Chương 6: Tú Bước Vào Sảnh Chính Trước Sự Bàng Hoàng Của Mẹ Vợ Và Lê Huy
Khi tiếng nhạc nhẹ nhàng từ dàn loa Bose vang lên trong không gian sang trọng của biệt thự nhà họ Trần, Nguyễn Minh Tú đứng bên ngoài cánh cửa sảnh chính, nắm chặt hộp trà đinh cổ thụ Thái Nguyên trong tay.
Mồ hôi lạnh đã bắt đầu chảy trên thái dương, ánh đèn rực rỡ khiến cho cơ thể anh có phần căng thẳng.
Cảm giác nghẹt thở len lỏi trong lồng ngực, nhưng anh biết rằng mình không thể lùi bước.
Bước chân anh dứt khoát, chậm rãi tiến vào sảnh chính, nơi đang diễn ra bữa tiệc sinh nhật hoành tráng cho cha vợ mình.
Sảnh chính được trang trí lộng lẫy với những bông hoa hồng đỏ thắm, những chiếc đèn chùm lấp lánh và tiếng cười nói rộn ràng của khách mời.
Nhưng giữa không khí vui vẻ đó, ánh mắt của bà Trần Thị Kim Oanh, mẹ vợ anh, như một viên đá lạnh băng, nhìn chằm chằm vào anh với vẻ mặt không thể tin nổi.
Lê Huy, gã thiếu gia ngân hàng với bộ vest đắt tiền, đứng bên cạnh bà, cũng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
Hắn ta vừa nhấp một ngụm rượu vang đỏ, vừa há hốc mồm trước sự xuất hiện bất ngờ của Tú.
"Nguyễn Minh Tú!"
– bà Oanh quát lớn, tiếng nói của bà như một nhát dao sắc bén cắt ngang không khí vui vẻ.
"Anh không có quyền ở đây!
Anh là ai mà dám xuất hiện trong bữa tiệc của gia đình chúng tôi?"
Tú hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí.
Anh không hề bị đè bẹp bởi ánh nhìn của mẹ vợ.
Thay vào đó, anh cảm thấy sự quyết tâm trỗi dậy mãnh liệt trong lòng.
Anh bước vào giữa sảnh, khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Không khí trong sảnh bỗng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại âm thanh của tiếng nhạc nhẹ nhàng và tiếng tim đập của Tú.
"Tôi đến đây không phải để tranh cãi hay gây rối.
Tôi có một thông điệp quan trọng muốn gửi đến mọi người, đặc biệt là ông bà Trần và gia đình" – giọng nói của Tú vang lên, mạnh mẽ và tự tin.
Anh không còn cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng nữa, thay vào đó, sự bình tĩnh đã trở lại.
Anh đặt hộp trà xuống bàn bên cạnh và rút ra một tài liệu từ trong cặp.
Lê Huy tiến lại gần, vênh váo nhìn Tú từ trên xuống dưới.
"Mày nghĩ mày là ai?
Một kẻ làm thuê không có tiếng tăm gì mà dám đứng đây nói chuyện với chúng tao?"
– hắn không ngừng công kích, nhưng Tú chỉ cười nhẹ, không để những lời châm chọc của hắn ảnh hưởng đến mình.
"Tôi không cần phải tự giới thiệu về mình.
Nhưng tôi muốn nói về gói đầu tư cứu trợ mà Quỹ đầu tư toàn cầu Greenfield Asia đang xem xét cho lĩnh vực nông nghiệp công nghệ cao của gia đình ông bà" – Tú tiếp tục, ánh mắt đầy quyết tâm.
Anh nhìn thẳng vào bà Oanh, không một chút e dè.
"Gói đầu tư lên đến 300 tỷ đồng, một cơ hội không thể bỏ lỡ cho doanh nghiệp của gia đình".
Hơi thở của bà Oanh dường như ngưng lại.
Không gian trở nên im lặng đến nghẹt thở.
Khách mời cùng nhau nhìn nhau, chẳng ai dám lên tiếng.
Lê Huy ngay lập tức trở nên lo lắng, hắn không thể tin vào những gì vừa nghe thấy.
"Đó là một tin đồn nhảm!"
– bà Oanh phản bác, nhưng giọng nói của bà đã không còn sắc lạnh như trước.
Trong ánh mắt của bà, Tú nhận ra một chút hoài nghi, nhưng cũng là sự quan tâm.
"Mày nghĩ mày có thể cứu gia đình tao?"
"Tôi không chỉ muốn cứu gia đình, mà còn muốn phát triển những giá trị bền vững cho nông nghiệp Việt Nam" – Tú khẳng định, ánh mắt kiên định.
"Tôi đã làm việc với nhiều chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này, và tôi có thể đảm bảo rằng gói đầu tư này sẽ mang lại những giá trị không chỉ cho gia đình mà cho cả cộng đồng".
Khánh Vy, đứng bên cạnh chồng, nắm chặt tay, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim anh.
Cô biết rằng câu chuyện này không chỉ đơn thuần là về tiền bạc, mà còn là về sự tôn trọng và danh dự của Tú trong mắt gia đình.
Cô quay sang nhìn mẹ mình, mong rằng bà sẽ hiểu được tầm quan trọng của gói đầu tư này.
"Nếu gia đình không tin tưởng vào khả năng của tôi, thì tôi sẵn sàng mời đại diện của Greenfield đến đây trong thời gian gần nhất để chứng minh" – Tú thêm vào, giọng điệu vẫn bình tĩnh, nhưng bên trong là sự sôi sục không thể kiềm chế.
"Mọi chuyện không đơn giản như vậy đâu, Tú" – Lê Huy lên tiếng, cố gắng lấy lại sự tự tin.
"Mày nghĩ việc đầu tư vào nông nghiệp công nghệ cao là dễ dàng à?
Gia đình tao đã xây dựng danh tiếng bao nhiêu năm rồi, không dễ gì để một kẻ tầm thường như mày phá hủy nó".
"Tôi không có ý định phá hủy danh tiếng của bất kỳ ai" – Tú đáp, không để Lê Huy làm mình phân tâm.
"Tôi chỉ đơn giản là muốn đưa ra một giải pháp.
Và nếu ông bà, cũng như tất cả mọi người ở đây, thực sự quan tâm đến tương lai của gia đình và doanh nghiệp, hãy cho tôi một cơ hội".
Bà Oanh giờ đây đã bắt đầu có phần do dự, ánh mắt bà chuyển từ Tú sang Lê Huy, như thể đang tìm kiếm sự ủng hộ từ hắn.
Tú nhận thấy khoảnh khắc này, anh cần phải nắm bắt cơ hội.
"Tôi có thể cung cấp các tài liệu pháp lý chứng minh khả năng của Quỹ Greenfield, cũng như những dự án đã thực hiện thành công ở nhiều quốc gia khác.
Chúng ta đang đứng trước một cơ hội lớn, không chỉ cho gia đình mà cho cả nông nghiệp Việt Nam".
Tiếng nhạc dần tắt, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Khách mời bắt đầu thì thầm với nhau, ánh mắt họ dõi theo từng động thái của nhân vật chính trong câu chuyện này.
Lê Huy đứng đó, mặt đỏ bừng, không biết nên ứng phó như thế nào với tình huống này.
Cuối cùng, bà Oanh hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng hỏi: "Vậy, Tú, mày có thể đưa ra những cam kết gì?"
"Tôi có thể cam kết sẽ cung cấp tất cả các tài liệu cần thiết, và tôi sẽ đến gặp gỡ các chuyên gia của Quỹ Greenfield tại Việt Nam trong tuần tới.
Họ sẽ sẵn sàng trao đổi về những điều kiện và lợi ích của gói đầu tư này" – Tú đáp, không hề chần chừ.
Bà Oanh nhìn thẳng vào mắt Tú, một chút chần chừ trong ánh mắt bà khiến cho Tú cảm thấy như có một tia hy vọng le lói.
"Nếu gói đầu tư này thực sự khả thi, tôi sẽ cho phép Tú tham gia vào bữa tiệc tối nay.
Nhưng nếu không, ngay lập tức mày sẽ phải rời khỏi đây" – bà đưa ra điều kiện.
"Tôi đồng ý!"
– Tú khẳng định, cảm giác như mọi áp lực đã được gỡ bỏ.
Anh quay sang Khánh Vy, ánh mắt đầy quyết tâm.
Đây là cơ hội để chứng minh giá trị của mình, không chỉ với gia đình vợ mà còn cho chính bản thân và sự nghiệp mà anh đã dày công xây dựng.
Mô hình nông nghiệp công nghệ cao mà Tú đang phát triển không chỉ là giấc mơ của anh, mà còn là một phần không thể thiếu trong tương lai của Việt Nam.
Anh tin rằng, với sự ủng hộ của gia đình, anh có thể tạo ra những thay đổi tích cực cho cộng đồng.
Cùng lúc đó, Lê Huy đứng ở một bên, không thể chấp nhận thực tế rằng một người như Tú lại có thể có cơ hội trong bữa tiệc của gia đình mình.
Hắn ta lặng lẽ quan sát từng động thái của Tú, sự ghen tị và lo lắng đang hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
Bữa tiệc lại bắt đầu với những ánh mắt đổ dồn về phía Tú, như thể anh là nhân vật chính trong một vở kịch.
Ngay lúc này, không chỉ là cuộc chiến của danh dự, mà còn là cuộc chiến của ước mơ và những cơ hội lớn lao đang chờ đón ở phía trước.