Chương 3: Cuộc Gặp Gỡ Ở Hồ Tây

Chiều muộn, gió từ Hồ Tây thổi vào mang theo hơi nước mát lạnh, làm dịu đi cái nóng hầm hập của mùa hè Hà Nội.

Tại một quán trà sen cổ kính nằm sâu trong ngõ nhỏ ven hồ, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng lá rơi.

Đỗ Minh Tuấn ngồi đối diện với Lê Bảo Ngọc, trên bàn là hai chén trà sen nghi ngút khói tỏa hương thơm thanh khiết.

Ngọc nhấp một ngụm trà, ngón tay thanh mảnh bấu chặt vào thành chén gốm mộc mạc, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra mặt nước mênh mông.

"Cậu biết không, bản vẽ hệ khung chịu lực lim của cậu đêm qua thực sự đã làm tôi kinh ngạc," Ngọc mở lời, giọng nói đã bớt đi vẻ lạnh lùng hành chính.

"Kỹ thuật lắp ghép mộng hoa văn đấu củng không cần đinh đó chỉ xuất hiện ở các cung điện thời Nguyễn tại Huế, rất hiếm thấy ở nhà dân gian Hà Nội."

Tuấn cúi đầu nhìn chén trà, nụ cười cay đắng hiện lên trên gương mặt đầy mệt mỏi: "Nhưng bây giờ nó đã thuộc về Nguyễn Minh Hải."

"Hắn đã dùng tiền bạc và quan hệ để cướp đi công sức ba năm trời của tôi, biến tôi thành một kẻ lừa đảo bị cả ngành ruồng bỏ."

Móng tay Tuấn bấu chặt vào lòng bàn tay đến mức rớm máu, nỗi nhục nhã và uất hận vẫn cuộn trào trong lồng ngực anh.

Ngọc đặt chén trà xuống, ánh mắt cô bỗng trở nên vô cùng sắc bén và kiên định.

"Nguyễn Minh Hải chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ của Tập đoàn địa ốc Thịnh Phát mà thôi, Tuấn ạ."

"Đứng sau hắn là Vương Thế Dũng - Tổng giám đốc Thịnh Phát, một kẻ khét tiếng với những thủ đoạn thâu tóm đất vàng bằng mọi giá."

"Thịnh Phát đang muốn dùng khu đất Hàng Bạc Plaza để làm tài sản thế chấp nhằm phát hành trái phiếu khống trị giá hàng ngàn tỷ đồng."

"Nếu dự án này bị đình chỉ vì lý do di sản, dòng tiền của chúng sẽ lập tức bị đứt gãy, kéo theo sự sụp đổ của cả hệ thống."

Tuấn ngẩng đầu lên, ánh mắt đờ đẫn bỗng chốc co rút lại trước thông tin tài chính kinh hoàng mà Ngọc vừa chia sẻ.

Anh không ngờ đằng sau một ngôi nhà cổ 200 năm tuổi lại là một âm mưu tài chính khổng lồ liên quan đến vận mệnh của hàng vạn nhà đầu tư.

"Vậy... tại sao cô lại giúp tôi? Cô là Phó Giám đốc Sở, việc này sẽ gây ảnh hưởng lớn đến tiền đồ của cô," Tuấn hỏi, giọng đầy nghi ngại.

Ngọc khẽ nhếch môi nở một nụ cười nửa miệng đầy kiêu hãnh: "Tôi về nước không phải để làm một công chức ngồi phòng máy lạnh đợi thăng quan tiến chức."

"Tôi là người con của Hà Nội, gia đình tôi ba đời sống ở phố Hàng Bạc, tôi không thể giương mắt nhìn họ san phẳng hồn cốt của thủ đô."

"Hơn nữa, tôi không chấp nhận để những kẻ lưu manh như Vương Thế Dũng và Hoàng Văn Nam chà đạp lên công lý và khoa học."

Lời nói của Ngọc như một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc sống lưng Tuấn, đánh tan mọi sự tự ti và tuyệt vọng trong lòng anh.

Anh nhìn thấy ở người phụ nữ trẻ tuổi này một ý chí sắt đá và một tấm lòng yêu di sản sâu sắc không hề thua kém mình.

"Tôi muốn hợp tác với cậu để lật ngược thế cờ này, bảo vệ bằng được căn nhà cổ và đưa liên minh bẩn thỉu đó ra ánh sáng,", Ngọc đề nghị.

Tuấn thở phào một hơi dài, lồng ngực phập phồng xúc động: "Tôi cần phải làm gì? Hiện tại tôi đã bị tước giấy phép hành nghề."

Ngọc đẩy về phía anh một tấm thẻ công tác đặc biệt có đóng dấu của Viện Bảo tồn Di sản Quốc gia.

"Tôi đã bổ nhiệm cậu làm cố vấn khoa học đặc biệt cho văn phòng Phó Giám đốc Sở Quy hoạch Kiến trúc Hà Nội."

"Với danh nghĩa này, cậu có quyền tiếp cận mọi hồ sơ lưu trữ và tham gia vào quá trình thẩm định lại ngôi nhà cổ Hàng Bạc."

Tuấn cầm tấm thẻ trên tay, những giọt nước mắt nóng hổi suýt chút nữa rơi xuống chén trà sen cổ kính.

Anh biết cơ hội phục thù và cứu vớt di sản của mình đã đến, nhờ vào sự dũng cảm và trí tuệ của người phụ nữ đối diện.

"Cảm ơn cô, Ngọc. Tôi sẽ không làm cô thất vọng," Tuấn khẳng định bằng giọng nói nghẹn ngào nhưng tràn đầy quyết tâm.

Ngọc khẽ gật đầu, ánh mắt cô hướng ra mặt hồ Tây lộng gió, nơi sóng nước đang cuộn trào dưới ánh hoàng hôn đỏ rực.

"Đêm nay, chúng ta sẽ bắt đầu đột nhập bí mật vào căn nhà cổ để thu thập những bằng chứng khảo cổ cuối cùng trước khi Thịnh Phát ra tay."

"Vương Thế Dũng chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn tôi trì hoãn dự án, hắn sẽ dùng những thủ đoạn đê tiện nhất."

"Cậu phải chuẩn bị tinh thần, cuộc chiến này không chỉ có bàn giấy, mà có thể sẽ đe dọa đến cả tính mạng của cậu đấy."

Tuấn khẽ cười lạnh, ánh mắt anh lộ rõ vẻ kiên định vô song: "Tôi đã chết một lần vào đêm qua rồi, giờ tôi không còn gì để sợ nữa."

Hai người chạm chén trà, một liên minh vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ giữa người kiến trúc sư tài hoa và nữ chuyên gia UNESCO chính thức được thiết lập.

Hương trà sen Hồ Tây thoang thoảng bay trong không khí, như một làn sinh khí mới thổi vào tâm hồn đầy vết thương của Tuấn.

Anh nhìn những bản phác thảo tay cũ kỹ của mình được Ngọc nâng niu trân trọng, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Những kẻ như Hải và Nam nghĩ rằng chúng đã chiến thắng khi cướp đi tờ giấy bản quyền và danh hiệu Kiến trúc sư trưởng.

Nhưng chúng không biết rằng giá trị thực sự của di sản nằm ở tri thức và tình yêu sâu thẳm trong tim người kiến trúc sư bảo tồn.

Ngọc đứng dậy, vạt áo vest đen bay nhẹ trong gió chiều: "Đi thôi, chiếc xe công vụ của tôi đang chờ ở ngoài đường lớn."

"Chúng ta phải hành động trước khi Hoàng Văn Nam kịp ký lệnh cưỡng chế phá dỡ dưới áp lực của tập đoàn Thịnh Phát."

Tuấn đứng dậy theo cô, bước chân anh giờ đây đã trở nên vô cùng vững chãi và tràn đầy tự tin.

Cuộc phản công của chàng kiến trúc sư phố cổ bị cướp bản vẽ chính thức bắt đầu từ buổi chiều lộng gió bên Hồ Tây lịch sử.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...