Chương 7: Cuộc Đua Giành Lại Công Lý

Phạm Hoàng Minh đứng trước quầy bánh, ánh mắt mờ mịt, tay siết chặt thành nắm đấm, trong lòng như lửa đốt.

Tiếng chuông nhỏ trên cửa tiệm vang lên, kéo Minh khỏi những suy nghĩ đen tối.

Trần Diệu Linh bước vào với dáng vẻ tự tin, một miếng bánh mì nóng hổi trên tay, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp không gian.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” cô nói, ánh mắt sáng rực như ánh đèn neon giữa đêm tối.

Minh gật đầu, không kịp ăn miếng bánh trên tay cô, mà chỉ lặng lẽ theo bước cô ra bàn làm việc.

“Tôi đã xem xét tình hình hiện tại,” Diệu Linh bắt đầu, giọng nói nghiêm túc, “Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể và ngay lập tức.”

Cô mở máy tính xách tay, màn hình sáng lên ánh sáng xanh mờ ảo, và bắt đầu lướt qua các tài liệu.

“Đầu tiên, chúng ta cần thu thập bằng chứng để chứng minh tiệm bánh không có liên quan đến vụ việc nhiễm E.coli.”

“Nhưng làm sao?” Minh hỏi, lòng đầy hoang mang.

“Tôi đã có những thông tin từ các nguồn đáng tin cậy,” Diệu Linh đáp, giọng điệu chắc nịch. “Chúng ta cần sao kê tài khoản ngân hàng để chứng minh dòng tiền và hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.”

Minh cảm thấy như có một tia hy vọng le lói, nhưng vẫn chưa dám tin.

“Cô có chắc đây là cách duy nhất không?”

“Chắc chắn,” cô khẳng định, “Nếu không làm điều này, chúng ta sẽ không thể bảo vệ di sản của ông nội anh.”

Minh gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Được rồi, chúng ta sẽ làm theo cách của cô.”

Diệu Linh nhanh chóng gọi điện cho ngân hàng, giọng nói của cô trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán.

“Tôi cần sao kê tài khoản của tiệm bánh trong vòng 24 giờ,” cô nói, ánh mắt không rời khỏi màn hình.

Minh đứng bên cạnh, tim đập thình thịch, cảm giác như thời gian đang trôi nhanh hơn từng giây.

“Và tôi cần hợp đồng chuyển nhượng cổ phần mà chúng ta đã ký năm ngoái,” cô tiếp tục, “Hãy đảm bảo rằng nó có dấu giáp lai.”

“Có thể làm được không?” Minh hỏi, lo lắng hiện rõ trên mặt.

“Tin tôi đi,” Diệu Linh nói, “Chúng ta sẽ tìm ra cách.”

Cô tắt điện thoại, rồi quay sang Minh, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

“Bây giờ, chúng ta cần phải điều tra nguồn gốc của tin đồn.”

“Nó có thể đến từ đối thủ của tôi,” Minh nói, giọng trầm xuống. “Họ đã luôn muốn hạ gục tiệm bánh này.”

“Chúng ta sẽ theo dõi động thái của họ,” Diệu Linh đáp.

Chẳng bao lâu, cả hai người đã ngồi trong một quán cà phê gần đó, nơi họ có thể theo dõi và nghe ngóng thông tin về đối thủ.

Minh nhìn ra ngoài, lòng đầy lo lắng, trong khi Diệu Linh chăm chú ghi chép.

“Nếu họ có động thái gì bất thường, chúng ta phải phản ứng ngay lập tức,” cô nói, ánh mắt sắc bén.

Hơn một giờ trôi qua, đột nhiên Minh thấy một người đàn ông lạ mặt bước vào quán, dáng vẻ lén lút và căng thẳng.

“Cô có thấy người đó không?” Minh chỉ tay về phía người đàn ông.

“Có, tôi thấy,” Diệu Linh đáp, đang ghi chép lại những chi tiết quan trọng.

Người đàn ông kia bắt đầu nói chuyện với một nhóm người khác, Minh nghe thấy từ “bánh mì” và “E.coli” được nhắc đến.

“Họ đang bàn về vụ việc!” Minh thì thầm, cảm giác như máu trong người đang dồn hết về tim.

“Chúng ta cần phải nghe lén,” Diệu Linh nói, ánh mắt sáng lên.

Họ nhẹ nhàng di chuyển lại gần nhóm người kia, cố gắng không để lộ diện.

“Mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đây,” một trong những người đó nói, “Chúng ta phải tiếp tục tung tin đồn để đánh gục tiệm bánh.”

Minh cảm thấy như có một cú sốc điện chạy qua cơ thể mình, lòng đầy phẫn nộ.

“Phải ghi lại tất cả,” Diệu Linh thì thầm, tay cô lôi chiếc điện thoại ra và bắt đầu ghi âm.

“Chúng ta không thể để họ thoát được,” Minh nói, giọng đầy quyết tâm.

Sau khi nghe lén được một thời gian, họ trở về tiệm bánh, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Chúng ta đã có bằng chứng,” Diệu Linh nói, nhấn mạnh từng từ, “Giờ chỉ cần chứng minh rằng chúng ta trong sạch.”

“Tôi sẽ liên hệ với phòng pháp lý để thực hiện các bước tiếp theo,” Minh nói, cảm giác như một làn sóng hy vọng ùa về.

“Tốt, hãy nhanh chóng,” Diệu Linh khích lệ, “Thời gian không còn nhiều.”

Họ cùng nhau làm việc xuyên đêm, không một phút ngơi nghỉ, lòng tràn đầy khát khao giành lại sự trong sạch cho tiệm bánh.

Minh lục tìm tài liệu, còn Diệu Linh kiểm tra từng tệp tin ghi âm và hợp đồng.

“Tôi đã tìm thấy hợp đồng chuyển nhượng cổ phần,” Diệu Linh hô lên, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

“Tuyệt vời, hãy in ra và chuẩn bị gửi cho luật sư,” Minh nói, cảm giác như đã đến gần đích hơn bao giờ hết.

Chỉ còn vài giờ nữa là đến thời hạn, họ vẫn tiếp tục làm việc không mệt mỏi.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Diệu Linh nói, giọng kiên định, “Dù có chuyện gì xảy ra, tiệm bánh này sẽ không bị xóa sổ.”

Minh nhìn vào mắt cô, nhận ra rằng họ không chỉ đang chiến đấu cho tiệm bánh của ông nội, mà còn cho di sản văn hóa ẩm thực của cả Hội Nguyên.

Cuộc đua giành lại công lý đã bắt đầu, và họ sẽ không để thời gian cạn kiệt mà không chiến đấu đến cùng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...