệc này không?"
Mồ hôi lại chảy ròng ròng trên lưng Tú, anh cảm nhận được áp lực từ ánh mắt của Huy và đám đông xung quanh.
Cảm giác tủi nhục đang dâng trào, nhưng anh biết rằng mình không thể để bị khuất phục.
"Tôi không cần sự chấp thuận của ai cả, tôi đứng đây vì người tôi yêu," Tú đáp lại, giọng kiên quyết nhưng cũng đầy căng thẳng.
"Ôi, thật cảm động!"
Huy cười chế nhạo, rồi quay sang bà Oanh.
"Bà Oanh, không biết bà có để cho con gái mình chọn người chồng nghèo này không?
Chẳng lẽ bà muốn gia đình mình phải sống mãi trong cảnh khốn khó?"
Huy nhấn mạnh từ "nghèo" với một vẻ khinh miệt rõ ràng.
Khánh Vy ngay lập tức phản ứng, mặt cô đỏ bừng.
"Chị không cần phải quan tâm đến cuộc sống của chúng tôi.
Anh ta không phải chỉ là chồng tôi, mà còn là một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực nông nghiệp."
Ánh mắt Huy lấp lánh sự mỉa mai.
"Chuyên gia?
Tôi không thấy bằng chứng nào cho thấy anh ta có thể cứu gia đình này.
Chúng ta cần một người đàn ông mạnh mẽ, có khả năng tài chính như tôi, để giúp gia đình khỏi món nợ 150 tỷ này."
Sự im lặng bao trùm không gian, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Khánh Vy và Tú.
Huy tiếp tục thuyết phục: "Vy, em biết đấy, nếu lấy tôi, em sẽ không chỉ được sống trong nhung lụa mà còn có thể giúp đỡ gia đình mình.
Một món nợ lớn như vậy, không ai có thể giải quyết một cách dễ dàng."
Khánh Vy siết chặt nắm tay, lòng đầy giận dữ nhưng cũng không khỏi lo lắng.
Cô quay sang Tú, ánh mắt cầu cứu.
Tú nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cùng nhau bước ra khỏi ánh đèn chói lóa và sự chỉ trích của bữa tiệc.
Họ cần một kế hoạch, cần thời gian để đối phó với gã thiếu gia lừa lọc này.
Bên ngoài, không khí nóng nực của Sài Gòn vào buổi tối khiến họ cảm thấy ngột ngạt.
Những chiếc xe sang trọng đậu bên lề đường, những ánh đèn neon lấp lánh phản chiếu dưới mặt đường nhựa.
Khánh Vy thở dài, đôi mắt tối lại: "Chúng ta phải làm gì đó, không thể để Huy thao túng tình hình này."
Tú gật đầu, nhìn xa xăm.
"Chúng ta cần phải chứng minh giá trị của mình.
Tôi sẽ không để gia đình mình rơi vào tay hắn."
Khánh Vy lấy ra chiếc điện thoại Samsung Galaxy S21, bắt đầu gõ nhanh những thông tin, vẻ mặt quyết tâm.
"Em sẽ tìm kiếm các bằng chứng về khả năng của anh.
Chúng ta cần có một kế hoạch cụ thể, và Huy sẽ không thể làm gì nếu chúng ta có đủ chứng minh."
Cả hai cùng nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về tình yêu mà còn là về danh dự và tương lai.
Tiếng nhạc từ trong biệt thự vẫn vang lên, nhưng giờ đây, nó như một lời nhắc nhở về cuộc chiến cam go đang chờ đợi phía trước.
Nguyễn Minh Tú và Trần Khánh Vy, hai con người với những khát vọng và nỗ lực không ngừng, sẽ không để cho gã thiếu gia ngân hàng kia dễ dàng thắng cuộc.