Chương 6: Cuộc Chiến Giữa Danh Dự và Tử Thần
Nguyễn Quang Minh đứng giữa lò gốm, ánh mắt mờ mịt như sương khói mơ hồ trước mắt.
Hơi ấm từ lò gốm không thể xua tan đi cái lạnh lẽo thấu xương từ những thông tin sai lệch mà truyền thông đang bôi nhọ danh dự của ông.
Ông siết chặt khớp tay đến nỗi những đốt ngón tay trắng bệch, tiếng răng va vào nhau nghe rõ mồn một.
Phạm Thu Hương, nữ giám đốc quyền lực, bước vào với đôi giày cao gót vang lên từng nhịp trên nền gạch men xanh mát.
Khi ánh mắt cô chạm vào Quang Minh, sự quyết đoán và lý tính trong cô hiện rõ qua từng cử chỉ.
"Quang Minh, tôi hiểu tình hình của anh, nhưng trước khi tôi có thể giúp, chúng ta cần ký hợp đồng chuyển nhượng quyền sở hữu tài sản của anh vào tay tôi."
Nghe đến đây, Quang Minh cảm thấy như bị đâm một nhát dao vào tim.
Ông thầm nghĩ, nếu chấp nhận, liệu danh dự của dòng họ có còn nguyên vẹn?
"Hương, tôi không thể..." Ông mấp máy đôi môi khô khốc.
"Tôi hiểu, nhưng anh cần phải bảo vệ những gì mình đã xây dựng.
Chúng ta cần hành động ngay."
Trong lòng Quang Minh, mâu thuẫn dâng trào như sóng biển cuộn trào, ông nhìn ra ngoài, thấy những phóng viên đang tụ tập, ánh đèn flash lóe lên chói mắt.
"Tôi sẽ không để chúng phá hoại đế chế của mình!" Ông quyết tâm.
Nhưng thời gian không chờ đợi, chỉ còn 24 giờ trước khi buổi triển lãm gốm sứ quốc tế diễn ra.
Quang Minh và Hương bắt đầu nhanh chóng lên kế hoạch.
"Chúng ta cần bằng chứng cứng rắn để chứng minh Hải đã phản bội, nếu không chúng ta sẽ không thể cứu vãn tình hình này." Hương nói, giọng điệu cương quyết.
Quang Minh gật đầu, ký ức về cuộc họp tại nhà hàng sang trọng, nơi mà Hải đã bàn bạc với đối tác nước ngoài ùa về.
Hình ảnh Hải, gã học trò mà ông từng yêu thương như con, đang rỉ tai những điều tồi tệ với kẻ thù.
"Tôi có file ghi âm cuộc họp, hãy nghe thử." Hương mở điện thoại, âm thanh phát ra rõ nét từng chữ.
"Chúng ta sẽ bán men chì cho thị trường Việt Nam, tôi sẽ chuyển khoản ngay sau khi ký hợp đồng." Giọng Hải vang lên, lạnh lùng như đá.
Quang Minh nhắm mắt lại, từng lời nói như một nhát dao cắm vào trái tim ông.
"Còn bản sao kê tài khoản ngân hàng thì sao?" Hương hỏi, mồ hôi lấm tấm trên trán.
"Tôi có, nó ghi nhận việc chuyển tiền vào tài khoản của Hải từ phía tập đoàn ngoại bang." Ông trả lời, giọng vẫn nén lại sự căng thẳng.
"Tốt, hãy lấy nó ra để chúng ta có thể sử dụng trong cuộc chiến pháp lý này." Hương nói.
Quang Minh nhanh chóng lục tìm trong tủ hồ sơ, đôi tay ông run rẩy khi cầm tờ giấy lạnh lẽo, những con số trên đó như những lưỡi dao sắc nhọn.
"Đây!" Ông chìa ra trước mặt Hương, ánh mắt ông lấp lánh một tia hy vọng.
"Chúng ta còn cần trích xuất camera an ninh để chứng minh Hải đã tráo mẫu đất sét." Hương tiếp tục.
Quang Minh gật đầu, lòng dâng lên một cảm giác quyết tâm mãnh liệt.
"Cứu lấy lò gốm của tôi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết." Ông hứa.
Hương mỉm cười, ánh mắt cô rực rỡ như ánh nắng đầu ngày.
"Chúng ta sẽ giành lại những gì thuộc về anh."
Cuộc chiến bắt đầu, nhưng không chỉ là cuộc chiến về pháp lý mà còn là cuộc chiến vì danh dự và lương tâm.
Quang Minh và Hương chạy như bay đến cơ quan công an, nơi mà họ có thể trình báo và nộp đơn khiếu nại.
Ông cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
Họ bước vào văn phòng, nơi có những chiếc bàn gỗ lớn, nhiều hồ sơ chất chồng lên nhau như những ngọn núi nhỏ.
"Chúng tôi cần gặp người phụ trách ngay bây giờ!" Hương nói với vẻ quyết liệt.
Gương mặt nhân viên tiếp tân tái mét, nhưng Hương không cho phép sự yếu đuối len lỏi vào trong tâm trí mình.
"Chúng tôi có bằng chứng về việc phản bội và tội phạm kinh tế.
Đây là sự sống còn của một doanh nghiệp Việt Nam!"
Nhân viên tiếp tân run rẩy gật đầu, nhanh chóng đưa họ vào phòng điều tra.
Quang Minh cảm thấy hồi hộp như đứng trước một cuộc chiến sinh tử.
Hương tiếp tục trình bày mọi thông tin rõ ràng, từng câu từ đều được cân nhắc kỹ lưỡng.
"Chúng tôi có bản sao kê tài khoản ngân hàng, ghi âm cuộc họp, và cả trích xuất camera an ninh để chứng minh Hải đã tráo mẫu đất sét!"
Thời gian trôi qua, từng phút giây trong phòng điều tra đều nặng nề như một khối đá đè nặng lên vai.
Quang Minh nhắm mắt lại, cầu mong cho mọi thứ sẽ diễn ra theo chiều hướng tốt đẹp.
Bỗng nhiên, có tiếng gõ cửa, một viên chức cao cấp bước vào, ánh mắt sắc lạnh như dao.
"Tôi đã nghe về vụ việc của anh, Quang Minh.
Chúng ta sẽ cần có một cuộc họp khẩn cấp."
Quang Minh cảm thấy lòng mình như thắt lại, nhưng cùng lúc, ông cũng cảm thấy một tia hy vọng.
"Chúng ta sẽ làm mọi thứ có thể để bảo vệ lò gốm của anh!" Viên chức nói với sự quyết đoán trong từng lời nói.
Cuộc chiến đã bắt đầu, và Quang Minh sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Ông sẽ giành lại danh dự và tài sản của dòng họ cho dù phải đối mặt với bất kỳ trở ngại nào.
Trong 24 giờ tới, khi mọi thứ trở nên căng thẳng, Quang Minh và Hương sẽ cùng nhau chiến đấu để viết lại câu chuyện của mình.