Chương 4: Cuộc Đua Chống Thời Gian
Ánh đèn neon chói lòa từ những cửa tiệm xung quanh hắt lên mặt đường ẩm ướt, phản chiếu những giọt nước mắt của thành phố sau cơn mưa bất chợt.
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, nhân vật chính không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Trần Diệu Linh bước vào tiệm bánh mì Hội Nguyên, nơi không khí ấm áp và hương thơm của bột mì nướng vẫn vương vấn, mặc dù sự hoang tàn đang bao trùm.
Minh đứng ở quầy, khuôn mặt tái nhợt, đôi tay run rẩy siết chặt vào nhau, móng tay gần như cắm vào thịt.
“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Diệu Linh cất giọng, ánh mắt cô rực sáng nhưng cũng đầy vẻ lo âu.
“Tôi biết,” Minh đáp, giọng nói của anh như bị chặn lại ở cổ họng.
“Chúng ta sẽ phải tìm ra bằng chứng rằng bánh mì của tiệm không bị nhiễm E.coli,” Diệu Linh nói, từng từ như một nhát dao cắt sâu vào tâm trí Minh.
“Nhưng làm sao chúng ta có thể chứng minh?” Minh hỏi, sự hoảng loạn trong ánh mắt anh hiện rõ.
“Chúng ta sẽ phải tìm tài liệu liên quan đến nguồn gốc nguyên liệu, hợp đồng cung cấp và cả các mẫu kiểm nghiệm.”
Cô bắt đầu lục lọi trong những tài liệu, giấy tờ chất đống trên bàn, những bản sao kê ngân hàng cũ kĩ và những hợp đồng đã ố vàng theo thời gian.
Một tiếng thở dài thoát ra từ miệng Minh khi anh cúi xuống, ánh mắt dán chặt vào một tờ giấy. “Đây là hợp đồng cung cấp nguyên liệu với nhà cung cấp lớn nhất,” anh nói, giọng điệu có chút hy vọng.
Diệu Linh nhanh chóng tiếp cận, hai tay cô khẽ lướt qua tờ giấy, cẩn thận kiểm tra từng chi tiết. “Cần phải có chữ ký của họ,” cô nhận xét, ánh mắt đảo qua từng dòng chữ.
“Chúng ta có thể gọi điện cho họ ngay bây giờ,” Minh đề nghị, nhưng sự mệt mỏi thấy rõ trong ánh mắt anh.
“Đúng, nhưng trước tiên, hãy kiểm tra xem có bất kỳ mẫu kiểm nghiệm nào không,” Diệu Linh liền phản ứng.
Họ tiếp tục tìm kiếm, ánh mắt Diệu Linh không rời khỏi những tài liệu.
Những giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán Minh, anh cảm thấy tim mình đập loạn xạ, từng nhịp thở như đánh trống trong lồng ngực.
“Có một bản sao kê tài khoản ngân hàng,” Minh bỗng kêu lên, hệt như tìm được kho báu giữa biển cả.
“Đưa tôi xem nào,” Diệu Linh tiến lại gần, ánh mắt cô sắc bén như một mũi dao.
Minh trải tờ giấy ra bàn, những con số chằng chịt hiện lên trước mắt họ. “Nhìn này, dòng tiền này, có thể chứng minh rằng chúng ta vẫn đang thanh toán đúng hạn cho mọi nhà cung cấp.”
“Nhưng chúng ta cần chứng minh rằng những sản phẩm này là sạch và an toàn,” Diệu Linh nhấn mạnh, sự lý trí của cô như một ngọn lửa thắp sáng bầu không khí ảm đạm.
“Tôi sẽ gọi điện cho phòng thí nghiệm,” Minh quyết định, khẩn trương bấm số điện thoại.
Đầu dây bên kia chỉ có tiếng tút tút kéo dài khiến anh cảm thấy lo âu càng tăng cao.
“Diệu Linh, có lẽ chúng ta nên xem xét lại tất cả các hợp đồng đã ký kết.”
“Đúng, có thể có điều gì đó mà chúng ta đã bỏ lỡ,” cô đồng ý, lại bắt đầu lục lọi.
Trong khi Minh cố gắng giữ bình tĩnh, Diệu Linh như một cỗ máy, thao tác nhanh nhẹn giữa những giấy tờ.
Cô tìm thấy một tệp tài liệu khác, nhấn mạnh vào một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
“Có vẻ như đây là một tài liệu quan trọng,” Diệu Linh nói, ánh mắt cô rực sáng khi nhìn thấy những chữ ký đã đóng dấu giáp lai.
“Nếu chúng ta có thể chứng minh rằng cổ phần của tiệm chưa từng bị chuyển nhượng, điều này có thể giúp chúng ta kháng cáo,” Minh nói, sự phấn khích lan tỏa trong giọng nói.
“Đúng vậy, nhưng chúng ta cần xác minh lại tất cả thông tin này với các bên liên quan,” Diệu Linh nhắc nhở.
Và rồi, một ý tưởng lóe lên trong đầu Minh. “Chúng ta có thể sử dụng tệp tin ghi âm cuộc họp giữa tôi và nhà cung cấp, nơi mà họ đã cam kết cung cấp nguyên liệu an toàn.”
“Phải, điều đó có thể là bằng chứng thép cho chúng ta,” Diệu Linh đồng tình, nụ cười nhẹ hiện lên trên môi.
Thời gian không chờ đợi ai, họ nhanh chóng tìm kiếm tệp tin ghi âm trong đám mây, từng giây từng phút như một cuộc đua.
Cả hai đều cảm nhận được áp lực đang đè nặng, nhưng sự quyết tâm trong lòng họ càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Chúng ta sẽ không để tiệm bánh này bị hủy hoại,” Minh quả quyết, đôi mắt anh như lửa.
“Đúng, không chỉ vì tiệm bánh, mà còn vì di sản văn hóa mà chúng ta đang cố gắng bảo vệ,” Diệu Linh đáp, sự kiên trì trong giọng nói của cô như một lời hứa.
Cuối cùng, họ tìm thấy tệp tin ghi âm, và Minh đưa tay bấm phát.
Giọng nói của nhà cung cấp vang lên, rành mạch và đầy tự tin. “Chúng tôi đảm bảo rằng tất cả nguyên liệu đều được kiểm định và an toàn cho sức khỏe.”
Diệu Linh ghi chép lại từng chi tiết, lòng cô tràn đầy hy vọng. “Đây chính là thứ chúng ta cần!”
Chỉ còn vài giờ nữa trước khi cuộc khủng hoảng đổ ập xuống, họ cảm thấy như mỗi giây phút trôi qua là một cuộc chiến không ngừng nghỉ.
“Chúng ta phải chuẩn bị một bản báo cáo hoàn chỉnh và gửi cho Bộ Sức khỏe Quốc dân,” Minh nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm.
“Và cần phải chuẩn bị một cuộc họp khẩn cấp để thuyết phục họ,” Diệu Linh thêm vào, sự lý tính của cô như một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố.
Cả hai cùng nhau làm việc, từng giấc mơ về tiệm bánh Hội Nguyên trở thành động lực thúc đẩy họ không ngừng nghỉ.
Thời gian đang chạy, nhưng sự đoàn kết và quyết tâm của họ sẽ không cho phép điều gì cản bước.