Chương 8: Đòn Phản Công Từ Bụi Gốm
Nguyễn Quang Minh đứng lặng giữa xưởng gốm, ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn dầu chiếu rọi lên những sản phẩm gốm sứ tuyệt mỹ.
Cảm giác hoang mang tràn ngập tâm trí hắn khi nghĩ đến việc lò gốm của mình sắp bị niêm phong do những thông tin sai lệch từ truyền thông.
Đôi tay của Quang Minh run run, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, hắn siết chặt bàn tay lại, đến mức các khớp tay rớm máu.
Trần Thế Hải, học trò mà hắn từng xem như con, giờ đây lại là kẻ phản bội, kẻ đã cướp đi công sức và danh dự của hắn.
Trong lòng Quang Minh, sự tức giận trỗi dậy như một cơn sóng lớn, khiến hắn không thể đứng yên.
“Mày đã phản bội ta, Hải!” Hắn quát lên trong tức giận, nhưng chỉ còn tiếng vang lại trong không gian vắng lặng.
Chẳng ai có thể nghe thấy tiếng thét của hắn, ngoài những mảnh gốm vỡ tan tành dưới chân, như những giấc mơ mà hắn đã dày công xây dựng.
Giữa lúc hoảng loạn, điện thoại của Quang Minh đổ chuông, âm thanh chát chúa cắt ngang sự tĩnh lặng.
Đó là Phạm Thu Hương, giám đốc quyền lực mà hắn từng nghe danh.
“Quang Minh, em đã nghe về tình hình của anh.
Chúng ta cần gặp nhau ngay lập tức.” Giọng nói kiên quyết và lạnh lùng của Hương vang lên.
Quang Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Được, chúng ta gặp nhau ở quán cà phê bên đường, lúc 3 giờ chiều.”
Cái đồng hồ treo tường trên tường gõ từng nhịp, tiếng gõ như nhắc nhở hắn về thời gian, và áp lực đang dồn nén lên vai.
Hắn không còn thời gian để chờ đợi, phải hành động ngay.
Vừa bước ra khỏi xưởng, Quang Minh nhìn thấy những phóng viên đứng chờ bên ngoài, họ rình rập như những con sói chực chờ con mồi yếu đuối.
Ánh mắt họ sắc như dao, chờ đợi từng cử chỉ của hắn để có thể đưa tin về sự sụp đổ của một nghệ nhân gốm sứ lớn.
Quang Minh cảm thấy nhịp tim mình đập loạn xạ, như một chiếc trống trận vang lên giữa không gian tịch mịch.
Hắn lao nhanh vào quán cà phê, nơi đã hẹn gặp Hương.
Hương đã ngồi sẵn ở một góc khuất, ánh mắt sắc bén như một viên kim cương.
“Quang Minh, trước khi giúp anh, tôi có một điều kiện.” Hương mở lời ngay khi hắn ngồi xuống.
“Điều kiện gì?” Hắn hỏi, cảm giác lo lắng dâng lên.
“Chuyển nhượng quyền sở hữu tài sản đứng tên riêng của anh cho tôi, và ký hợp đồng pháp lý trước khi tôi hỗ trợ anh.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Hương, cảm nhận được sự kiên quyết trong từng câu chữ của cô.
“Tại sao tôi phải làm vậy?” Hắn đáp, giọng nói đầy nghi ngờ.
“Bởi vì trong thế giới kinh doanh này, sự bảo đảm là rất quan trọng.” Hương nói, không chút do dự.
Quang Minh cảm thấy như có một mũi dao đâm thẳng vào trái tim hắn.
“Tôi không thể làm điều đó, tài sản này là tất cả của tôi.”
“Nếu anh không làm, tôi không thể giúp anh.” Hương lạnh lùng đáp lại.
Quang Minh ngồi im lặng, cảm giác ấm ức dâng lên.
Hắn nhớ lại những tháng ngày khó khăn đã qua, những giọt mồ hôi và nước mắt đã đổ xuống để xây dựng cơ ngơi này.
“Được, tôi sẽ xem xét.” Cuối cùng, Quang Minh đành nhượng bộ.
Hương mỉm cười, ánh mắt cô lấp lánh như ánh sao giữa bầu trời đêm.
“Hãy để tôi giúp anh, nhưng anh cần phải tin tưởng tôi.”
Họ bắt tay nhau, như thỏa thuận giữa hai đối tác.
Quang Minh rời quán cà phê, trong lòng vẫn còn nhiều băn khoăn.
Thời gian còn lại không nhiều, hắn phải tìm ra bằng chứng để lật kèo Trần Thế Hải.
Hắn lao về xưởng, quyết định kiểm tra các tài liệu và bằng chứng có thể sử dụng.
Trong lúc lục lọi, hắn tìm thấy một bản sao kê ngân hàng, ghi nhận chuyển tiền vào tài khoản của Hải, cùng với file ghi âm cuộc họp giữa Hải và đối tác nước ngoài.
“Đúng rồi, phải có chứng cứ!” Hắn mỉm cười, lòng đầy hy vọng.
Bỗng dưng, ánh mắt hắn dừng lại ở một chiếc camera an ninh, nơi lưu trữ những hình ảnh quý giá.
Hắn nhanh chóng truy cập vào hệ thống và tìm thấy hình ảnh Hải tráo mẫu đất sét, bằng chứng không thể chối cãi.
“Đúng rồi, đây là bằng chứng mà tôi cần!” Hắn không thể tin vào mắt mình.
Thời gian đã không còn nhiều, Quang Minh chuẩn bị cho buổi triển lãm gốm sứ quốc tế, nơi hắn sẽ công bố sự thật.
Hắn cẩn thận sắp xếp các sản phẩm gốm sứ, lòng đầy hồi hộp và quyết tâm.
Buổi triển lãm diễn ra, ánh đèn rực rỡ chiếu sáng khắp nơi, nhưng trong lòng Quang Minh vẫn nặng trĩu lo âu.
Giữa đám đông, hắn tìm thấy Hương, ánh mắt cô chứa đựng sự tự tin và kiên định.
“Hãy bắt đầu.” Hương thì thầm, như một lời động viên.
Quang Minh bước lên sân khấu, giọng nói vang vọng giữa không gian.
“Kính thưa quý vị, hôm nay tôi muốn công bố một sự thật.
Những sản phẩm gốm sứ của tôi không chỉ là nghệ thuật, mà còn chứa đựng tâm huyết và danh dự của dòng họ.”
Hắn tiếp tục, đôi tay nâng cao bằng chứng đã chuẩn bị.
Bằng chứng đang lật kèo từng câu chữ, từng ánh nhìn.
“Đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng, chứng minh Trần Thế Hải đã nhận tiền từ tập đoàn ngoại bang.”
Cả khán đài im phăng phắc, ánh mắt mọi người đổ dồn vào hắn.
“Và đây là file ghi âm cuộc họp, nơi Hải đã bàn bạc với đối tác nước ngoài.”
Tiếng xì xào vang lên, như một cơn sóng lớn đánh thẳng vào Hải.
“Cuối cùng, tôi có hình ảnh từ camera an ninh, ghi lại cảnh Hải tráo mẫu đất sét.”
Một cơn địa chấn trong lòng tất cả mọi người.
Quang Minh cảm nhận được sự hồi phục của danh dự, sự công nhận từ mọi người.
Hắn đứng vững vàng, ánh mắt đầy kiêu hãnh.
“Tôi sẽ bảo vệ đế chế gốm sứ của mình, và không để cho sự phản bội làm tổn thương danh dự của gia đình mình.”
Khán giả vỗ tay rầm rộ, như một làn sóng ủng hộ dội vào lòng hắn.
Quang Minh biết rằng, hắn đã chiến thắng.
Hắn đã lật kèo thành công và phục hồi danh dự cho dòng họ.
Giữa ánh đèn rực rỡ, hắn mỉm cười, lòng tràn đầy tự hào.
Cuộc chiến pháp lý đã kết thúc, và Quang Minh trở lại với con đường nghệ thuật gốm sứ, nơi mà hắn thuộc về.