Chương 3: Hồ Sơ Độc Quyền và Thư Xác Nhận Đầu Tư

Nguyễn Minh Tú đứng lặng lẽ bên ngoài quán cà phê ven sông Sài Gòn, nơi mà những ánh đèn vàng ấm áp từ các quán xung quanh phản chiếu xuống mặt nước.

Gió thổi nhẹ, mang theo hương vị của cà phê rang xay và mùi hương của dòng sông, tạo ra một không gian thật yên bình.

Nhưng trong lòng anh, sự bình yên ấy hoàn toàn không tồn tại.

Anh cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống lưng, nhịp tim đập liên hồi như muốn xé toang không khí yên tĩnh.

Anh biết rằng buổi chiều hôm nay sẽ là bước ngoặt lớn trong cuộc đời mình.

Khánh Vy, vợ anh, ngồi đối diện, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào anh.

Cô vừa nhấp một ngụm cà phê nâu sánh, rồi đặt cốc xuống bàn với một âm thanh nhẹ nhàng.

"Em biết rằng mọi chuyện đã đi quá xa rồi, Tú à.

Mẹ em không thể ngăn cản quyết định của em.

Em sẽ không từ bỏ quyền đại diện pháp lý cho tập đoàn.

Em cần phải có một giải pháp, và anh cũng vậy."

Nghe những lời của Vy, Tú cảm thấy một luồng khí ấm áp chạy dọc cơ thể.

Anh gật đầu, nhìn thẳng vào mắt vợ, nơi hiện lên một sự quyết tâm mạnh mẽ.

"Em nói đúng.

Nhưng còn về gói đầu tư?

Nếu không có nó, chúng ta sẽ không thể cứu tập đoàn.

Anh đã cố gắng hết sức để chuẩn bị mọi thứ."

Vy rút từ trong túi xách ra một bộ hồ sơ nhỏ, dày khoảng năm centimet, với chữ ký của Katherine Le, giám đốc Quỹ đầu tư Greenfield Asia, nổi bật trên bìa.

"Đây là hồ sơ đăng ký độc quyền sáng chế chế phẩm sinh học trị bệnh sầu riêng mà anh đã chuẩn bị, đúng không?"

Tú gật đầu, cảm thấy lòng tự hào dâng trào.

Bộ hồ sơ này không chỉ là tài liệu pháp lý mà còn là một phần quan trọng trong sự nghiệp của anh.

Anh đã dành hàng tháng trời để nghiên cứu, phát triển và hoàn thiện chế phẩm sinh học này, nhằm giúp cho nông dân giải quyết những vấn đề về bệnh hại sầu riêng, một trong những loại trái cây có giá trị kinh tế cao nhất tại Việt Nam.

"Vâng, em.

Nó sẽ giúp chúng ta chứng minh rằng chúng ta có khả năng tạo ra giá trị thực sự và thu hút được sự đầu tư từ Greenfield Asia."

"Vậy thì, anh có thể cho em xem thư xác nhận đầu tư không?"

Vy hỏi, ánh mắt dò xét.

Tú mở chiếc cặp da màu nâu sẫm, bên trong là những tài liệu được sắp xếp cẩn thận.

Anh lôi ra một trang giấy có dấu mộc đỏ, được in bằng phông chữ hiện đại, và đưa cho Vy.

"Đây là thư xác nhận đầu tư từ Greenfield Asia.

Họ đã đồng ý đầu tư 300 tỷ đồng cho dự án của chúng ta nếu chúng ta hoàn thiện được chế phẩm này đúng thời hạn."

Khánh Vy mở thư ra, đôi mắt cô sáng lên như vừa phát hiện ra một viên ngọc quý.

"Nguyễn Minh Tú, anh đã làm được!

Anh thực sự đã làm được!"

Cô thốt lên, giọng nói tràn đầy phấn khích.

Nhưng ngay sau đó, sự lo lắng lại hiện lên trong ánh mắt cô.

"Nhưng liệu mẹ em có chấp nhận điều này không?"

Tú siết chặt nắm tay, cảm nhận được móng tay đang găm vào lòng bàn tay, rỉ máu.

"Chúng ta sẽ không để bà ấy cản trở.

Anh sẽ thuyết phục bà.

Tuyệt đối không thể để cơ hội này vụt mất."

Cả hai cùng im lặng một lúc, không khí ngột ngạt vây quanh.

Tú cảm nhận được hơi nóng từ những chiếc đèn neon phát ra, như khắc sâu thêm vào tâm trí anh nỗi lo lắng về tương lai.

Họ cần phải hành động nhanh chóng.

Sau khi uống hết ly cà phê, Vy đứng dậy, ánh mắt quyết tâm.

"Chúng ta sẽ cần một cuộc họp với gia đình em ngay bây giờ.

Em sẽ không để mẹ cứ mãi chỉ trích anh.

Anh xứng đáng được tôn trọng.

Anh đã chứng minh được năng lực của mình.

Em tin tưởng vào anh."

Tú gật đầu, cảm thấy lòng tràn đầy hy vọng.

Họ rời khỏi quán cà phê, bước ra ngoài với những ánh đèn vàng rực rỡ, ánh mặt trời đã bắt đầu lặn xuống phía chân trời.

Họ lên xe, Vy cài dây an toàn, còn Tú nắm chặt vô lăng, quyết tâm điều khiển số phận của chính mình.

Trên đường về, không khí trong xe trở nên căng thẳng.

Mỗi người đều giữ những suy nghĩ riêng của mình, nhưng cùng chung một mục tiêu.

Khi đến biệt thự nhà họ Trần, Tú cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể có một quả bom hẹn giờ đang đếm ngược từng giây.

Họ bước vào sảnh, nơi đã có mặt đông đủ các thành viên trong gia đình Trần.

Bà Trần Thị Kim Oanh, mẹ vợ, ngồi trên ghế sofa, ánh mắt sắc bén như một viên đá quý, sẵn sàng phát ra những lời chỉ trích.

Tú hít một hơi thật sâu, cảm giác như cả bầu không khí đang đè nặng lên đôi vai mình.

Anh đã chuẩn bị cho cuộc chiến này từ bao lâu nay.

Khánh Vy bước lên trước, ánh mắt không rời khỏi mẹ mình.

"Mẹ, con có điều này muốn nói.

Nguyễn Minh Tú sẽ tham gia vào buổi họp này, và anh ấy sẽ là người đại diện cho dự án cứu tập đoàn của chúng ta."

Bà Oanh nhíu mày, đôi môi mím chặt lại.

"Con nghĩ rằng việc đưa một người làm thuê vào họp là đúng sao?"

Vy không hề chùn bước, ánh mắt cô bừng bừng sức sống.

"Mẹ, anh ấy không chỉ là một người làm thuê.

Anh ấy là một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực công nghệ sinh học nông nghiệp.

Chính anh ấy là người sẽ giúp chúng ta vượt qua giai đoạn khó khăn này."

Tú bước lên, nhịp tim đập mạnh và đều đặn, anh cảm nhận được sự căng thẳng từ từng tế bào trong cơ thể.

"Cháu xin phép được trình bày về chế phẩm sinh học mà cháu đã phát triển.

Nó không chỉ giúp giảm thiểu tình trạng bệnh lý ở sầu riêng mà còn có thể giúp nâng cao năng suất sản xuất cho nông dân."

Bà Oanh nhìn chằm chằm vào Tú, như thể đang đánh giá từng chữ từng câu mà anh sắp nói.

"Cháu có chứng minh gì không?"

Tú đưa bộ hồ sơ ra, nhưng không phải là những giấy tờ tầm thường.

Anh lấy ra bức thư xác nhận đầu tư từ Greenfield Asia và đặt lên bàn.

"Đây là thư xác nhận đầu tư từ Quỹ đầu tư Greenfield Asia.

Họ đã đồng ý đầu tư 300 tỷ đồng cho dự án của cháu, nếu chúng ta thực hiện đúng kế hoạch."

Nghe đến đây, bầu không khí trong phòng như ngừng lại.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bức thư, và sự im lặng kéo dài như một sự khẳng định.

Bà Oanh không thể giấu nổi sự kinh ngạc, nhưng cũng đầy hoài nghi.

"Vậy tại sao cháu không nói sớm hơn?"

"Cháu cần thời gian để chuẩn bị mọi thứ, và giờ là lúc để chúng ta hành động.

Chúng ta không thể để cơ hội này trôi qua."

Khánh Vy nhìn Tú, rồi nhìn mẹ mình.

"Chúng ta không thể chấp nhận thất bại nữa.

Chúng ta cần phải đứng bên nhau, hãy cùng nhau làm việc và khôi phục lại ước mơ của gia đình."

Bà Oanh im lặng, nhưng ánh mắt bà đã có phần mềm mỏng.

"Nếu đây là sự thật, tôi sẽ cho cháu một cơ hội.

Nhưng nếu cháu thất bại, tôi sẽ không tha thứ cho cháu."

Tú gật đầu, trong lòng cảm thấy một làn sóng hy vọng dâng lên.

Cả hai vợ chồng nắm chặt tay nhau, quyết tâm chiến thắng thử thách này.

Họ đã chiến đấu để giành lấy cơ hội của mình, và giờ đây, họ sẽ không để bất kỳ ai cản trở bước tiến của họ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...