Chương 7: Ánh Sáng Từ Hồ Sơ Lưu Trữ
Tiếng sấm rền vang trên bầu trời Hà Nội báo hiệu một trận cuồng phong sắp đổ ập xuống thành phố.
Bên trong văn phòng bí mật của Lê Bảo Ngọc, Đỗ Minh Tuấn đang đối chiếu tấm bản đồ gốc từ thế kỷ mười chín với các hồ sơ tài chính mới thu được.
Ánh đèn chụp rọi xuống mặt bàn gỗ, hắt lên những con số và biểu đồ phức tạp loang lổ vết mực đen.
Ngọc tự tay pha hai tách cà phê đặc nóng, hương thơm đắng dịu lan tỏa trong không gian yên tĩnh và căng thẳng.
"Nhìn vào dòng tiền này đi, Tuấn," Ngọc chỉ ngón tay thanh mảnh vào bảng thống kê giao dịch của Ngân hàng thương mại cổ phần Thịnh Phát.
"Vương Thế Dũng đã dùng ba công ty bình phong hoạt động trong lĩnh vực xuất nhập khẩu để luân chuyển dòng tiền giả ODA."
"Mục đích thực sự của chúng là biến dự án Hàng Bạc Plaza thành một tài sản thế chấp khổng lồ hòng vay vốn ngân hàng nhà nước."
"Nói cách khác, chúng đang muốn dùng một dự án ảo để rút ruột hàng ngàn tỷ đồng tiền ngân sách công vụ."
Tuấn nhìn chằm chằm vào các chứng từ chuyển khoản, mắt anh nheo lại, lồng ngực phập phồng dữ dội vì tức giận.
"Chúng không chỉ phá hủy di sản để xây trung tâm thương mại, mà còn muốn cướp đoạt tài sản công của quốc gia!" Tuấn thốt lên, giọng đanh thép.
Ngọc khẽ gật đầu, khuôn mặt lộ rõ vẻ nghiêm nghị sắc sảo của một nhà quản lý tài năng.
"Đúng thế, đây là lý do tôi đã chuyển toàn bộ tập hồ sơ tài chính này trực tiếp cho các điều tra viên của Cục Cảnh sát C03."
"Ban chuyên án đã chính thức phê duyệt kế hoạch vây bắt liên minh bẩn thỉu này vào ngày mai."
Đột nhiên, chuông điện thoại của Ngọc reo lên dồn dập phá tan sự tĩnh lặng của căn phòng bí mật.
Ngọc áp điện thoại lên tai, gương mặt cô bỗng chốc trở nên xám ngoét, hơi thở dồn dập.
"Đồng chí Ngọc! Vương Thế Dũng đã phát điên khi biết tin có sắc lệnh dừng dự án của Chính phủ!" Đầu dây bên kia báo cáo khẩn cấp.
"Hắn đã lệnh cho gã giang hồ khét tiếng Dũng 'Sẹo' dẫn theo hơn năm mươi tên đàn em mang theo xà beng, búa tạ và xe ủi tiến về phố cổ."
"Chúng định lợi dụng đêm mưa bão lớn này để cưỡng chế phá sập căn nhà cổ Hàng Bạc trước khi lệnh chính thức được tống đạt!"
Ngọc cúp máy, tay cô run rẩy khẽ nắm chặt chén cà phê nóng đến mức nước cà phê sánh ra ngoài bàn.
"Tuấn! Vương Thế Dũng muốn chơi trò sự đã rồi! Chúng đang cho xe ủi tiến vào phá sập căn nhà cổ ngay trong đêm nay!" Ngọc hét lên đầy hoảng hốt.
Tuấn đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ đằng sau bị đẩy mạnh ra ngã nhào xuống sàn nhà phát ra tiếng động khô khốc.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương, nhưng ánh mắt anh lại bùng lên ngọn lửa kiên định dữ dội hơn bao giờ hết.
"Chúng ta không thể để chúng phá hủy nó! Đó là linh hồn của khu phố! Tôi sẽ đến đó ngay lập tức!" Tuấn dứt khoát tuyên bố.
Ngọc nắm chặt tay anh: "Tôi đi cùng cậu! Chiếc xe của tôi có còi ưu tiên, chúng ta sẽ vượt qua mưa bão nhanh nhất có thể."
Hai người lao ra cửa, bỏ lại văn phòng ngập tràn tài liệu và tách cà phê chưa kịp uống đã dần nguội ngắt.
Ngoài trời, những hạt mưa lớn bắt đầu trút xuống trắng xóa cả những con phố Tràng Thi, Hàng Khay, hướng về phía Hoàn Kiếm.
Bão tố thiên nhiên hòa cùng bão tố lòng người đang cuộn trào dữ dội, đẩy cuộc chiến bảo tồn di sản lên đỉnh điểm sinh tử.
Chiếc xe SUV công vụ của Ngọc rú còi ưu tiên inh ỏi, lao điên cuồng xuyên qua màn mưa dày đặc như trút nước.
Tuấn ngồi ở ghế phụ, hai tay nắm chặt dây an toàn, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía trước qua gạt mưa đang hoạt động hết công suất.
Anh biết rằng chỉ cần chậm trễ mười phút, hệ thống cột lim cổ kính hai trăm năm tuổi sẽ bị nghiền nát dưới lưỡi ủi thép của kẻ thù.
"Cố lên, Ngọc, chúng ta phải đến trước khi bánh xích xe ủi chạm vào thềm nhà cổ," Tuấn lẩm bẩm, giọng run rẩy vì lo lắng.
Ngọc siết chặt vô lăng, đôi mắt phượng sắc bén tập trung cao độ vào những khúc cua trơn trượt của phố Hàng Đào.
"Tôi sẽ không để công sức của cậu và lịch sử của Hà Nội bị chôn vùi dưới bàn tay tàn ác của Vương Thế Dũng," Ngọc khẳng định.
Trong đầu cô lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải cứu bằng được di sản Thăng Long, bằng mọi giá.
Phía trước họ, ánh đèn flash đỏ rực của đám giang hồ Thịnh Phát đang bao vây đầu phố Hàng Bạc dần hiện ra trong màn mưa bong bóng.
Từng vệt bánh xe loang lổ bùn đất bám trên mặt đường nhựa như những vết sẹo của lòng tham con người gieo rắc lên phố cổ.
Tuấn nắm chặt tay Ngọc, cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh tinh thần to lớn từ người phụ nữ kiên cường bên cạnh.
"Ngọc này, nếu đêm nay chúng ta không thể ngăn cản được chúng, cô có hối hận vì đã dấn thân vào việc này không?" Tuấn khẽ hỏi.
Ngọc không hề quay đầu, ánh mắt cô vẫn dán chặt vào màn mưa mù mịt phía trước, tay nhấn ga dứt khoát.
"Tôi chưa bao giờ biết hối hận là gì khi làm điều đúng đắn cho quê hương mình, Tuấn ạ," Ngọc trả lời, giọng đầy kiêu hãnh.
"Hơn thế nữa, tôi tin vào tài năng của cậu và sức mạnh của công lý sẽ không bao giờ bị khuất phục."
Lời nói của Ngọc như một liều thuốc tinh thần cực mạnh, thổi bùng lên ngọn lửa kiên định trong tim người kiến trúc sư trẻ.
Anh nhìn những ngôi nhà ống cổ kính lướt nhanh qua cửa kính xe, lòng tràn ngập một cảm xúc thiêng liêng khó tả.
Chúng nghĩ rằng dùng vũ lực cướp bóc và đe dọa có thể cướp đi di sản ngàn năm của cha ông để lại sao?
Không, lòng dân và lịch sử sẽ là bức tường thành vững chắc nhất để nghiền nát mọi âm mưu bẩn thỉu của chúng.
Chiếc xe công vụ rít lốp rầm rộ trên mặt đường ướt sũng, vượt qua khúc cua cuối cùng để tiến vào Hàng Bạc.
Bầu không khí căng thẳng bao trùm lên từng mét vuông đất cổ kính, chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của công lý.
Tuấn chuẩn bị sẵn sàng tâm lý, ánh mắt anh lộ rõ vẻ quyết chiến sinh tử đầy khí phách của một người con Thăng Long.