Chương 2: Buộc Tội Dưới Ánh Đèn Tràng Thi

Tòa nhà Sở Quy hoạch Kiến trúc Hà Nội tọa lạc trên con phố Tràng Thi sầm uất sáng rực ánh đèn giữa buổi sáng sớm.

Hội trường lớn ở tầng ba chật kín người, bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng bao trùm lên từng hàng ghế đại biểu.

Hơn năm mươi phóng viên của các cơ quan báo chí lớn nhỏ đang lách cách điều chỉnh ống kính máy ảnh hướng thẳng lên bục phát biểu.

Hoàng Văn Nam - Trưởng phòng Quy hoạch đô thị, ngồi chễm chệ ở vị trí trung tâm bàn chủ tọa, gương mặt bóng dầu lộ rõ vẻ uy quyền giả tạo.

Bên cạnh gã là Nguyễn Minh Hải trong bộ vest xám tro sang trọng, nụ cười đắc ý hiện rõ trên môi khi nhìn xuống đám đông.

Đỗ Minh Tuấn bước vào hội trường, bộ quần áo của anh tuy đã được sấy khô nhưng vẫn loang lổ những vết ố vàng từ trận mưa đêm qua.

Ngay khi anh xuất hiện, hàng loạt ánh đèn flash của máy ảnh chớp nháy liên hồi, tiếng bàn tán xôn xao nổi lên như ong vỡ tổ.

"Kìa, chính là kiến trúc sư Đỗ Minh Tuấn, người bị cáo buộc làm giả hồ sơ khảo cổ của căn nhà cổ Hàng Bạc đấy."

"Nghe nói anh ta cố tình thổi phồng giá trị lịch sử để tống tiền chủ đầu tư Thịnh Phát, thật là vô liêm sỉ!"

Những lời thì thầm ác ý như những mũi kim độc chọc thẳng vào màng nhĩ của Tuấn, khiến lồng ngực anh phập phồng vì giận dữ.

Anh siết chặt nắm tay, khớp xương kêu lên răng rắc, cố gắng giữ cho bản thân không gục ngã trước những ánh mắt khinh bỉ.

Hoàng Văn Nam gõ mạnh chiếc búa gỗ xuống bàn nghị sự, tiếng động vang lên chát chúa dập tắt mọi tiếng ồn ào xung quanh.

"Hôm nay, Sở Quy hoạch Kiến trúc phối hợp cùng Tập đoàn Thịnh Phát tổ chức cuộc họp khẩn cấp để làm rõ hành vi vi phạm đạo đức nghề nghiệp."

"Kiến trúc sư Đỗ Minh Tuấn đã lợi dụng nhiệm vụ khảo sát để ngụy tạo tài liệu khảo cổ thời Nguyễn, cản trở dự án phát triển đô thị trọng điểm."

Nam dõng dạc tuyên bố, ánh mắt gã nhìn Tuấn đầy sự lạnh lùng và khinh miệt như nhìn một kẻ tội đồ.

Tuấn thẳng lưng, bước lên phía trước, giọng nói vang lên dõng dạc phá tan bầu không khí áp đặt: "Tôi không làm giả bất cứ thứ gì!"

"Bản vẽ hệ khung chịu lực gỗ lim của ngôi nhà Hàng Bạc là di sản kiến trúc độc bản từ thế kỷ mười chín, có giá trị khảo cổ cực kỳ lớn."

"Chính các người, Hoàng Văn Nam và Nguyễn Minh Hải, đã cấu kết với Thịnh Phát để cướp đoạt bản vẽ của tôi và âm mưu phá hủy di sản!"

Hội trường bỗng chốc lặng đi trong vài giây trước lời cáo buộc đanh thép và trực diện của Đỗ Minh Tuấn.

Nguyễn Minh Hải thong thả đứng dậy, điều chỉnh lại chiếc micro trước mặt, gương mặt lộ vẻ buồn bã đầy giả tạo.

"Thưa các đồng chí lãnh đạo và các bạn phóng viên, tôi thực sự rất đau lòng khi phải chứng kiến người bạn thân của mình sa ngã."

"Đỗ Minh Tuấn vì đố kỵ với dự án Hàng Bạc Plaza của tôi nên đã lẻn vào văn phòng cướp đi bản vẽ ý tưởng sơ thảo của tôi đêm qua."

"Hơn thế nữa, anh ta còn tự ý chỉnh sửa hồ sơ khảo sát, thêm thắt các chi tiết giả mạo để biến một căn nhà gỗ mục nát thành di sản cấp quốc gia."

Hải vừa nói vừa bấm nút trình chiếu, trên màn hình lớn hiện ra hình ảnh quét kỹ thuật số bản vẽ tay của Tuấn nhưng dưới góc tiêu đề ghi tên Nguyễn Minh Hải.

"Đây là bản vẽ hệ khung lim do chính tôi thiết kế và đã đăng ký bản quyền tác giả từ ba tháng trước tại Cục Bản quyền."

Tuấn trừng mắt nhìn màn hình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng, toàn thân run rẩy vì không ngờ Hải lại trơ trẽn đến mức này.

Chúng đã mua chuộc cả Cục Bản quyền để hợp thức hóa bản vẽ ăn cắp của anh từ trước đó rất lâu nhằm giăng ra cái bẫy hoàn hảo này.

"Mày... mày đổi trắng thay đen! Bản vẽ đó là do tao tự tay đo đạc suốt ba năm qua!" Tuấn hét lên, định lao lên bục giảng.

Nhưng ngay lập tức, hai nhân viên an ninh của Sở đã tiến lên chặn đứng anh lại, ép chặt hai bả vai anh xuống ghế.

Hoàng Văn Nam lạnh lùng gõ búa: "Đỗ Minh Tuấn, trước chứng cứ rành rành của Kiến trúc sư trưởng Nguyễn Minh Hải, hành vi của cậu đã rõ."

"Sở Quy hoạch Kiến trúc Hà Nội chính thức ra quyết định thu hồi chứng chỉ hành nghề kiến trúc sư bảo tồn của cậu vô thời hạn."

"Đồng thời, chúng tôi sẽ chuyển toàn bộ hồ sơ vụ việc làm giả giấy tờ này sang cơ quan công an quận Hoàn Kiếm để khởi tố hình sự."

Mặt Tuấn cắt không còn một giọt máu, đôi mắt đờ đẫn nhìn chăm chăm vào tập hồ sơ trên bàn chủ tọa như nhìn vào bản án tử hình của mình.

Anh thấy rõ nụ cười nửa miệng đầy mưu mô của Hải và ánh mắt đầy đắc ý của Nam hắt lên dưới ánh đèn neon chói mắt của hội trường.

Họ không chỉ muốn cướp đi công trình di sản, mà còn muốn chôn vùi danh dự, sự nghiệp và tự do của anh vĩnh viễn trong chốn ngục tù.

Các phóng viên liên tục đặt câu hỏi dồn dập, máy ảnh chớp nháy liên hồi tạo nên một ma trận ánh sáng vây hãm lấy người kiến trúc sư cô độc.

"Anh Tuấn, anh giải thích thế nào về việc trùng khớp bản vẽ với kiến trúc sư Hải?"

"Có phải anh đã nhận tiền của tổ chức nước ngoài để cố tình phá hoại dự án kinh tế của thành phố không?"

Tuấn nghẹn họng, cổ họng khô khốc không thể thốt nên lời trước sự bao vây vô lý và tàn nhẫn của búa rìu dư luận.

Giữa lúc sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm, cánh cửa gỗ lớn phía cuối hội trường đột ngột mở rộng ra.

Một người phụ nữ trẻ tuổi bước vào với những bước chân thanh thoát nhưng vô cùng dứt khoát và uy quyền.

Cô mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo, mái tóc dài buộc gọn phía sau, gương mặt thanh tú toát lên khí chất thông tuệ và sắc sảo.

Cả hội trường bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía người mới đến với sự ngạc nhiên tột độ.

Hoàng Văn Nam nhìn thấy cô liền vội vàng đứng bật dậy, gương mặt bóng dầu bỗng chốc tái mét, vội vã cúi đầu chào.

"Phó Giám đốc Lê Bảo Ngọc! Sao đồng chí lại đến đây lúc này?" Nam lắp bắp hỏi, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán gã.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...