Chương 1: Đêm Trắng Phố Gầm Cầu

Tiếng mưa đêm phố cổ rơi lộp bộp trên những mái ngói rêu phong của ngõ Phất Lộc.

Bên trong căn nhà cổ hai trăm năm tuổi tại Hàng Bạc, ánh đèn dầu leo lét hắt lên những cột lim đen bóng màu thời gian.

Đỗ Minh Tuấn quỳ trên sàn gỗ gụ bám bụi, bàn tay run rẩy tỉ mẩn dùng thước pan-me đo đạc từng khớp mộng hoa văn đấu củng.

Lồng ngực anh phập phồng theo từng nhịp thở, mắt viễn thị hằn lên những tia máu đỏ vì đã thức trắng ba đêm liên tục.

Anh biết, nếu không hoàn thành bản phác thảo chi tiết này trước bình minh, ngôi nhà cổ quý giá này sẽ biến mất vĩnh viễn.

Bản vẽ tay cao rộng hơn một mét chứa đựng toàn bộ cấu trúc kiến trúc thời Nguyễn đang dần hiện hình dưới ngòi bút sắt sắc sảo.

Đột nhiên, cánh cửa gỗ lim dày cộp bị đẩy mạnh ra, tiếng bản lề rít lên khô khốc vang vọng giữa đêm tĩnh mịch.

Hơi lạnh tràn vào phòng mang theo mùi mưa ẩm ướt và mùi nước hoa đắt tiền đầy nồng nặc.

Nguyễn Minh Hải bước vào, bộ vest sang trọng không một nếp nhăn, đôi giày da bóng loáng không hề dính một hạt bùn đất phố cổ.

Phía sau hắn là bốn gã bảo vệ cao lớn của Tập đoàn địa ốc Thịnh Phát, gương mặt bặm trợn và đầy sát khí.

Hải khẽ nhếch môi nở một nụ cười nửa miệng đầy mưu mô, ánh mắt lướt qua xấp bản vẽ trên bàn gỗ với sự thèm khát tột cùng.

"Mày vẫn đang còng lưng ra vẽ cho tao đấy à, Tuấn thân mến?" Hải cất giọng vuốt ve nhưng chứa đầy sự mỉa mai.

Tuấn đặt chiếc bút sắt xuống, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, chầm chậm đứng dậy đối diện với người bạn học cùng phòng đại học năm xưa.

"Hải, đây là công trình khảo sát độc lập của tôi theo yêu cầu của Viện Bảo tồn Di sản, cậu dẫn người của Thịnh Phát đến đây làm gì?" Tuấn hỏi, giọng đanh lại.

Hải phá lên cười, tiếng cười vang lên lách cách như tiếng kim loại va vào nhau giữa không gian u tối.

Hắn thong thả rút từ trong túi áo trong ra một văn bản đóng dấu đỏ chót của Sở Quy hoạch Kiến trúc Hà Nội.

"Sai rồi, từ hôm nay, dự án bảo tồn khu nhà cổ Hàng Bạc này đã thuộc quyền sở hữu của Ban dự án Hàng Bạc Plaza do tao làm Kiến trúc sư trưởng."

"Còn mày, Đỗ Minh Tuấn, đây là quyết định chấm dứt hợp đồng lao động và thu hồi giấy phép khảo sát của mày do chính tay Trưởng phòng Hoàng Văn Nam ký."

Tuấn giật lấy tờ giấy, đôi mắt co rút lại khi nhìn thấy dòng chữ đen mực đỏ rõ ràng, đầu óc anh vang lên một tiếng oanh oanh.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương, hai bên màng tang anh giật mạnh liên tục vì phẫn nộ.

"Các người điên rồi sao? Đây là di sản cấp một quốc gia, quy hoạch đô thị không được phép phá dỡ để xây trung tâm thương mại!" Tuấn quát lên, ngón tay bóp nát tờ quyết định.

Hải tiến lại gần, ghé sát tai Tuấn, thì thầm bằng giọng điệu rắn độc: "Di sản hay không là do kẻ có tiền quyết định, Tuấn ạ."

"Thịnh Phát đã rót năm trăm tỷ đồng vào dự án cải tạo cảnh quan Hoàn Kiếm, ai cản đường sẽ bị nghiền nát."

"Còn bản thiết kế này của mày..." Hải nhanh như cắt giật phắt lấy xấp bản vẽ chi tiết hệ thống chịu lực gỗ cổ truyền trên bàn.

"Trả lại cho tôi!" Tuấn lao tới nhưng lập tức bị hai gã bảo vệ hộ pháp ôm chặt lấy, ghì mạnh xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Khuỷu tay anh đập xuống nền gạch bát tràng đau nhói, khớp xương vai kêu răng rắc dưới áp lực đè nén dã man.

Anh trơ mắt nhìn Hải cuộn tròn bản vẽ di sản mà anh đã dành ba năm trời nghiên cứu, nâng niu như báu vật.

Hải giơ bản vẽ lên, ánh mắt lấp lánh sự điên cuồng và tham lam tột độ: "Từ giờ, bản vẽ hệ khung chịu lực độc quyền này sẽ mang tên Nguyễn Minh Hải."

"Tao sẽ dùng nó để lấy chứng chỉ chuyên gia bảo tồn cấp quốc tế của UNESCO, còn mày sẽ chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt."

Tuấn cố gắng giãy giụa, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay đến mức rớm máu tươi, hòa cùng bụi đất sàn nhà.

"Mày là đồ ăn cắp! Hải! Mày sẽ phải trả giá cho việc này!" Tuấn gầm lên, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Hải không hề tức giận, hắn chỉ cúi xuống nhìn Tuấn như nhìn một con kiến hôi dưới đế giày da đắt tiền của mình.

"Trả giá? Ai tin mày? Ai sẽ đứng ra làm chứng cho một thằng kiến trúc sư què quặt không tiền không quyền thế?"

"Để tao cho mày biết thêm một tin vui nhé, sáng mai, báo chí sẽ đăng tin Đỗ Minh Tuấn bị đuổi việc vì làm giả hồ sơ khảo cổ di sản nhằm trục lợi."

"Mày sẽ bị đuổi khỏi giới kiến trúc vĩnh viễn, thậm chí là phải ngồi tù vì tội hủy hoại tài liệu công văn nhà nước."

Tuấn đờ đẫn cả người, toàn thân lạnh ngắt như rơi vào hầm băng khi nghe lời tuyên án tàn nhẫn của gã bạn thân cũ.

Hải quay lưng đi, vạt áo vest đen bay lên trong gió đêm lạnh buốt, bỏ lại tiếng cười đắc thắng hòa vào tiếng mưa rơi.

"Vứt nó ra đường, khóa cửa căn nhà này lại, ngày mai xe ủi của Thịnh Phát sẽ bắt đầu dọn dẹp mặt bằng," Hải ra lệnh cho đàn em.

Tuấn bị hai gã bảo vệ lôi xềnh xệch ra ngoài hiên, ném thẳng xuống con ngõ nhỏ ngập nước mưa lạnh ngắt.

Cánh cửa gỗ lim cổ kính đóng sầm lại trước mắt anh, tiếng xích sắt khóa cửa vang lên loảng xoảng như tiếng còng tay đang chờ đợi.

Nước mưa tạt thẳng vào mặt Tuấn, lạnh buốt thấu xương, nhưng không lạnh bằng sự u uất và phẫn hận đang dâng trào trong huyết quản anh.

Anh nằm đó dưới cơn mưa tầm tã của Hà Nội, hai tay nắm chặt bùn đất, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu.

Trời đất như sụp đổ quanh anh, sự nghiệp bảo tồn di sản mà anh dùng cả thanh xuân để theo đuổi giờ đây đã hóa thành mây khói.

Anh không cam tâm, anh tuyệt đối không thể để chúng phá hủy ngôi nhà cổ này, không thể để chúng bôi nhọ thanh danh của mình.

Nhưng giữa đêm đen mịt mù của thủ đô, một kiến trúc sư nghèo như anh phải làm sao để chống lại cả một tập đoàn tài phiệt khổng lồ?

Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen thẫm, những hạt mưa rơi vào mắt cay xè, hứa hẹn một cuộc chiến sinh tử sắp bắt đầu.

Tiếng bước chân của đám người Hải xa dần, chỉ còn lại tiếng mưa trút xuống mặt đường nhựa loang lổ.

Tuấn cố gượng đứng dậy, toàn thân đau nhức, bộ quần áo sờn cũ đẫm nước mưa dính chặt lấy da thịt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...