Chương 7: Bão Tố Truyền Thông và Bằng Chứng Chấn Động
Tại làng Bát Tràng, giữa những tiếng gõ bát, tiếng nước chảy từ những vòi gốm, không khí đang nặng nề hơn bao giờ hết.
Nguyễn Quang Minh đứng trước gương, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt ông, phản chiếu rõ những nếp nhăn đầy lo âu.
Những giọt mồ hôi lạnh từ trán ông chảy xuống, làm ướt áo sơ mi trắng, khuôn mặt tái mét không còn chút sức sống.
“Hôm nay là ngày trọng đại, không thể để mọi thứ đổ vỡ,” ông tự nhủ, tay siết chặt vào thành bàn, khớp tay rướm máu bởi sức ép.
Buổi triển lãm gốm sứ quốc tế đang đến gần, nhưng tin tức xấu về ông và lò gốm Bát Tràng đang lan truyền như cháy rừng.
Phạm Thu Hương, nữ giám đốc quyền lực, đã đến để giúp đỡ ông, nhưng điều kiện mà cô đưa ra khiến ông bối rối.
“Tôi cần quyền sở hữu tài sản đứng tên riêng của ông và một hợp đồng pháp lý rõ ràng trước khi có thể can thiệp,” Hương nói, ánh mắt sắc lẹm như dao, cắt sâu vào tâm can Quang Minh.
Ông nhìn thẳng vào mắt cô, một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng.
“Tôi hiểu, nhưng làm vậy có nghĩa là tôi sẽ mất đi tất cả,” ông thở dài, từng từ như cố nén lại trong cổ họng.
“Đó là giá phải trả nếu ông muốn giữ lại danh dự và đế chế gốm sứ của mình,” Hương kiên quyết, giọng nói của cô như một nhát dao cắt vào tâm trí ông.
Quang Minh gật đầu, nhưng lòng đầy hồi hộp, ông biết mình đang ở trên bờ vực.
Thời gian trôi qua không ngừng nghỉ, mỗi giây phút đều trở thành áp lực đè nén lên vai ông.
Những tiếng ồn ào bên ngoài, tiếng phỏng vấn của các phóng viên, khiến ông cảm thấy như bị dồn vào chân tường.
“Mình phải làm gì đó,” ông lẩm bẩm, bàn tay run rẩy mở laptop, tìm kiếm thông tin về Trần Thế Hải, học trò phản bội của mình.
Trong khi màn hình sáng rực lên, hình ảnh Hải hiện lên với nụ cười đầy tự mãn, lòng Quang Minh lại quặn thắt.
Hải không chỉ ăn cắp công thức men ngọc rạn ngũ đại mà còn hợp tác với tập đoàn ngoại bang bán men chì độc hại.
Ông nhớ lại những lần dạy dỗ Hải, những buổi tối hai thầy trò cùng nghiên cứu, cùng chế tác, giờ đây tất cả như một cơn ác mộng.
“Mình sẽ không để Hải thắng,” Quang Minh quyết tâm, ánh mắt bừng sáng lên.
Tìm kiếm trong hộp thư điện tử, ông phát hiện một file ghi âm cuộc họp giữa Hải và đối tác nước ngoài.
Âm thanh trong trẻo, từng câu thoại hiện lên như một vết đứt trong tâm trí ông.
“Chúng ta sẽ tạo ra một sản phẩm lừa đảo, nhưng vẫn đảm bảo lợi nhuận,” giọng Hải vang lên như một lời nguyền.
“Đúng là hắn,” Quang Minh kêu lên, tay nắm chặt, mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng lòng ông đột nhiên tràn đầy hy vọng.
Ông nhanh chóng lưu lại file ghi âm, đây là bằng chứng quý giá có thể giúp ông trong cuộc chiến pháp lý sắp tới.
Nhưng ông biết, chỉ một mình bằng chứng đó chưa đủ.
Ông cần thêm bằng chứng cứng rắn, và khi nghĩ đến đó, ông nhớ ra camera an ninh trong lò gốm.
“Mình phải xem lại những bản ghi hình,” ông thầm thì, tay nắm chặt lại như muốn lấy lại sức mạnh.
Chạy vội đến lò gốm, ông mở cửa và bật hệ thống camera.
Hình ảnh hiện ra, những khung hình sắc nét ghi lại từng diễn biến.
Quang Minh chăm chú theo dõi, từng giây từng phút trôi qua như một thế kỷ.
Cuối cùng, ông thấy Hải, ánh mắt lén lút, tay tráo mẫu đất sét đặc biệt từ lò gốm của ông.
“Đúng là hắn,” ông kêu lên, mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng lòng ông đột nhiên tràn đầy hy vọng.
Ông đã có trong tay bằng chứng không thể chối cãi.
“Mình sẽ không để hắn thoát!”
Trở về văn phòng, Quang Minh ngồi xuống bàn, mở laptop, chuẩn bị các tài liệu cần thiết cho buổi triển lãm.
Ông cần phải thuyết phục mọi người, cần phải bảo vệ danh dự gia đình.
Giờ đây, không chỉ là cuộc chiến của một cá nhân mà là cuộc chiến của cả một dòng tộc.
Bên ngoài, tiếng xe cộ ồn ào, những phóng viên vẫn đang bám theo ông, nhưng giờ đây, ông đã sẵn sàng.
“Mình sẽ chứng minh, gốm sứ Bát Tràng không chỉ là một sản phẩm, mà là tâm huyết, là danh dự,” ông thầm nghĩ, ánh mắt kiên định.
Thời gian chỉ còn lại vài giờ nữa, và ông biết, mọi thứ sẽ sớm được định đoạt.
Buổi triển lãm không chỉ là cơ hội để chứng minh tài năng mà còn là cơ hội để lấy lại những gì đã mất.
Quang Minh đứng dậy, quét một dòng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đang le lói, như một dấu hiệu của hi vọng.
“Mình sẽ không bỏ cuộc,” ông tự nhủ, quyết tâm không để bất kỳ ai, kể cả học trò của mình, hủy hoại giấc mơ này.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, Quang Minh ngồi lặng lẽ trong văn phòng, hai tay nắm chặt lại, những ngón tay siết lại đến trắng bệch.
Ông nhớ lại từng khoảnh khắc với Hải, từng câu chữ ông đã dạy, lòng tràn đầy đau đớn.
“Hải, tại sao mày lại phản bội?” ông thì thầm, như thể Hải đang đứng ngay trước mặt.
Đột ngột, tiếng gõ cửa vang lên, làm ông giật mình.
“Quang Minh, tôi muốn nói chuyện,” giọng Hương vang lên tự tin.
Ông mở cửa, thấy Hương đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt cô vẫn chứa đựng sự kiên quyết.
“Tôi hy vọng ông đã sẵn sàng cho những gì sắp tới,” cô nói, bước vào văn phòng.
“Tôi đã có những bằng chứng cần thiết,” Quang Minh đáp, giọng ông vang lên chắc chắn.
“Vậy thì hãy chứng minh đi, ông không thể chỉ nói mà không có hành động,” Hương thách thức, ánh mắt cô như lửa, thách thức ông.
“Tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ danh dự,” ông kiên quyết, ánh mắt không rời khỏi cô.
“Tốt, nhưng hãy nhớ, tôi không thể giúp ông nếu không có hợp đồng rõ ràng,” Hương nhấn mạnh, từng từ như một nhát dao cắt vào tâm trí ông.
Quang Minh cảm thấy như bị dồn ép, nhưng ông hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất.
“Tôi sẽ ký hợp đồng, nhưng tôi cần thời gian để chuẩn bị mọi thứ,” ông thở dài, lòng tràn đầy lo lắng.
“Thời gian không chờ đợi ai,” Hương nói, lắc đầu, “ông phải hành động ngay bây giờ.”
“Tôi sẽ không để những kẻ phản bội chiếm ưu thế,” Quang Minh quyết tâm, ánh mắt bừng sáng lên.
“Tốt, chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu,” Hương nói, một nụ cười nhẹ nở trên môi.
“Cảm ơn vì đã đứng bên tôi,” Quang Minh đáp, lòng tràn đầy hy vọng.
Và như vậy, cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, không chỉ là cuộc chiến pháp lý mà còn là cuộc chiến bảo vệ danh dự gia đình và truyền thống gốm sứ Bát Tràng.