Chương 4: Bí Mật Bên Trong Căn Nhà Cổ

Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, phố cổ Hàng Bạc chìm trong màn sương mù và những hạt mưa phùn mùa hạ.

Bên dưới bóng tối đen đặc của con ngõ Phất Lộc, hai bóng người lặng lẽ áp sát vào bức tường gạch vồ rêu phong.

Đỗ Minh Tuấn mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu, tay cầm chiếc đèn pin chuyên dụng và bộ máy ảnh khảo cổ.

Lê Bảo Ngọc đứng bên cạnh cô, gương mặt thanh tú lộ vẻ kiên định, hơi thở phả ra làn khói mỏng dưới làn gió đêm buốt lạnh.

"Cậu chắc chắn chúng ta có thể vào bằng lối này chứ?" Ngọc hỏi khẽ, ánh mắt cảnh giác nhìn xung quanh.

Tuấn gật đầu: "Đây là lối thông gió cũ của hệ thống nhà ống Hà Nội cổ, cánh cửa gỗ trên cao đã bị mục nát từ lâu."

Với sự hỗ trợ của Tuấn, Ngọc nhanh nhẹn trèo lên gờ tường, lách người qua ô cửa gỗ lim mục nát để lẻn vào bên trong.

Tuấn nhanh chóng bám theo sau, cả hai đáp nhẹ nhàng xuống nền đất âm u của tầng gác lửng căn nhà cổ.

Không khí bên trong vô cùng ngột ngạt, sực mùi gỗ lim ẩm mốc và bụi bặm của hàng thế kỷ tích tụ.

Tuấn bật chiếc đèn pin có chụp mờ, ánh sáng vàng ấm áp hắt lên hệ thống xà gồ và các đấu củng khổng lồ.

Dưới ánh sáng dịu, hệ thống kết cấu mộng gỗ hiện lên sừng sững như một tác phẩm nghệ thuật kiến trúc đỉnh cao.

Ngọc khẽ vuốt ve bề mặt cột gỗ lim đen bóng, móng tay cô chạm vào những vết khía hoa văn tinh xảo.

"Thật không thể tin nổi, đây chính xác là hệ mộng ghép hoa văn thời Nguyễn Minh Mệnh," Ngọc thì thầm đầy xúc động.

"Nhìn những đường chạm khắc hoa văn lá lật này xem, chúng chỉ được phép xuất hiện ở các công trình hoàng gia hoặc phủ đệ quan lại."

Tuấn không nói gì, anh quỳ xuống góc tường phía sau bàn thờ cổ bằng gỗ gụ bám đầy tơ nhện.

Tay anh run rẩy cạo sạch lớp thạch cao rẻ tiền mà chủ sở hữu trước đó đã trét lên để che giấu bức tường cũ.

Dưới lớp thạch cao bong tróc, một phiến đá xanh Thanh Hóa nguyên khối dần lộ ra trước sự kinh ngạc của hai người.

Trên mặt bia đá, những dòng chữ Nho cổ được chạm khắc vô cùng sắc nét và sâu hoắm vào lòng đá.

Ngọc vội vàng lấy từ trong túi ra cuốn sổ tay khảo cổ, dùng bút chì và giấy chuyên dụng để dập lại mặt bia.

"Năm Minh Mệnh thứ mười sáu, sắc phong phủ đệ của Thượng thư bộ Công..." Ngọc dịch lớn, giọng cô run lên vì chấn động.

"Tuấn ơi! Đây là phủ đệ của một vị Thượng thư thời Nguyễn! Đây là di tích quốc gia cực kỳ quý hiếm!"

"Nó chứng minh rằng ngôi nhà này không chỉ là nhà cổ bình thường, mà là một công trình công cộng có giá trị lịch sử vô giá!"

Lồng ngực Tuấn phập phồng dữ dội, những giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hòa cùng niềm vui sướng khôn tả.

"Đúng vậy, hệ mộng chịu lực này chính là do các nghệ nhân kinh đô Huế ra xây dựng," Tuấn tiếp lời, giọng nghẹn ngào.

"Bản vẽ tay của tôi đã tái hiện chính xác hệ thống này, đó là lý do Nguyễn Minh Hải muốn chiếm đoạt nó bằng mọi giá."

Đột nhiên, phía dưới tầng trệt vang lên tiếng loảng xoảng của xích sắt bị tháo bỏ, kèm theo tiếng bước chân dồn dập.

Ánh đèn pin cực mạnh từ bên ngoài chiếu thẳng qua khe cửa sổ gỗ, quét qua quét lại trên tầng gác lửng.

"Có kẻ đột nhập! Mau lùng sục khắp căn nhà cho tao!" Tiếng một gã đàn ông thô lỗ gầm lên đầy giận dữ.

Ngọc nhanh tay thu hồi cuộn giấy dập bia đá, cất vội vào túi chuyên dụng chống nước dưới ngực.

Tuấn nắm chặt tay Ngọc, kéo cô nép sát vào bóng tối sau cây cột lim khổng lồ để tránh ánh đèn pin quét qua.

Tim họ đập liên hồi như trống trận, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dưới sự truy đuổi sát sao của kẻ thù.

Hai gã bảo vệ bặm trợn của Thịnh Phát cầm gậy sắt thô bạo bước lên cầu thang gỗ, tiếng bước chân côm cốp vang lên dội thẳng vào màng nhĩ.

"Đừng để chúng trốn thoát! Đại ca Dũng đã dặn, nếu gặp thằng Tuấn ở đây, cứ đập gãy chân nó rồi ném xuống sông Hồng!"

Tuấn siết chặt nắm tay, khớp xương kêu lên răng rắc, sẵn sàng lao ra liều mạng để bảo vệ Ngọc và tập tài liệu quý giá.

Nhưng Ngọc khẽ bấm nhẹ vào tay Tuấn, ra hiệu cho anh nhìn về phía ô thoáng thoát hiểm ở phía sau mái ngói.

Họ nhẹ nhàng di chuyển trên các thanh xà gồ lim chắc chắn, khéo léo trèo ra ngoài mái ngói dốc đứng trơn trượt vì nước mưa.

Tiếng la hét giận dữ vang lên bên trong khi bọn bảo vệ phát hiện ra phiến đá bị cạo sạch thạch cao.

"Khốn kiếp! Chúng trèo ra mái nhà rồi! Mau đuổi theo!" Tiếng gầm rú vang lên cắt xé màn đêm phố cổ.

Tuấn và Ngọc trượt nhanh xuống theo đường dốc mái ngói, nhảy thẳng xuống mui chiếc xe SUV công vụ của Sở đang nổ máy chờ sẵn.

Tài xế trung thành lập tức nhấn ga, chiếc xe lao vút đi trong màn đêm, bỏ lại đám giang hồ Thịnh Phát đang gầm rú bất lực phía sau.

Ngọc ôm chặt tập tài liệu dập bia đá vào lòng, khuôn mặt lấm lem bụi than nhưng đôi mắt phượng lại sáng rực lên như sao sa.

"Chúng ta đã có bằng chứng thép rồi, Tuấn ạ! Vương Thế Dũng và Hoàng Văn Nam lần này không thể chối cãi được nữa!" Ngọc tuyên bố đầy đanh thép.

Tuấn nhìn ra cửa kính xe, những hạt mưa đêm trôi nhanh trên mặt kính, lòng anh tràn ngập niềm tin vào công lý.

Anh biết, đêm nay họ đã thắng một trận quan trọng, nhưng cơn giận dữ của tập đoàn Thịnh Phát sẽ sớm đổ ập xuống đầu họ.

Chiếc xe công vụ lao nhanh qua những con phố cổ vắng lặng như Hàng Đường, Hàng Ngang rồi hướng thẳng về phía Hồ Tây.

Hơi ấm từ máy điều hòa trong xe dần làm dịu đi cái lạnh thấu xương của trận mưa đêm trên mái nhà cổ.

Tuấn lấy khăn giấy lau vội những vết bùn đất trên mặt Ngọc, hành động tự nhiên khiến cả hai khẽ ngượng ngùng.

Ngọc mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô nhìn Tuấn tràn đầy sự tin cậy và trân trọng đối với một người đồng chí thực sự.

"Phiến bia đá này là chìa khóa pháp lý tối thượng," Ngọc mở tập giấy dập ra, cẩn thận kiểm tra từng nét chữ Nho.

"Theo Luật Di sản văn hóa hiện hành, bất kỳ công trình nào có sắc phong của triều đình đều được tự động xếp hạng bảo vệ khẩn cấp."

"Hoàng Văn Nam dù có một trăm cái gan cũng không dám ký lệnh cưỡng chế phá dỡ khi hồ sơ này được công bố."

Tuấn siết chặt hai tay, đôi mắt anh lóe lên tia sáng sắc lạnh: "Nhưng chúng ta phải nhanh lên, Dũng là kẻ điên cuồng."

"Hắn biết chúng ta đã tìm ra bia đá, hắn chắc chắn sẽ cho người phá hủy phiến đá đó ngay trong đêm nay để phi tang bằng chứng."

Ngọc trầm ngâm một lát rồi rút điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại trực tiếp cho thư ký riêng của mình.

"Alo, lập tức soạn thảo văn bản khẩn gửi UBND Thành phố và Bộ Văn hóa, yêu cầu phong tỏa nghiêm ngặt căn nhà cổ Hàng Bạc."

"Nêu rõ phát hiện khảo cổ về bia đá sắc phong Thượng thư bộ Công thời Nguyễn Minh Mệnh."

"Tôi sẽ ký đóng dấu đỏ ngay khi về đến cơ quan. Làm việc này ngay lập tức, không được chậm trễ một giây!"

Cúp máy, Ngọc nhìn Tuấn đầy kiên định: "Tôi đã giăng lưới, giờ hãy xem Vương Thế Dũng xoay xở thế nào với pháp luật."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...