Chương 2: Bánh Mì và Bí Ẩn Đằng Sau

Tiếng chuông cửa leng keng khi Trần Diệu Linh bước vào tiệm bánh mì gia truyền Hội Nguyên, tạo ra một âm thanh trong trẻo giữa không gian ngột ngạt của những lo âu và nghi ngờ.

Hơi ấm từ lò bánh tỏa ra, làm mềm đi cái lạnh lẽo của những ngày cuối đông, nhưng không đủ để xua tan bầu không khí nặng nề bao trùm nơi đây.

Phạm Hoàng Minh, chủ tiệm bánh, đứng ở quầy, đôi mắt hắn như u ám, nhìn xa xăm qua cửa kính, lòng trĩu nặng, đôi tay siết chặt lấy bệ quầy như thể nó là một chiếc phao cứu sinh giữa dòng nước xoáy.

Hắn đã nghe tin đồn đen tối về việc bánh mì của tiệm bị nhiễm E.coli, một thông tin có thể giết chết không chỉ một tiệm bánh mà còn cả gia đình hắn, những người đã dành cả đời để gìn giữ nghề truyền thống này.

Diệu Linh tiến lại gần, ánh mắt sắc sảo của cô quét qua những chiếc bánh mì vàng ruộm, trông thật hấp dẫn, nhưng lại chứa đựng trong nó nỗi lo sợ, nghi ngờ như ánh sáng yếu ớt giữa bóng tối.

“Chào anh, tôi là Trần Diệu Linh, chuyên gia ẩm thực của Bộ Sức khỏe Quốc dân,” cô giới thiệu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin, như một ánh sáng le lói trong đêm tối.

Minh ngẩng đầu, ánh mắt như vặn xoắn lại, chẳng còn chút hy vọng nào. “Xin chào, tôi biết cô đến đây vì lý do gì rồi.”

“Tôi muốn hiểu rõ sự cố này hơn,” Diệu Linh nói, đưa tay lấy một chiếc bánh mì, cẩn thận quan sát, như thể nó là một tác phẩm nghệ thuật.

Mùi thơm nức mũi của bánh mới ra lò khiến cô cảm thấy xao xuyến.

“Trong ngành ẩm thực, sự trong sạch của nguyên liệu là điều tối quan trọng,” cô tiếp tục, ánh mắt không rời chiếc bánh mì trên tay.

Minh nhíu mày, đôi môi mím chặt, biểu cảm của hắn như một bức tranh khắc họa nỗi lo lắng. “Cô đừng nghĩ tiệm này có vấn đề.

Chúng tôi luôn sử dụng nguyên liệu sạch.”

“Tôi tin anh,” Diệu Linh đáp, nhưng đôi mắt cô lại không thể giấu được sự nghi ngờ. “Nhưng chúng ta cần chứng minh điều đó.

Nếu không, không chỉ tiệm bánh mà cả danh tiếng của gia đình anh sẽ bị hủy hoại.”

“Tôi không có thời gian cho những cuộc điều tra,” Minh gắt gỏng, những ngón tay của hắn bắt đầu run lên, một phần vì lo lắng, một phần vì áp lực từ các đối thủ không từ thủ đoạn.

“Trong 24 giờ tới, tôi có thể giúp anh khôi phục danh tiếng,” Diệu Linh nói, giọng điệu của cô vẫn bình tĩnh, nhưng có chút kiên quyết. “Tôi cần quyền sở hữu tài sản riêng và ký kết một hợp đồng tư vấn pháp lý rõ ràng.”

Minh nhìn cô, cảm giác như một tia hy vọng lóe lên trong lòng. “Cô có chắc chắn có thể giúp tôi?”

“Tôi sẽ giúp anh tìm ra bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của tiệm,” Diệu Linh nói, giọng điệu chắc nịch. “Nhưng anh phải hợp tác với tôi,” cô nói, đưa bàn tay ra, yêu cầu một cái bắt tay để chính thức hóa hợp tác.

Minh do dự một chút, ánh mắt hắn chuyển từ nghi ngờ sang mong mỏi, nhưng sau khi nhìn vào đôi mắt kiên định của cô, hắn gật đầu, nắm lấy tay cô. “Được rồi, chúng ta sẽ làm việc cùng nhau.”

Trong lúc hai người vừa bắt tay, một nhân viên trong tiệm chạy vào với vẻ mặt hoảng loạn, mồ hôi trên trán hắn lấm tấm như những giọt nước mắt. “Anh Minh, có người đến hỏi về nguyên liệu của chúng ta!”

Minh quay sang, lo lắng hiện rõ trên nét mặt, đôi chân hắn như bị chôn chặt trên nền gạch. “Ai vậy?”

“Là đại diện từ một công ty thực phẩm lớn, họ muốn kiểm tra chất lượng của nguyên liệu mà chúng ta sử dụng,” nhân viên đáp, tay run rẩy đưa ra một tờ giấy mời, đôi mắt hắn hoảng loạn như con thỏ bị săn đuổi.

“Đúng là họ đang muốn cạnh tranh không lành mạnh,” Diệu Linh nhận xét, sự sắc bén trong giọng nói của cô hiện rõ. “Chúng ta không thể để điều này ảnh hưởng đến tiệm bánh.”

“Cô nghĩ chúng ta nên làm gì?” Minh hỏi, sự hoảng loạn trong lòng đã chuyển thành quyết tâm, ánh mắt hắn ánh lên một tia sáng từ lòng tin mới.

“Đầu tiên, chúng ta cần thu thập các bằng chứng về nguồn nguyên liệu,” Diệu Linh nói, mình đã lên kế hoạch trong đầu, từng bước một hiện ra rõ nét. “Sau đó, tôi sẽ kiểm tra các hợp đồng cung cấp, xem có điểm gì khả nghi không.”

“Tôi có bản sao kê tài khoản ngân hàng, nơi ghi rõ các giao dịch với nhà cung cấp,” Minh nói, ánh mắt hắn ánh lên hy vọng như ánh sáng trong đêm tối. “Có thể điều này sẽ giúp ích.”

“Tốt lắm,” Diệu Linh khích lệ, “Chúng ta sẽ cần hợp đồng chuyển nhượng cổ phần và mọi tài liệu liên quan đến việc cung cấp nguyên liệu.”

Minh gật đầu, quyết tâm trong ánh mắt. “Tôi sẽ tìm kiếm ngay, nhưng cô cũng cần giúp tôi kiểm tra chất lượng bánh mì.”

Diệu Linh mỉm cười, nhận thấy sự đồng lòng từ Minh. “Tôi sẽ lấy mẫu bánh mì để gửi đi kiểm tra.

Chúng ta không thể để những thông tin sai lệch làm hại tiệm bánh.”

Họ bắt đầu làm việc, Diệu Linh nhanh chóng thu thập mẫu bánh mì, trong khi Minh lục lọi các tài liệu, lòng đầy hồi hộp và lo lắng.

Hơi thở của hắn như nén lại trong lồng ngực, cảm giác như thời gian đang trôi đi với tốc độ chậm lại.

Giữa lúc căng thẳng, Minh cảm thấy như mình đang đứng giữa bão tố, nhưng với sự quyết tâm của Diệu Linh bên cạnh, hắn như được tiếp thêm sức mạnh. “Chúng ta có thể làm được, đúng không?” Minh hỏi, trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngờ.

“Đúng, hãy tin vào những gì chúng ta đang làm,” Diệu Linh nói, ánh mắt sáng bừng với niềm tin. “Chúng ta sẽ bảo vệ không chỉ tiệm bánh mà còn cả di sản văn hóa ẩm thực của Hội Nguyên.”

Thời gian trôi qua, áp lực dồn nén như một chiếc chén nước đầy, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa quyết tâm đã được thắp sáng, và cuộc chiến bảo vệ di sản ẩm thực đang bắt đầu trong một bầu không khí đầy thử thách và quyết liệt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...