Chương 3: Mã Nguồn Bị Chôn Vùi
“Mày hết chỗ đứng ở đây rồi, Đức.”
Cút ra khỏi tòa nhà của tao.”
Giọng Hoàng Thế Vinh lạnh như băng, không một chút dao động, như một tảng băng trôi giữa biển khơi, không có cảm xúc, không có sự đồng cảm.
Phạm Minh Đức, vị đồng sáng lập CyberShield, đứng sững lại như một bức tượng đá, vừa bị tống ra khỏi nơi mà anh đã dày công xây dựng từ con số không.
Tài khoản Vietcombank của anh bị phong tỏa, thẻ nhận diện bị hủy, tên bị xóa khỏi website công ty trong vòng bốn mươi phút.
Nhưng không ai biết, Đức đã âm thầm chuẩn bị cho ngày này, như một chiến binh giấu trên mình những vũ khí bí mật.
Mã nguồn mà Vinh cướp được chỉ là vỏ bọc, lõi thật của nó nằm ở ba mảnh khóa rải rác khắp nơi, như những hạt ngọc quý ẩn mình trong lòng đất.
Mỗi khi Vinh cố gắng kích hoạt hệ thống, Đức tự động ghi lại bằng chứng mà không biết đến, như một chiếc bẫy đã được giăng sẵn.
Vinh không cướp mã nguồn, hắn cướp một cái bẫy mà chính hắn không hề hay biết.
Ánh đèn neon chói lóa từ tòa nhà CyberShield phản chiếu lên gương mặt Đức, làm nổi bật lên những vệt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, như những dòng nước mắt của sự thất bại đang chực trào.
Đôi tay anh siết chặt lại, khớp tay rớm máu vì lực nắm quá mạnh, như một chiếc kìm sắt đang chịu sức ép từ một khối lượng khổng lồ.
“Mình không thể để mọi chuyện dừng lại như thế này,” Đức thầm nghĩ, lòng tràn đầy nỗi lo lắng và quyết tâm.
Trong đầu anh, hình ảnh của Triệu Vy Linh hiện lên như một cứu cánh, như ánh sáng le lói giữa đêm tối.
Cô là người duy nhất có thể giúp anh lấy lại những gì đã mất.
Đức nhanh chóng rời khỏi tòa nhà, lòng dạ đầy bức xúc nhưng cũng tràn đầy quyết tâm, từng bước chân như gõ nhịp cho một bản nhạc chiến đấu.
Không ngừng lại ở đó, anh mở điện thoại, gọi cho Vy Linh.
“Vy Linh, mình cần gặp bạn ngay bây giờ!”
Giọng anh khẩn trương, không thể chờ thêm nữa, như một người sắp chìm trong biển cả.
“Mình đang bận, Đức.
Có chuyện gì gấp không?”
“Đừng hỏi, chỉ cần gặp mặt.
Nó liên quan đến CyberShield!”
“Được rồi, một giờ nữa, quán cà phê gần công viên Lê Văn Tám.”
Đức cúp máy, lòng cảm thấy nhẹ nhõm một chút, nhưng sự căng thẳng vẫn không buông tha anh.
Giờ đây, anh chỉ cần chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ sắp tới.
Vào quán cà phê, mùi cà phê rang xay tỏa ra nồng nàn, nhưng tâm trí Đức lại không thể tập trung vào hương vị, như một người mất ngủ giữa đêm dài.
Anh nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nào đó từ Vy Linh, như tìm kiếm một tia hy vọng giữa biển người.
Cuối cùng, cô xuất hiện, với bộ trang phục thanh lịch, ánh mắt quyết đoán, như một chiến binh sẵn sàng bước vào trận chiến.
“Đức, có chuyện gì mà bạn sốt sắng thế?”
“Mình cần bạn giúp đỡ.
Mình cần chuyển nhượng 30% cổ phần CyberShield về tên mình trước khi hợp tác.”
Vy Linh nhướng mày, tỏ vẻ không hài lòng, như một con sư tử gầm gừ trước khi quyết định hành động.
“Đức, việc này không dễ dàng như vậy.
Bạn có bằng chứng gì chứng minh cho tình huống này?”
“Mình đã chuẩn bị sẵn sàng,” Đức nói, rồi lấy ra một USB nhỏ từ túi quần, như một con át chủ bài giấu trong tay.
“Bên trong có tập tin ghi âm cuộc họp hội đồng quản trị, bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank với số tiền bị rút bất thường, mã mã băm mã băm bảo mật của mã nguồn và trích xuất camera an ninh từ tòa nhà CyberShield.”
Vy Linh cầm lấy USB, ánh mắt lấp lánh sự tò mò, như một người thợ săn tìm thấy dấu vết của con mồi.
“Nếu đúng như bạn nói, chúng ta có thể làm việc này.”
“Mình cần bạn, Vy Linh.
Nếu không, CyberShield có thể sụp đổ trong 24 giờ tới.”
Vy Linh gật đầu, tỏ ra nghiêm túc, như một người đã quyết định dấn thân vào cuộc chiến không thể quay đầu.
“Được rồi, chúng ta cần lập kế hoạch cụ thể.
CyberShield đang bị tấn công mạng từ máy chủ riêng ảo gián điệp.
Đó là lý do tại sao mình cần 30% cổ phần trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.”
“Chúng ta không có thời gian,” Đức nói, giọng điệu dồn dập, như một nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực.
“Mình sẽ giúp bạn, nhưng bạn cần phải cung cấp cho mình tất cả chứng cứ mà bạn có.”
“Tất cả đều ở trong USB,” Đức khẳng định, ánh mắt quyết tâm không thể lay chuyển.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mối đe dọa này.”
Thời gian trôi qua nhanh chóng, và cả hai bắt đầu lập kế hoạch cho cuộc chiến sắp tới, như những nhà chiến lược vĩ đại đang chuẩn bị cho trận đánh quyết định.
Hai giờ sau, họ đã có một sơ đồ rõ ràng về những gì cần phải làm, từng chi tiết như những mảnh ghép của một bức tranh lớn.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị một cuộc tấn công phản công,” Vy Linh nói, ánh mắt kiên định, như một người chỉ huy đang ra lệnh cho quân đội.
“Đức, bạn cần phải đảm bảo rằng mọi thứ đều được bảo mật.”
“Mình sẽ không để mọi thứ sụp đổ,” Đức đáp, lời hứa như một lời thề của những chiến binh.
“Chúng ta sẽ cứu CyberShield.”
Đức cảm thấy lòng tràn đầy quyết tâm, nhưng cũng không thể phủ nhận nỗi lo lắng đang dâng trào trong anh.
Mọi thứ đang diễn ra quá nhanh và anh không thể để mình mất kiểm soát.
Trên đường về, hình ảnh CyberShield hiện lên trong đầu anh, nơi mà anh đã dành cả tuổi trẻ để xây dựng, như một bức tranh tuyệt đẹp giờ đây đang bị đe dọa.
“Mình không thể để Vinh thắng,” Đức thầm thì, từng từ như một mũi tên bắn ra từ cung.
“Mọi thứ sẽ thay đổi trong 24 giờ tới.”
Cuộc chiến bắt đầu, và anh không thể lùi bước.
Chỉ còn một ngày để sống sót và lấy lại những gì đã mất, như một cuộc đua với thời gian đang dần thu hẹp lại.