Chương 5: Cuộc Chiến Trong 24 Giờ
Phạm Hoàng Minh đứng giữa tiệm bánh mì của gia đình, ánh đèn vàng nhạt chiếu sáng từng chiếc bánh trên kệ, nhưng lòng anh nặng trĩu như những khối đá lăn trên vai.
Hơi nóng tỏa ra từ lò bánh, nhưng anh cảm thấy lạnh toát trong lòng khi nghĩ đến viễn cảnh tiệm bánh gia truyền bảy mươi năm phải đóng cửa.
“Minh, chúng ta không thể để điều này xảy ra,” Trần Diệu Linh, chuyên gia ẩm thực của Bộ Sức khỏe Quốc dân, lên tiếng, giọng cô mạnh mẽ và tự tin.
Minh nhìn cô, đôi mày nhíu lại, “Nhưng tình hình đang rất tồi tệ, Diệu Linh.”
“Tin đồn về bánh mì nhiễm E.coli đã lan ra khắp nơi, và đối thủ của chúng ta đang đẩy mạnh tấn công.”
Diệu Linh gật đầu, đôi mắt sáng rực lên, “Đúng vậy, nhưng chúng ta có thể làm gì đó.”
Cô tiến lại gần, rút ra một tập tài liệu từ túi xách, những trang giấy trắng tinh xếp ngay ngắn, “Chúng ta cần hợp tác, và tôi có thể giúp anh bảo vệ di sản này.”
Minh nhìn vào những trang giấy, trong lòng vừa lo lắng vừa hy vọng. “Cô muốn hợp tác như thế nào?”
“Trước hết, tôi cần quyền sở hữu tài sản riêng để chúng ta có thể tiến hành các bước pháp lý cần thiết.”
“Tôi sẽ ký kết hợp đồng tư vấn rõ ràng với anh, đảm bảo quyền lợi cho cả hai.”
“Cô muốn tôi chuyển nhượng tài sản cho cô?” Minh hỏi, giọng có chút hoài nghi.
“Không phải chuyển nhượng, mà là hợp tác,” Diệu Linh nhấn mạnh, đôi môi cô khẽ mím chặt, thể hiện sự quyết tâm. “Tôi sẽ bảo vệ di sản văn hóa ẩm thực này, nhưng trước tiên, chúng ta cần chứng minh rằng tiệm bánh của anh không có vấn đề gì.”
“Và thời gian thì không chờ đợi ai cả,” Minh gật đầu, nhận ra rằng họ chỉ còn 24 giờ để giải quyết mọi chuyện.
“Chúng ta cần tìm ra kẻ đứng sau vụ việc này,” Diệu Linh nói, ánh mắt kiên quyết như một chiến binh đã xác định rõ mục tiêu.
Minh cảm thấy lòng trào dâng một niềm hy vọng, “Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”
“Trước tiên, hãy kiểm tra lại tất cả các thông tin liên quan đến nguồn cung cấp nguyên liệu,” Diệu Linh đề xuất. “Có thể kẻ thù đã tìm cách cắt đứt nguồn cung của anh.”
“Đúng vậy, tôi sẽ gọi cho nhà cung cấp ngay bây giờ,” Minh nhanh chóng cầm điện thoại, bàn tay anh run rẩy một chút khi bấm số, từng con số như đâm xuyên qua sự tĩnh lặng của không gian.
“Cô có nghĩ rằng kẻ thù đã cài cắm người vào đây?” anh hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn vào màn hình, cảm thấy như có ai đó đang theo dõi từng bước đi của mình.
“Rất có thể,” Diệu Linh đáp, giọng cô khẽ trầm xuống, “Chúng ta cần phải thận trọng.”
Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng, Minh đặt điện thoại xuống, “Họ khẳng định rằng nguyên liệu vẫn bình thường, nhưng không thể biết được điều gì đang thực sự diễn ra.”
“Chúng ta cần chứng cứ,” Diệu Linh nói, “Bằng chứng cụ thể để chứng minh sự trong sạch của tiệm bánh.”
“Tôi có bản sao kê tài khoản ngân hàng,” Minh nói, trong đầu anh lóe lên một ý tưởng, “Có thể nó sẽ giúp cho chúng ta.”
“Đúng rồi, nếu có thể chứng minh rằng không có dòng tiền bất thường nào, chúng ta có thể giảm bớt nghi ngờ,” Diệu Linh khuyến khích, ánh mắt cô sáng lên như một ngọn đèn trong đêm tối.
Minh nhanh chóng mở máy tính xách tay, gõ nhanh chóng để lấy thông tin, từng phím bấm như đánh thức những ký ức và tài liệu đã chôn vùi.
Nhịp tim anh đập loạn xạ, từng giây từng phút trôi qua như một cơn ác mộng. “Cô có tệp tin ghi âm nào không?” Minh hỏi, khi nhớ đến những cuộc trò chuyện trước đó với nhà cung cấp, giọng anh có phần hồi hộp.
“Có, tôi đã lưu trữ một số cuộc gọi trên đám mây.
Chúng ta có thể giám định pháp y để xác thực,” Diệu Linh trả lời, ánh mắt cô lấp lánh hy vọng.
“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Minh hỏi, cảm thấy như bức tường đang dần được phá vỡ, ánh sáng le lói cuối đường hầm đang dần hiện ra.
“Trước tiên, chúng ta cần đến văn phòng để lấy những tài liệu cần thiết, rồi sẽ đến cơ quan chức năng để trình bày sự việc,” Diệu Linh lập kế hoạch, giọng nói của cô như một nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng.
“Chúng ta không thể chậm trễ, mỗi phút đều quý giá,” Minh nói, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt, ánh mắt anh như lửa cháy rực rỡ.
Họ rời khỏi tiệm bánh, ánh sáng bên ngoài chói chang, nhưng trong lòng họ chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: Bảo vệ di sản ẩm thực Hội Nguyên.
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” Diệu Linh khẳng định, từng bước đi vững chãi bên cạnh Minh, như một cặp bài trùng không thể tách rời, sự kết hợp của lý trí và tình cảm.
Thời gian chỉ còn lại vỏn vẹn 24 giờ, nhưng với quyết tâm và lý trí, họ sẽ chiến đấu cho từng chiếc bánh, cho từng giọt mồ hôi đã đổ xuống để tạo nên thương hiệu này.
Họ sẽ không chỉ chiến đấu cho một tiệm bánh, mà còn cho cả linh hồn của Hội Nguyên.