Chương 5: Cuộc Chiến Pháp Lý Bắt Đầu
Ánh nắng rực rỡ của buổi sáng Bát Tràng len lỏi qua những tán cây cổ thụ, chiếu xuống con đường đất đỏ dẫn vào lò gốm của Nguyễn Quang Minh.
Hơi nóng từ lò nung bốc lên, hòa quyện với không khí căng thẳng, như thể báo hiệu một cuộc chiến sắp diễn ra.
Quang Minh đứng giữa căn phòng trưng bày, ánh mắt vằn tia máu, những nếp nhăn trên trán anh in sâu hơn bao giờ hết.
Từng tiếng thở dốc gấp gáp, từng nhịp tim đập loạn xạ khiến anh cảm thấy như mình đang ở giữa một cơn bão.
Trần Thế Hải, học trò ruột của anh, đã phản bội một cách không thể tưởng tượng nổi.
Hắn không chỉ trộm công thức men ngọc rạn ngũ đại mà còn thông đồng với tập đoàn nước ngoài để bán men chì độc hại.
Quang Minh tự hỏi, liệu Hải có còn là đứa trẻ mà anh đã dạy dỗ bao năm qua không?
“Chúng ta cần hành động ngay lập tức,” Phạm Thu Hương, nữ giám đốc quyền lực, lên tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Ánh mắt cô sắc bén, như lưỡi dao cắt vào không khí, khiến mọi người phải chú ý.
“Tôi sẽ giúp anh, nhưng có một điều kiện,” Hương tiếp tục, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên.
Quang Minh ngẩng đầu, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Điều kiện gì?” anh hỏi, giọng nói trầm xuống, như thể đã chuẩn bị cho một cú sốc.
“Chuyển nhượng quyền sở hữu tài sản của anh đứng tên riêng cho tôi, và ký hợp đồng pháp lý trước khi tôi hỗ trợ,” Hương đáp, không do dự.
Quang Minh cảm thấy như đang đứng giữa một ngã ba đường, mọi quyết định đều có thể dẫn đến những hệ lụy khôn lường.
Cái giá phải trả cho sự cứu rỗi có quá cao không?
“Tôi không thể làm vậy,” Quang Minh từ chối, giọng nói đầy kiên quyết nhưng cũng chứa đựng sự tuyệt vọng.
“Nếu không, tôi không thể giúp anh,” Hương đáp lại, ánh mắt không hề lay chuyển.
Quang Minh cúi đầu, nhớ lại những giây phút hạnh phúc khi xây dựng đế chế gốm sứ của mình.
Những buổi tối cùng học trò nặn đất, những thành phẩm đầu tiên được trưng bày, tất cả giờ đây đang đứng trước nguy cơ tan vỡ.
“Chúng ta có 24 giờ,” Hương nói, giọng điệu trở nên gấp gáp hơn.
“Lò gốm của anh đã bị niêm phong, và truyền thông bắt đầu công bố thông tin sai lệch về anh.”
Quang Minh cảm thấy như bị đánh mạnh vào mặt, mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên mờ mịt.
Thời gian như một con rồng hung dữ, gầm thét và chực chờ nuốt chửng tất cả.
“Tôi cần bằng chứng!” Quang Minh thốt lên, giọng nói dồn dập.
“Có thể tìm thấy những gì?” Hương hỏi, ánh mắt sắc lạnh như kim cương.
“Chúng ta cần sao kê tài khoản ngân hàng, nơi có ghi nhận chuyển tiền vào tài khoản của Trần Thế Hải,” Quang Minh đáp, từng từ phát ra như những viên đạn.
“Và cả file ghi âm cuộc họp giữa Hải và đối tác nước ngoài,” anh tiếp tục, đôi tay siết chặt đến rớm máu.
“Tôi đã nghe thấy những câu chuyện về việc hắn tráo mẫu đất sét,” Quang Minh nói, ánh mắt chớp lên hy vọng.
“Trích xuất camera an ninh phải là một cách,” Hương gật đầu, những ý tưởng bắt đầu hình thành trong đầu cô.
“Chúng ta cần hành động ngay, từng phút giây đều quý giá.”
Quang Minh và Hương ra khỏi lò gốm, lòng đầy quyết tâm.
Họ chạy vội ra ngoài, ánh nắng chói chang như muốn châm chọc sự lo lắng của họ.
Cả hai ngồi vào chiếc xe hơi sang trọng của Hương, động cơ gầm rú như thể đang thúc giục họ trong cuộc đua với thời gian.
“Đầu tiên, chúng ta đến ngân hàng,” Hương quyết định, đôi mắt không rời khỏi con đường.
Quang Minh gật đầu, lòng đầy hồi hộp.
Họ đến ngân hàng Techcombank, nơi mà Quang Minh đã mở tài khoản từ những ngày đầu khởi nghiệp.
“Tôi cần sao kê tài khoản,” Quang Minh yêu cầu, giọng nói có phần bối rối.
Nhân viên ngân hàng nhìn anh với ánh mắt nghi hoặc, như thể đang đánh giá một con mồi.
“Ông có thể cung cấp chứng minh thư không?” nhân viên hỏi, giọng điệu lạnh lùng.
Quang Minh lục tìm trong túi, bàn tay run rẩy khi lấy ra chiếc chứng minh thư đã ngả màu.
Nhân viên ngân hàng kiểm tra cẩn thận từng chi tiết, ánh mắt thăm dò như một thám tử.
“Tên của ông trùng khớp,” nhân viên xác nhận, nhưng vẫn giữ vẻ nghi ngờ.
Sau khi nhân viên ngân hàng xác nhận, Quang Minh ngồi chờ trong khi tim đập thình thịch.
Ánh mắt anh lia qua cửa sổ, nhìn thấy những chiếc xe cộ vội vã lướt qua, như thể chúng cũng đang chạy đua với thời gian.
Cuối cùng, nhân viên quay lại, đưa cho anh tờ giấy sao kê.
“Có chuyển tiền vào tài khoản của Trần Thế Hải,” nhân viên thông báo, ánh mắt có phần cảm thông.
Quang Minh cảm thấy như một mảnh ghép đã được tìm thấy, nhưng vẫn còn rất nhiều việc phải làm.
“Chúng ta cần đến văn phòng luật sư ngay bây giờ,” Hương thúc giục, không có thời gian để lãng phí.
Họ lao đi như những cơn gió, lòng đầy quyết tâm, nhưng cũng không thiếu sự lo âu.
“Chúng ta cần chuẩn bị cả những tài liệu pháp lý,” Hương nói, giọng điệu đầy cấp bách.
“Tôi sẽ gọi cho luật sư Lê, anh ấy có kinh nghiệm về các vụ án liên quan đến thương mại,” Quang Minh đáp, không một chút do dự.
“Tốt, để tôi soạn thảo một bản thỏa thuận nhanh chóng, và gửi cho anh ấy,” Hương nói, tay cô thoăn thoắt trên màn hình điện thoại.
Cuộc chiến pháp lý bắt đầu, và thời gian đang trôi qua từng giây từng phút.
Liệu Quang Minh có thể lấy lại đế chế gốm sứ của mình trong vòng 24 giờ tới?
Đó sẽ là một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi, một cuộc chiến mà anh không có quyền được thất bại.