Chương 2: Bẫy Chôn Vùi Kẻ Cướp
Phạm Minh Đức đứng chôn chân ở lối vào tòa nhà CyberShield, nơi mà anh đã dày công xây dựng từ những ngày đầu khởi nghiệp.
Ánh đèn neon bên ngoài mờ nhạt, phản chiếu lên gương mặt anh, tạo nên một hình ảnh đầy bi thương và quyết tâm.
Tim anh đập rồn rập, từng nhịp như một tiếng trống dồn dập thúc giục, nhưng Đức biết mình không thể để cảm xúc chi phối.
Anh nhìn quanh, những nhân viên vẫn đang làm việc, bất chấp sự biến động bất ngờ xảy ra, gương mặt họ lộ rõ sự bối rối và lo lắng.
Đức rút điện thoại ra, ngón tay chạm vào màn hình, mở một ứng dụng mà anh đã cài đặt từ trước.
Một biểu đồ hiện lên, cho thấy những dữ liệu bất thường từ tài khoản ngân hàng Techcombank của CyberShield.
Khoảng 1 tỷ đồng đã được rút ra trong vòng 24 giờ qua, một con số khổng lồ mà không ai có thể lý giải nổi.
Đức biết, đây chính là dấu hiệu của một cuộc tấn công mà hắn ta chưa chuẩn bị tinh thần đối mặt.
“Mình cần một đồng minh,” anh thầm nghĩ, lòng cảm thấy nặng trĩu.
Vy Linh, nữ giám đốc điều hành tài năng của một công ty bảo mật khác, đã từng có mối quan hệ hợp tác gần gũi với CyberShield.
Đức không thể chần chừ thêm nữa, anh quyết định gọi điện cho cô, lòng đầy lo âu nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
“Linh, mình cần gặp bạn ngay bây giờ,” giọng Đức trầm và đầy quyết đoán, anh cảm nhận được căng thẳng trong từng câu chữ.
Cô đáp lại, “Mình đang bận nhưng có chuyện gì quan trọng?”
“Rất quan trọng, liên quan đến CyberShield và an ninh mạng,” Đức nói, cảm giác như công việc cả đời của mình đang treo trên sợi dây mỏng manh.
Vy Linh im lặng một chút rồi trả lời, “Được, mình sẽ đến quán cà phê gần đây trong 30 phút.”
Đức cúp máy, lòng anh đầy lo âu nhưng cũng tràn đầy hy vọng, anh cảm thấy như thời gian đang trôi qua từng giây một.
Đến quán cà phê, không gian yên tĩnh, mùi cà phê thơm lừng hòa quyện với những tiếng nói rì rào xung quanh, nhưng Đức lại cảm thấy như mọi âm thanh đều trở nên xa lạ.
Vy Linh đã ngồi đó, tóc dài buông xõa, ánh mắt thông minh và sắc sảo như một con dao sắc bén.
“Có chuyện gì mà cần mình gấp vậy?” cô hỏi, nhấp một ngụm cà phê, đôi môi hồng nhuận hiện lên sự nghiêm túc.
“Mình vừa bị cướp mã nguồn, và có khả năng CyberShield sẽ bị tấn công trong 24 giờ tới,” Đức nói, gương mặt tái mét, mồ hôi lạnh toát ra trên trán, anh cảm thấy như từng giọt mồ hôi đang chảy dài trên sống mũi.
Vy Linh nhìn anh, đôi mày nhíu lại, “Ai là kẻ đứng sau?”
“Hoàng Thế Vinh, đồng sáng lập nhưng đã lật đổ mình,” Đức đáp, giọng đầy căm phẫn, mỗi từ như một mũi dao đâm vào lòng tự trọng của anh.
“Tình hình nghiêm trọng hơn mình nghĩ,” Linh thở dài, ánh mắt cô như đang đánh giá tình huống một cách tỉ mỉ.
“Mình cần sự hỗ trợ của bạn, nhưng…,” Đức chần chừ, “mình không thể làm điều đó nếu không có một thỏa thuận.”
“Thỏa thuận gì?” cô hỏi, đôi mắt sắc như dao, ánh nhìn của cô sắc bén như một mũi kim.
“Mình muốn chuyển nhượng 30% cổ phần CyberShield về tên bạn trước khi hợp tác,” Đức nói, từng từ một cách cẩn thận, như thể anh đang đặt cược cả cuộc đời mình vào đây.
Vy Linh nhướng mày, “Mày chắc chắn về điều này không?
Đây là một rủi ro lớn.”
“Mình không có thời gian để giải thích thêm, chỉ biết rằng nếu không làm vậy, CyberShield có thể sụp đổ trong 24 giờ tới,” Đức khẩn khoản, ánh mắt anh đầy lo lắng nhưng cũng kiên định.
Vy Linh trầm ngâm, “Được, nhưng mình cần bằng chứng.”
“Bạn có gì trong tay không?”
“Có,” Đức đáp, lấy điện thoại ra và mở tập tin ghi âm cuộc họp hội đồng quản trị.
“Nghe đi,” anh nói, đưa điện thoại cho cô, tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra ngoài.
Giọng nói của Hoàng Thế Vinh vang lên, đầy tự mãn, nói về việc loại bỏ Đức và chiếm đoạt CyberShield, âm thanh như một lưỡi dao cắt ngang mọi hy vọng của anh.
“Mình có thể sử dụng cái này để buộc tội hắn,” Vy Linh nhận xét, ánh mắt đã có phần sáng hơn, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt.
“Ngoài ra, mình còn có bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank với số tiền bị rút bất thường,” Đức tiếp tục, lấy ra một tài liệu in sẵn mà anh đã chuẩn bị trước.
“Đây chính là bằng chứng liên quan đến việc rút tiền,” anh nói, đưa cho Linh, lòng anh như thắt lại khi thấy cô chăm chú xem xét từng chi tiết.
Cô chăm chú xem xét, “Mọi thứ đang trở nên rõ ràng hơn.”
“Đúng vậy, và không chỉ vậy,” Đức nói, “còn có mã mã băm mã băm bảo mật của mã nguồn và trích xuất camera an ninh từ tòa nhà CyberShield.”
“Mọi thứ đều được ghi lại, rất tốt,” Vy Linh gật đầu, lòng đã có chút tin tưởng hơn khi nhận ra sự chuẩn bị của Đức.
“Vậy… chúng ta có thể hợp tác chứ?” Đức hỏi, ánh mắt mong chờ, như một người đang cầu cứu giữa biển khơi mênh mông.
“Được, nhưng với một điều kiện,” cô nói, nụ cười sắc lạnh xuất hiện trên môi, như thể cô đã tìm ra điểm yếu của kẻ thù.
“Điều kiện gì?”
“Tôi sẽ giữ 30% cổ phần cho đến khi chúng ta hoàn thành nhiệm vụ này,” Vy Linh khẳng định, ánh mắt như một chiến binh đang chuẩn bị ra trận.
Đức gật đầu, “Tôi đồng ý.”
Trong khoảnh khắc, hai con người đối diện nhau, ánh mắt quyết tâm và lý trí hòa quyện, họ biết rằng chỉ có sự hợp tác mới có thể cứu CyberShield khỏi bàn tay của kẻ cướp.
“Chúng ta sẽ bắt đầu ngay, không còn thời gian để chần chừ,” Vy Linh nói, đứng dậy, ánh mắt hướng về phía cửa ra vào, như thể cô đang nhìn thấy tương lai tươi sáng.
Đức gật đầu, cùng cô rời khỏi quán cà phê, mang trong mình một quyết tâm mãnh liệt để cứu lấy đứa con tinh thần của mình.
CyberShield không thể gục ngã, ít nhất là không dưới tay của Hoàng Thế Vinh.