Chương 3: Cuộc Chiến Bắt Đầu
Phạm Hoàng Minh đang đứng trước quầy bánh, ánh mắt mệt mỏi và đầy lo lắng khi nghe tiếng chuông cửa kêu leng keng.
Hơi ấm từ lò bánh tỏa ra, nhưng không làm xua tan được bầu không khí nặng nề trong tiệm bánh mì gia truyền đã bảy mươi năm tuổi.
Tiếng thở dài của ông lão đứng bên quầy, người đã từng là thầy dạy Minh cách làm ra những chiếc bánh mì hoàn hảo, vang lên như một nhịp trống buồn.
“Cháu không thể để tiệm bánh này sụp đổ,” Minh thầm nghĩ, trong lòng tràn đầy nỗi lo sợ về tương lai của tiệm.
Đột nhiên, cánh cửa lại mở ra, và Trần Diệu Linh bước vào, mang theo sự tự tin và quyết tâm.
Cô mặc một bộ vest màu xanh dương, trông như một chiến binh vừa trở về từ một cuộc chiến dài, với đôi giày cao gót vang lên nhịp điệu chắc chắn trên nền gạch men sáng bóng.
Khi nhìn thấy Minh, ánh mắt cô sắc sảo và đầy ý chí, như một lưỡi dao sắc bén có thể cắt đứt mọi rào cản.
“Chào anh Minh,” cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, “Tôi đã nghe về tình hình của tiệm bánh.”
“Tôi không biết phải làm sao bây giờ,” Minh đáp, giọng nói gần như không còn sức lực, “Nguyên liệu đã bị cắt đứt, và tin đồn về việc bánh mì bị nhiễm E.coli đang lan truyền.”
Diệu Linh nhíu mày, ánh mắt cô không rời khỏi Minh, “Chúng ta cần hợp tác.”
“Hợp tác?” Minh hỏi, sự nghi ngờ hiện lên trong mắt.
“Đúng vậy,” Diệu Linh gật đầu, “Tôi sẽ giúp anh bảo vệ di sản ẩm thực này, nhưng trước tiên, chúng ta cần ký hợp đồng tư vấn pháp lý.”
Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng cũng thấy một tia hy vọng lóe lên giữa cơn bão tâm trí.
“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” anh hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, trong khi lòng anh như một chiếc thuyền chao đảo giữa sóng dữ.
“Đầu tiên, chúng ta cần thu thập bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của tiệm bánh,” Diệu Linh trả lời, “Tôi sẽ liên lạc với các nhà cung cấp nguyên liệu.”
“Nhưng...” Minh chần chừ, “Nếu họ đã cắt đứt nguồn hàng, thì sao?”
“Chúng ta sẽ tìm cách khác,” Diệu Linh khẳng định, “Tôi sẽ đi gặp trực tiếp họ.”
Cô nhấc điện thoại lên, nhanh chóng gọi cho một trong những nhà cung cấp lớn nhất của tiệm.
“Chúng ta không có thời gian,” cô nói với Minh khi đang chờ đầu dây bên kia, giọng cô tràn đầy quyết tâm.
“Cô có tin gì mới không?” Minh gặng hỏi, lòng anh nóng như lửa đốt, từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán.
“Chưa,” Diệu Linh thở dài, “Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc.”
Một giọng nói trầm trầm vang lên từ đầu dây bên kia, và Diệu Linh khẽ nghiêng đầu lắng nghe, nét mặt cô trở nên căng thẳng.
“Chúng tôi không thể cung cấp nguyên liệu cho anh Minh nữa,” người đại diện nhà cung cấp nói, giọng điệu cứng rắn như thép.
“Tại sao?” Diệu Linh không ngần ngại hỏi lại, “Mọi chuyện đều có lý do.
Tôi cần biết rõ.”
Cô ghi chú từng câu nói của người đại diện, ánh mắt đầy quyết tâm, không để một chi tiết nào bị bỏ sót.
“Đó là quyết định của công ty chúng tôi,” người đó đáp, “Chúng tôi không thể liên quan đến một tiệm bánh bị nghi ngờ nhiễm E.coli.”
“Nghi ngờ?” Diệu Linh nhấn mạnh, “Chúng tôi sẽ chứng minh rằng đó chỉ là tin đồn.”
Cuộc trò chuyện kết thúc, và cô quay lại nhìn Minh với một ánh mắt đầy quyết tâm, như một ngọn lửa đang bùng cháy trong đêm tối.
“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ,” cô nói, “Tôi sẽ gọi cho một số chuyên gia pháp lý.”
“Cô có chắc rằng chúng ta có đủ thời gian không?” Minh hỏi, giọng nói của anh tràn đầy lo lắng, như thể thời gian đang trôi qua từng giây từng phút.
“Chúng ta chỉ còn 24 giờ,” Diệu Linh đáp, “Nhưng nếu chúng ta làm việc cùng nhau, tôi tin rằng chúng ta có thể cứu tiệm bánh này.”
“Vậy chúng ta sẽ cần những gì?” Minh hỏi, lòng anh dâng trào hy vọng, như một hạt giống bắt đầu nảy mầm trong lòng đất khô cằn.
“Trước tiên, tôi sẽ cần bản sao kê tài khoản ngân hàng ngay bây giờ,” Diệu Linh nói, “Để chứng minh rằng dòng tiền của tiệm vẫn hoạt động bình thường.”
“Tôi sẽ mang nó cho cô,” Minh nói, nhanh chóng bước ra khỏi quầy và tìm kiếm trong ngăn kéo, tay anh run rẩy như thể đang ở giữa một cuộc chiến không hồi kết.
Khi anh lục tìm, những kỷ niệm về những ngày tháng hạnh phúc bên cha và tiệm bánh ùa về như những làn sóng, mỗi ký ức lại như một vết cắt sâu trong lòng.
“Chúng ta không thể để mọi thứ đổ vỡ,” Minh thầm nghĩ, ánh mắt anh trở nên quyết tâm hơn bao giờ hết.
Cuối cùng, Minh tìm thấy bản sao kê, tay anh run rẩy khi đưa nó cho Diệu Linh, lòng thổn thức như một con thuyền chao đảo giữa bão tố.
“Cảm ơn,” cô nói, ánh mắt lướt qua các con số một cách nhanh nhẹn, không bỏ sót một chi tiết nào.
“Chỉ còn một bước nữa,” cô nói, “Chúng ta cần hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.”
“Hợp đồng?” Minh hỏi, cảm giác như một cơn bão đang ập đến, lòng anh như một chiếc lá rơi giữa dòng chảy dữ dội.
“Đúng vậy,” Diệu Linh khẳng định, “Chúng ta sẽ chứng minh rằng đây là một tiệm bánh trong sạch, không có vấn đề gì.”
Cô dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Minh, “Tôi sẽ giúp anh, nhưng anh cũng cần phải tin tưởng tôi.”
Minh cảm thấy một luồng sức mạnh mới trong lòng, anh gật đầu đồng ý, như thể một ánh sáng le lói trong bóng tối đang dẫn dắt anh.
“Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau,” anh nói, “Tôi sẽ không để tiệm bánh này sụp đổ.”
Diệu Linh mỉm cười, trong ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm và niềm tin, như một chiến binh sẵn sàng bước vào trận chiến.
“Chúng ta sẽ chiến thắng,” cô nói, “Vì đây không chỉ là một tiệm bánh, mà còn là di sản văn hóa của chúng ta.”
Nhưng bên ngoài tiệm, cơn giông bão đang kéo đến, những đám mây đen kịt che lấp ánh sáng mặt trời, như một điềm báo cho cuộc chiến cam go sắp diễn ra.
Minh và Diệu Linh đã sẵn sàng cho cuộc chiến bảo vệ di sản ẩm thực Hội Nguyên, lòng họ như những ngọn lửa cháy mãnh liệt, không gì có thể dập tắt.