Chương 8: Cuộc Đối Đầu Khốc Liệt
Đức đứng lặng lẽ trước tòa nhà CyberShield, ánh đèn neon rực rỡ phản chiếu trên gương mặt đầy mệt mỏi của anh.
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, làm ướt mái tóc bết dính của anh.
Đằng sau cánh cửa kính trong suốt, Hoàng Thế Vinh đang chỉ đạo các nhân viên, ánh mắt của hắn như một con báo đói, tìm kiếm con mồi.
“Mày hết chỗ đứng ở đây rồi, Đức.
Cút ra khỏi tòa nhà của tao.”
Giọng Hoàng Thế Vinh lạnh như băng, không một chút dao động, khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng như dây đàn.
Phạm Minh Đức, vị đồng sáng lập CyberShield, vừa bị tống ra khỏi nơi mình xây dựng từ con số không.
Tài khoản Vietcombank của anh bị phong tỏa, thẻ nhận diện bị hủy, tên bị xóa khỏi website công ty trong vòng bốn mươi phút.
Đức không thể tin được điều này lại xảy ra nhanh chóng như vậy.
Nhưng không ai biết, Đức đã âm thầm chuẩn bị cho ngày này.
Mã nguồn mà Vinh cướp được chỉ là vỏ bọc, lõi thật của nó nằm ở ba mảnh khóa rải rác khắp nơi.
Mỗi khi Vinh cố gắng kích hoạt hệ thống, Đức tự động ghi lại bằng chứng mà không biết đến.
Vinh không cướp mã nguồn, hắn cướp một cái bẫy.
Triệu Vy Linh, nữ chính lý tính của câu chuyện, đứng bên cạnh Đức, ánh mắt của cô rực sáng như ánh đèn pha trong đêm tối.
“Đức, trước khi chúng ta hành động, tôi cần phải có 30% cổ phần CyberShield chuyển nhượng về tên riêng của tôi.”
Cô nói một cách bình tĩnh, như thể không có gì quan trọng hơn.
Đức gật đầu, trong lòng thầm cảm kích sự quyết đoán của Vy Linh.
“Được, nhưng chúng ta phải làm nhanh.”
Thời gian đang cạn dần, CyberShield đang đối mặt với một cuộc tấn công mạng từ máy chủ riêng ảo gián điệp, đe dọa toàn bộ hệ thống bảo mật và danh tiếng công ty.
Cả hai người nhanh chóng vào văn phòng, nơi mà các máy tính nhấp nháy ánh sáng xanh trắng, như những linh hồn đang cầu cứu.
“Tình hình hiện tại ra sao?” Đức hỏi, giọng trầm xuống, lộ rõ sự lo lắng.
“Hệ thống bảo mật đang bị tấn công,” một nhân viên báo cáo, tay run rẩy khi nhìn vào màn hình, những chữ số nhảy múa như những con quái vật trong đêm.
“Chúng ta có thể chống cự không?” Đức hỏi, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào màn hình, cảm giác bức bách như một quả bom hẹn giờ.
“Chúng ta không thể, nếu không có mã nguồn gốc.”
Đức cảm thấy một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng, như thể có ai đó đang thò tay vào trái tim anh.
“Vậy thì chúng ta cần phải nhanh chóng lấy lại mã nguồn.”
Vy Linh gật đầu, cô đã chuẩn bị sẵn sàng với những bằng chứng mà họ đã thu thập được.
“Tôi có tập tin ghi âm cuộc họp hội đồng quản trị, bản sao kê từ tài khoản ngân hàng Techcombank với số tiền bị rút bất thường, và mã mã băm mã băm bảo mật của mã nguồn.”
“Còn camera an ninh thì sao?” Đức hỏi, đôi mắt anh nheo lại, như thể đang tìm kiếm lối thoát từ một mê cung.
“Tôi đã trích xuất camera an ninh từ tòa nhà CyberShield.”
“Tốt, hãy chuẩn bị mọi thứ.”
Đức và Vy Linh cùng nhau ngồi xuống, đối diện với màn hình lớn, nơi mà những dữ liệu quan trọng hiện ra như những con sóng dữ dội.
“Hãy để chúng ta xem Vinh đang làm gì,” Đức thì thầm, sự quyết tâm tràn đầy trong từng lời nói.
Chỉ trong vài phút, họ đã truy cập được vào hệ thống của CyberShield.
“Tình hình hiện giờ rất tệ,” nhân viên thông báo, giọng anh ta có phần hoảng loạn, như thể một ngọn lửa đang lan ra trong rừng khô.
“Chúng ta không thể ngồi đây chờ đợi.
Phải hành động ngay bây giờ.”
Đức gõ nhanh trên bàn phím, đôi tay của anh như những cơn gió mạnh mẽ, nhanh nhẹn và chính xác, mỗi cú gõ vang lên như tiếng trống trận.
Trong khi đó, Vy Linh đã mở tập tin ghi âm cuộc họp lên, âm thanh vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, như một lời kêu gọi.
“Chúng ta cần phải giữ bí mật mọi thứ,” giọng nói của Vinh vang lên như một lời nguyền rủa, lộ rõ bản chất tham lam của hắn.
“Nếu không, tất cả sẽ sụp đổ.”
Vy Linh và Đức nhìn nhau, đôi mắt họ chứa đựng sự quyết tâm, như những chiến binh sắp bước vào trận chiến.
“Chúng ta có thể lật kèo,” Vy Linh nói, giọng chắc nịch, không có chút do dự.
“Đúng, nhưng chúng ta cần phải có bằng chứng.”
“Tôi đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.”
Đức và Vy Linh cùng nhau lập kế hoạch, từng bước một, như những chiến binh trên chiến trường, sẵn sàng cho cuộc chiến không khoan nhượng.
Thời gian trôi đi, áp lực ngày càng lớn, nhưng họ không có thời gian để sợ hãi.
Cuối cùng, sau nhiều giờ căng thẳng, họ đã thu thập đủ bằng chứng.
“Bây giờ là lúc chúng ta phải hành động,” Đức nói, ánh mắt anh cháy bỏng như ngọn lửa đang bùng lên trong đêm tối.
Vy Linh gật đầu, một nụ cười nở trên môi cô, sự tự tin lan tỏa khắp không gian.
“Chúng ta sẽ làm cho Vinh phải trả giá.”
Đức và Vy Linh cùng nhau ra khỏi văn phòng, quyết tâm không thể lay chuyển, như những người lính sẵn sàng xông ra chiến trường.
Họ bước vào căn phòng lớn nơi mà Vinh và các thành viên hội đồng đang họp khẩn cấp.
“Các người đang làm gì ở đây?” Vinh hỏi, ánh mắt hắn lộ rõ sự ngạc nhiên, như thể một cơn bão bất ngờ ập đến.
“Chúng tôi đến để lấy lại những gì thuộc về mình,” Đức khẳng định, giọng anh đầy tự tin, như một vị tướng dẫn dắt quân đội.
Vy Linh đứng cạnh bên, đưa ra những tài liệu và bằng chứng mà họ đã chuẩn bị suốt thời gian qua, như một lá bài chiến lược trong cuộc chơi lớn.
“Đây là mọi thứ mà chúng tôi cần công bố.”
Vinh nhìn vào những tài liệu, mặt hắn tái nhợt, như thể nhận ra cơn ác mộng đang trở thành hiện thực.
“Các người không thể làm vậy!”
“Chúng tôi đã làm rồi,” Đức đáp, giọng điềm tĩnh, không chút sợ hãi.
“Và giờ đây, công lý sẽ được thực thi.”
Cuộc đối đầu khốc liệt đã diễn ra, và Đức cùng Vy Linh không còn gì để mất.
Họ đã sẵn sàng để chiến đấu cho quyền lợi của chính mình, và không gì có thể ngăn cản họ.