Chương 1: Bí Mật Bị Đánh Cắp
"Ký đi, rồi bước ra khỏi đây. Từ giờ chuyện này không còn chỗ cho người như anh nữa."
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Câu nói ấy rơi xuống trước mặt nhân vật chính như một cái tát công khai. Trong vài giây, tất cả ánh mắt trong căn phòng đều dồn về phía anh: khinh miệt, hả hê, chờ anh cúi đầu. Nhưng chính khoảnh khắc bị dồn đến chân tường ấy lại khiến anh nhớ rõ từng chứng cứ, từng chữ ký, từng sai lệch đã bị che dưới lớp hào nhoáng của câu chuyện Cuộc Chiến Bánh Mì: Bảo Vệ Di Sản Ẩm Thực Hội Nguyên.
Phạm Hoàng Minh đứng giữa tiệm bánh mì Hội Nguyên, ánh mắt tràn ngập lo âu và tuyệt vọng.
Tiếng đồng hồ trên tường tích tắc mỗi giây như nhắc nhở anh rằng thời gian đang trôi qua nhanh chóng.
Những chiếc bánh mì vàng rộm, nóng hổi vừa ra lò, giờ đây không còn mang lại niềm vui như trước.
Hơi ấm từ lò bánh giờ đây như một cái ôm lạnh lẽo, khiến anh cảm thấy tê tái trong lòng.
Cha anh đã dày công tạo ra từng chiếc bánh với công thức bí truyền, truyền lại cho anh như một di sản quý giá.
Nhưng giờ đây, tất cả đang trên bờ vực sụp đổ.
Trong vòng 24 giờ, anh có thể mất tất cả.
Đối thủ độc ác đã đánh cắp công thức bánh và tung tin đồn về việc bánh mì của anh nhiễm E.coli.
Những câu hỏi dồn dập trong đầu: Ai đã làm điều này?
Tại sao lại tấn công tiệm bánh của anh?
Minh thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mà những khách hàng quen thuộc giờ đây đã tránh xa.
Họ không còn ghé qua tiệm nữa, chỉ vì một tin đồn vô căn cứ.
Đột nhiên, cánh cửa tiệm bật mở, tiếng chuông réo vang báo hiệu có người vào.
Minh quay lại và thấy một người phụ nữ, Trần Diệu Linh, đứng đó với một miếng bánh mì trên tay.
Ánh mắt cô sáng rực như ánh nắng chiếu qua những tán cây, và nụ cười trên gương mặt cô như một tia sáng giữa bão tố.
Cô tiến lại gần quầy bánh, đưa miếng bánh lên môi, thưởng thức từng miếng một.
Đôi mắt cô khép lại khi hương vị lan tỏa, như thể cô đang sống trong thế giới của món ăn ngon.
“Bánh mì của anh thật tuyệt!” cô nói, giọng đầy hào hứng, ánh mắt lấp lánh như những viên ngọc quý.
Minh chỉ mỉm cười, nhưng lòng anh đầy nỗi lo lắng, như chiếc thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn.
“Cảm ơn, nhưng hiện tại chúng tôi đang gặp phải một số vấn đề.”
“Tôi biết,” Diệu Linh đáp, ánh mắt cô trở nên nghiêm túc, như thể cô đang chuẩn bị cho một cuộc chiến quan trọng.
“Tôi là chuyên gia ẩm thực của Bộ Sức khỏe Quốc dân, và tôi có thể giúp anh.”
Minh nhướng mày, không hiểu cô đang nói gì, sự nghi ngờ hiện rõ trên gương mặt.
“Giúp tôi?”
“Đúng vậy.
Tôi cần hợp tác với anh để bảo vệ tiệm bánh này.”
“Nhưng làm thế nào?” Minh hỏi, lòng anh tràn đầy hoang mang.
“Trước hết, chúng ta cần một thỏa thuận hợp tác rõ ràng.”
Diệu Linh rút ra một tập tài liệu từ túi xách, đôi tay cô nhẹ nhàng mở ra từng trang như thể đang mở ra một tương lai mới.
“Tôi đã chuẩn bị sẵn hợp đồng tư vấn pháp lý.
Anh chỉ cần ký vào đây.”
Minh nhìn vào bản hợp đồng, trong lòng tràn đầy nghi ngờ, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
“Tôi phải làm gì để bảo đảm quyền sở hữu tài sản của mình?”
“Hợp đồng sẽ bảo vệ quyền lợi của anh, và tôi sẽ hỗ trợ anh trong việc tìm kiếm bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của tiệm bánh.”
“Thời gian không còn nhiều,” Minh nói, giọng đầy lo lắng, tim anh đập loạn xạ như thể sắp vỡ ra.
“Chúng ta chỉ còn 24 giờ.”
Diệu Linh gật đầu, cô hiểu rõ tình hình căng thẳng này, ánh mắt cô sáng lên với quyết tâm mạnh mẽ.
“Chúng ta sẽ bắt đầu ngay lập tức.”
Hai người cùng nhau ngồi xuống, bắt đầu thảo luận về các bước cần thực hiện.
Minh cảm thấy một nguồn năng lượng mới trong lòng, như thể một hy vọng đã trở lại, thổi bùng ngọn lửa trong tâm hồn.
“Đầu tiên, chúng ta cần kiểm tra tất cả tài liệu liên quan đến tiệm bánh.”
“Đúng,” Diệu Linh đồng ý, “cần phải có bằng chứng cụ thể để chống lại tin đồn xấu.”
“Tôi đã lưu trữ bản sao kê tài khoản ngân hàng và các hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.”
Minh đứng dậy, nhanh chóng mở ngăn kéo quầy bánh, lôi ra một tập hồ sơ dày cộp, tay anh run lên vì hồi hộp.
“Đây, tất cả ở đây.”
Diệu Linh chăm chú xem xét từng tài liệu, ánh mắt cô không rời khỏi các số liệu tài chính, như thể đang giải mã một bí ẩn.
“Chúng ta cần xác minh rằng dòng tiền vẫn ổn định và không có dấu hiệu gian lận.”
“Chắc chắn rồi, tôi đã giữ mọi thứ rất cẩn thận.” Minh cảm thấy tự hào về sự minh bạch trong công việc của mình, mồ hôi vẫn còn đọng lại trên trán.
“Và còn bản ghi âm?”
“Tôi đã lưu trữ tệp tin ghi âm cuộc trò chuyện với đối thủ trên đám mây, nó đã được giám định pháp y.”
“Tuyệt vời!
Điều này sẽ là bằng chứng quan trọng.”
Thời gian trôi qua nhanh chóng, và cả hai người như bị cuốn vào cuộc chiến không ngừng nghỉ.
Minh cảm thấy như đang tham gia vào một trận chiến không có hồi kết, nhưng bên cạnh anh có Diệu Linh, một đồng minh đầy nhiệt huyết và lý trí.
“Chúng ta không chỉ bảo vệ một tiệm bánh,” cô nói với sự quyết tâm, “mà còn bảo vệ cả linh hồn của Hội Nguyên.”
Minh gật đầu, anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về tiệm bánh của mình, mà còn về di sản ẩm thực mà cha anh đã gìn giữ.
Trong lòng, anh thầm hứa sẽ không để điều gì xảy ra với nơi này.
Giờ đây, họ đã có một mục tiêu chung, một lý do để chiến đấu.
Và cuộc chiến cho bánh mì Hội Nguyên đã chính thức bắt đầu.