Chương 5: Bẫy Sập Và Sự Kiêu Ngạo Của Kẻ Đi Săn

Sáng hôm sau, trụ sở của Tập đoàn địa ốc Thịnh Phát tại khu đô thị mới Cầu Giấy hiện ra sừng sững như một tòa tháp kính tráng lệ.

Tại văn phòng Tổng giám đốc rộng hàng trăm mét vuông ở tầng cao nhất, Vương Thế Dũng ngồi chễm chệ trên chiếc ghế da cá sấu đắt tiền.

Gương mặt gã chữ điền oai vệ, đôi mắt sắc lẹm chứa đầy sự tàn nhẫn và kiêu ngạo của một kẻ nắm giữ hàng ngàn tỷ đồng.

Nguyễn Minh Hải đứng bên cạnh gã, vẻ khúm núm sợ hãi lộ rõ trên khuôn mặt khi báo cáo về sự việc đêm qua.

"Đồ vô dụng! Có hai kẻ đột nhập mà các người cũng để chúng trốn thoát với tài liệu khảo cổ sao?" Dũng gầm lên, đập mạnh tay xuống bàn kính.

Chiếc ly pha lê đựng rượu ngoại va đập mạnh lên mặt bàn phát ra tiếng kêu leng keng chói tai.

Hải run rẩy cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã: "Dạ thưa anh Dũng, con mụ Lê Bảo Ngọc dùng xe công vụ chở thằng Tuấn đi."

"Bọn đàn em không dám đụng vào xe của Phó Giám đốc Sở vì sợ làm lớn chuyện."

Dũng khẽ nhếch môi nở một nụ cười nửa miệng đầy mưu mô và khinh miệt: "Lê Bảo Ngọc? Một con nhãi ranh học ở Tây về thì làm được gì?"

"Hắn nghĩ cái mác UNESCO và chức Phó Giám đốc Sở của hắn có thể chống lại được thế lực của Thịnh Phát sao?"

Dũng thong thả rút ra một tập hồ sơ tài chính dày cộp, ném mạnh xuống trước mặt Nguyễn Minh Hải.

"Nhìn cho kỹ đi, đây là phê duyệt dòng vốn ODA khống trị giá ba mươi triệu đô la từ ngân hàng đối tác nước ngoài cho dự án Hàng Bạc Plaza."

"Hội đồng thẩm định liên ngành đã nhận của tao năm mươi tỷ đồng lót tay, tất cả đã ký tên đóng dấu đồng ý phá dỡ."

"Sáng mai, lễ động thổ vẫn sẽ diễn ra rầm rộ với sự tham gia của dàn quan chức cấp cao của thành phố."

"Để xem con nhãi Lê Bảo Ngọc đó dám dùng tờ giấy dập bia đá rách nát kia để ngăn cản bánh xe lịch sử của tao như thế nào!"

Hải nhìn thấy đống hồ sơ phê duyệt liền thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt gã bỗng chốc trở nên vô cùng đắc ý.

"Anh Dũng quả là thần cơ diệu toán, thằng Tuấn lần này chỉ có nước vào tù mục xương vì tội vu khống và phá hoại kinh tế thôi!"

Dũng cười lớn, tiếng cười vang lên trầm đục và đầy uy quyền tàn nhẫn trong không gian sang trọng.

"Tao đã gửi một món quà đặc biệt đến cho thằng kiến trúc sư què quặt đó rồi. Để xem nó có mạng sống để dự lễ động thổ ngày mai không."

Cùng lúc đó, tại phòng làm việc tạm thời của Tuấn ở Sở Quy hoạch Kiến trúc, anh vừa nhận được một phong bì thư không người gửi.

Bên trong phong bì là một tấm ảnh chụp ngôi nhà của mẹ anh ở quê hương Nam Định, kèm theo một viên đạn súng bắn tỉa lạnh ngắt.

Dưới bức ảnh là dòng chữ viết tay bằng mực đỏ tươi như máu: "Dừng lại hoặc chuẩn bị quan tài cho mẹ mày."

Tuấn nhìn viên đạn trên tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo sống lưng, đầu óc anh bỗng chốc trống rỗng.

Hai bên màng tang anh giật mạnh liên tục, hơi thở dồn dập khiến lồng ngực phập phồng dữ dội vì lo sợ cho sự an nguy của mẹ.

Sự kiêu ngạo và tàn ác của Vương Thế Dũng đã vượt qua mọi giới hạn đạo đức và luật pháp của con người.

Chúng sẵn sàng dùng mạng sống của người thân để ép anh phải khuất phục trước sức mạnh của đồng tiền.

Ngay lúc đó, Lê Bảo Ngọc bước vào phòng, nhìn thấy viên đạn và bức ảnh trên bàn, sắc mặt cô bỗng chốc trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Cô tiến lại gần, đặt tay lên bờ vai đang run rẩy của Tuấn, giọng nói vang lên kiên định và ấm áp.

"Tuấn, đừng sợ. Tôi đã cho người đón mẹ cậu lên Hà Nội lánh nạn an toàn từ sáng sớm nay rồi."

"Vương Thế Dũng nghĩ rằng hắn có thể dùng bạo lực để che bầu trời, nhưng hắn đã lầm to."

"Hành vi đe dọa giết người này sẽ là bằng chứng đanh thép nhất để cơ quan công an vào cuộc điều tra đặc biệt đối với gã."

Tuấn ngước đầu nhìn Ngọc, sự hoảng loạn trong mắt anh dần được thay thế bằng sự biết ơn sâu sắc và lòng căm thù tột độ.

"Cảm ơn cô, Ngọc. Dũng đã ra tay tàn nhẫn như vậy, tôi quyết không thể lùi bước," Tuấn nghiến răng nói, khớp xương tay kêu răng rắc.

Ngọc gật đầu sắc lạnh: "Đúng vậy, chúng ta sẽ tương kế tựu kế, để chúng tự đắc ý tổ chức lễ động thổ ngày mai."

"Khi sự kiêu ngạo của chúng lên đến đỉnh điểm, cũng chính là lúc chiếc bẫy thép mà chúng ta giăng sẵn sẽ sập xuống nghiền nát chúng."

Cô khẽ mỉm cười sắc sảo, nụ cười chứa đựng sự tự tin của một chuyên gia tầm cỡ quốc tế đang nắm giữ thế chủ động.

Viên đạn lạnh ngắt nằm trên mặt bàn gỗ như một minh chứng cho sự điên cuồng của những kẻ tài phiệt tha hóa.

Tuấn cầm viên đạn lên, cảm giác kim loại sắc lạnh thấm vào da thịt, kích thích mọi tế bào chiến đấu trong anh.

"Vương Thế Dũng nghĩ rằng tiền bạc có thể mua được tất cả, từ lương tâm quan chức đến sinh mạng con người," Tuấn nói, giọng đanh thép.

"Nhưng hắn không biết rằng có những thứ di sản vô giá của Thăng Long mà ngàn tỷ đồng cũng không thể mua nổi."

Ngọc nhìn anh đầy tán thưởng: "Rất tốt, khí phách của cậu chính là thứ vũ khí mạnh nhất mà chúng ta có."

"Tôi đã liên hệ với các đồng chí bên Cục Cảnh sát C03, họ đã lập ban chuyên án theo dõi hành vi rửa tiền của Thịnh Phát từ lâu."

"Dòng tiền ODA khống ba mươi triệu đô la mà Dũng vừa khoe khoang thực chất là tiền huy động trái phép từ các công ty ma ở nước ngoài."

"Chỉ cần lễ động thổ diễn ra, dòng tiền đó chính thức được kích hoạt, chúng ta sẽ bắt trọn cả mẻ lưới liên minh bẩn thỉu này."

Tuấn thở phào một hơi, nỗi lo lắng cho gia đình hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ý chí chiến đấu hừng hực.

Anh nhìn bức ảnh căn nhà cổ Hàng Bạc trên bàn, thầm thề rằng ngày mai sẽ là ngày phán xét cuối cùng cho những kẻ ăn cắp di sản.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...