Chương 3: Âm Mưu Đen Tối

Nguyễn Quang Minh đứng giữa lò gốm, không khí nặng nề như bao trùm lên chiếc lò nung đang tỏa ra hơi nóng rực rỡ.

Ánh mắt ông dán chặt vào những sản phẩm gốm sứ, những tác phẩm nghệ thuật mà ông đã dày công tạo ra trong suốt hơn hai mươi năm qua.

Nhưng giờ đây, đứa học trò mà ông từng đặt hết tâm huyết vào lại hạ bệ ông bằng những mưu mô đê hèn.

Trần Thế Hải, với nụ cười giả tạo, đã kéo ông vào một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi.

Quang Minh chợt nhớ lại ánh mắt lén lút của Hải khi hai người cùng làm việc, những buổi tối ông dành thời gian chỉ bảo cho hắn những bí quyết làm men gốm.

Chỉ trong một khoảnh khắc, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, khiến ông rùng mình.

“Không thể nào!” - Ông thốt lên, bàn tay siết chặt lại, những khớp tay gần như rớm máu vì lực mạnh.

Suy nghĩ về những gì đã xảy ra, ông không thể không cảm thấy tức giận và xấu hổ.

Hải đã lừa dối ông, không chỉ là một người thầy, mà còn là một người cha tinh thần.

Ông vội vàng rút điện thoại ra, gõ nhanh vào màn hình để tìm kiếm thông tin về Hải.

Trong lúc đó, một tin nhắn từ Phạm Thu Hương hiện lên.

“Chúng ta cần bàn về hợp tác.”

Mặc dù đã nghe nói về cô qua những cuộc gặp gỡ trong giới doanh nhân, nhưng giờ đây, ông cảm thấy cần thiết phải gặp gỡ cô.

“Có thể cô ấy là người giúp mình trong tình huống này,” ông nghĩ.

Và thế là, một cuộc hẹn được ấn định tại một quán cà phê ven đường Bát Tràng.

Quang Minh có mặt sớm, lòng hồi hộp như đứng trên đống lửa.

Quán cà phê không lớn, nhưng không khí bên trong lại rất ấm cúng, ánh đèn vàng dịu nhẹ tạo cảm giác như trở về nhà.

Ngồi tại bàn, ông nhìn ra ngoài đường, nơi những chiếc xe máy chạy qua lại, những người dân Bát Tràng vẫn tấp nập với công việc hàng ngày.

Thời gian trôi qua, và cuối cùng, Phạm Thu Hương xuất hiện.

Cô ăn mặc thanh lịch, với chiếc áo dài màu trắng tinh khôi, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng nhưng cũng rất quyền lực.

“Xin chào, ông Minh,” cô nói, giọng điệu tự tin nhưng không kém phần nhẹ nhàng.

“Chào cô, Hương,” ông đáp lại, cố gắng giữ bình tĩnh.

Họ ngồi xuống, và sau một vài câu xã giao, chủ đề chính được đưa ra.

“Tôi nghe nói về tình hình của ông,” Hương bắt đầu, ánh mắt cô sắc nhọn, như thể đang đọc thấu tâm can ông.

“Hải đã lừa dối tôi.

Hắn không chỉ ăn cắp công thức, mà còn hợp tác với kẻ khác để phá hoại danh tiếng của tôi,” Quang Minh nói, giọng có phần nghèn nghẹn.

“Ông cần chứng cứ để chứng minh điều đó,” Hương khẳng định, đôi tay cô đặt lên bàn, nhấn mạnh từng từ.

“Tôi… tôi đang cố gắng tìm kiếm,” ông đáp, nhưng sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

“Tôi có thể giúp ông, nhưng có một điều kiện,” Hương nói, không hề do dự.

“Điều kiện gì?” Quang Minh hỏi, lòng đầy hồi hộp.

“Ông cần phải chuyển nhượng quyền sở hữu tài sản đứng tên riêng cho tôi và ký hợp đồng pháp lý trước khi tôi hỗ trợ ông,” Hương nói, ánh mắt không rời khỏi ông.

“Cô… cô nghiêm túc chứ?” - Ông lắp bắp, cảm giác như bị đẩy vào thế bí.

“Đó là cách duy nhất tôi có thể đảm bảo cho sự an toàn của ông cũng như sự tồn tại của lò gốm,” cô đáp, không để cho ông có thời gian suy nghĩ.

Quang Minh cảm thấy như mình vừa bị dồn vào chân tường, nhưng trong lòng lại có chút hy vọng.

“Nếu tôi đồng ý, cô sẽ giúp tôi tìm kiếm chứng cứ?” ông hỏi, giọng điệu đầy hy vọng.

“Đúng vậy,” cô khẳng định, ánh mắt kiên định.

Quang Minh gật đầu, quyết định rằng không còn lựa chọn nào khác.

Quá trình thương thảo nhanh chóng diễn ra, và chỉ sau vài phút, hợp đồng đã được soạn thảo.

“Chúng ta cần hành động ngay, thời gian không chờ đợi ai,” Hương nói, giọng điệu khẩn trương.

Ông ký vào hợp đồng, cảm giác như mình đang đánh cược cả đời mình vào một ván bài đầy rủi ro.

“Tuyệt vời, giờ chúng ta cần tìm bằng chứng,” Hương nói, nụ cười nở trên môi.

Quang Minh cảm thấy như có một luồng sinh khí mới tràn vào, nhưng nỗi lo âu vẫn chưa buông tha ông.

Họ cùng nhau tìm kiếm thông tin, và trong một khoảnh khắc, Quang Minh chợt nhớ ra một cuộc họp đã diễn ra giữa Hải và một đối tác nước ngoài.

“Tôi có ghi âm cuộc họp đó,” ông nói, ánh mắt sáng lên.

Hương gật đầu, “Chúng ta cần nghe nó ngay bây giờ.”

Họ nhanh chóng chuyển đến văn phòng của ông, nơi máy tính đang chờ đợi.

“Tôi cần lấy thông tin từ tài khoản ngân hàng của Hải,” Quang Minh nói, tay run run khi thao tác.

Cuối cùng, họ tìm thấy bản sao kê tài khoản ngân hàng, ghi nhận chuyển tiền vào tài khoản của Hải.

“Đây là bằng chứng rõ ràng,” Hương nói, giọng đầy phấn khích.

Nhưng vẫn chưa đủ, họ cần thêm chứng cứ.

“Hãy kiểm tra camera an ninh,” Quang Minh nói, lòng đầy hy vọng.

Họ nhanh chóng xem trích xuất camera và nhìn thấy hình ảnh Hải tráo mẫu đất sét trong lò gốm.

“Chúng ta đã có đủ chứng cứ,” Hương nói, ánh mắt lấp lánh.

Nhưng chỉ một ngày còn lại, Quang Minh biết rằng mọi thứ vẫn chưa kết thúc.

Truyền thông đã bắt đầu bôi nhọ ông, và ông phải đấu tranh không chỉ để cứu vãn danh dự, mà còn để bảo vệ cả dòng họ mình.

“Chúng ta cần đưa thông tin này ra ngoài công chúng trước khi quá muộn,” Hương đề xuất.

Quang Minh gật đầu, quyết tâm không để mọi thứ tuột khỏi tay mình.

Cuộc chiến pháp lý không chỉ là về tài sản, mà còn là về danh dự và sự sống còn của một nghệ nhân gốm sứ.

Ông thở dài, biết rằng thời gian đang đếm ngược, và ông phải hành động ngay lập tức.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...