Chương 6: Giữa Muôn Vàng Cám Dỗ

Phạm Hoàng Minh đứng trước tủ bánh, ánh mắt đắm chìm trong những chiếc bánh mì vàng ruộm, hương thơm phức mùi bơ và vừng rang khiến anh không thể rời mắt.

Nhưng giờ đây, những chiếc bánh mà cha ông đã dày công gìn giữ suốt bảy mươi năm đang đứng bên bờ vực thẳm, như một giấc mơ sắp tan vỡ.

Từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, Minh siết chặt khớp tay, cảm giác như tay mình đang nắm chặt một gọng kìm không thể thoát ra.

Tiếng chuông cửa vang lên, và Trần Diệu Linh bước vào với vẻ tự tin, trên tay cầm một chiếc bánh mì đã được cắt nhỏ, mùi thơm nồng nàn tỏa ra từ bàn tay cô.

Cô đưa chiếc bánh lên mũi hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô sáng lên như những vì sao trong đêm tối.

"Mùi thơm thật tuyệt, nhưng không phải lúc này để thưởng thức," cô nói, sự nghiêm túc trong ánh mắt khiến Minh cảm thấy nhẹ nhõm.

"Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ," Diệu Linh tiếp tục, giọng nói sắc như dao cạo, như vũ khí sắc bén đâm thẳng vào nỗi lo lắng trong lòng Minh.

Minh gật đầu, sự quyết tâm trong lòng bùng lên như ngọn lửa, đốt cháy mọi sự bất an.

"Tôi sẽ hợp tác với cô, nhưng tôi cần đảm bảo quyền sở hữu tài sản của mình," anh nói, ánh mắt quyết liệt như một người lính sẵn sàng ra trận.

Diệu Linh gật đầu đồng ý, và họ bắt đầu soạn thảo một hợp đồng tư vấn pháp lý, từng ký tự trên giấy như một lời hứa trách nhiệm.

Trong khi Minh lôi ra một tập tài liệu từ ngăn kéo, tay anh run rẩy, nhưng lòng anh lại vững vàng như một tòa thành kiên cố.

"Chúng ta cần tìm ra bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của tiệm bánh," cô nói, ánh mắt không rời khỏi tập tài liệu.

"Có thông tin rằng bánh mì của chúng ta bị nhiễm E.coli," Minh thở dài, cảm giác như những mũi dao đâm vào lòng, khiến anh không thể thở nổi.

"Chúng ta sẽ phải tìm ra nguồn gốc của thông tin đó, và làm rõ mọi thứ trước khi quá muộn," Diệu Linh khẳng định, giọng nói của cô như một nhát chém vào không gian tĩnh lặng.

Họ bắt tay vào việc, tìm kiếm từng thông tin, từng tài liệu có thể giúp ích, như một cặp thám tử truy tìm sự thật.

Mỗi phút trôi qua như kéo dài hàng giờ đồng hồ, Minh và Diệu Linh ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, ánh đèn vàng mờ ảo chiếu sáng khuôn mặt họ, tạo nên bầu không khí căng thẳng.

Diệu Linh mở máy tính, và ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím, tạo ra những âm thanh lách cách như nhịp đập của trái tim họ.

"Hãy xem qua bản sao kê tài khoản ngân hàng này," cô nói, chỉ vào màn hình, ánh mắt đầy hy vọng.

"Đây là dòng tiền từ các nhà cung cấp, không có dấu hiệu bất thường nào cả," Minh nhìn vào màn hình với sự hy vọng, nhưng lòng anh vẫn không yên.

"Chúng ta cũng cần hợp đồng chuyển nhượng cổ phần," Diệu Linh nói, ánh mắt cô lấp lánh như ánh sao giữa bầu trời đêm.

Minh lôi ra tờ hợp đồng, tay anh run lên khi mở ra, từng chữ trên giấy như bừng sáng trong khoảnh khắc.

"Đây là tài liệu pháp lý chứng minh chúng ta không có lỗi trong vấn đề này," anh nói, lòng tự tin dâng trào như sóng biển vỗ về bờ cát.

Nhưng trong lòng, anh biết rằng đối thủ vẫn đang rình rập, từng bước tiến tới như một con sói đói.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, Minh giật mình, như một tiếng sét đánh giữa trời quang.

"Là một cuộc gọi từ nguồn tin đáng ngờ," anh nói, ánh mắt ánh lên sự nghi ngờ, như một chú mèo rình rập con chuột.

Diệu Linh nhìn anh chờ đợi, lòng cô như đang đập nhanh hơn, sự hồi hộp tràn ngập trong không khí.

"Nghe đi, có thể đây là manh mối," cô khuyên, bàn tay cô nắm chặt, cảm giác như cả thế giới đang chờ đợi.

Minh nhấc máy, giọng nói lạ lùng từ đầu dây bên kia cất lên: "Tôi biết bạn đang tìm kiếm sự thật."

Hơi thở anh nén lại, ánh mắt chằm chằm vào Diệu Linh, cảm giác như một cơn bão đang kéo đến.

"Tôi có thông tin mà bạn cần, nhưng nó không miễn phí," giọng nói kia tiếp tục, nhấn mạnh từng từ như mũi dao sắc nhọn.

"Bạn muốn gì?" Minh hỏi, giọng nghiêm nghị như một người lính đứng trước chỉ huy.

"Một phần lợi nhuận từ việc bán bánh mì trong ba tháng tới," giọng nói đáp lại, như một lời đe dọa.

Minh cảm thấy tức giận, nhưng cũng biết rằng đây có thể là cơ hội duy nhất, như một lằn ranh giữa sống và chết.

"Tôi không thể đồng ý với điều đó," anh kiên quyết, giọng nói nặng nề như một tảng đá.

"Nếu bạn không muốn, tôi sẽ để mọi chuyện diễn ra như nó đang diễn ra," giọng nói đó cười khẩy và tắt máy, để lại Minh với cơn bão trong lòng.

Minh cảm thấy như mình vừa bị tát vào mặt, trong lòng dậy lên những cơn sóng dữ, không thể nào bình tĩnh được.

"Chúng ta cần phải làm gì đó, không thể để đối thủ tiếp tục thao túng," Diệu Linh nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm, như một chiến binh không bao giờ khuất phục.

"Chúng ta cần lật kèo, thu thập chứng cứ cứng rắn hơn," Minh đáp, sự kiên trì trong giọng nói như một ngọn đuốc thắp sáng đêm tối.

"Hãy để tôi kiểm tra tệp tin ghi âm mà tôi đã lưu trữ trên đám mây," Diệu Linh nói, sự khẩn trương trong từng câu chữ khiến Minh không thể không chú ý.

Cô nhanh chóng mở ứng dụng lưu trữ và tìm kiếm, gương mặt cô như hiện lên những tia sáng hy vọng.

"Đây rồi, hãy nghe thử," cô nói, nhấn play, âm thanh vang lên hòa quyện giữa không gian tĩnh lặng.

Giọng nói của Minh vang lên, cùng với những câu chuyện, những cuộc hội thoại chứng minh sự trong sạch của tiệm bánh, như một bức tranh rõ nét giữa những mờ mịt.

"Đây là chứng cứ quan trọng, chúng ta có thể sử dụng nó trong pháp lý," Diệu Linh khẳng định, ánh mắt cô rực sáng như ánh lửa trong đêm tối.

Minh cảm thấy như một luồng gió mới đang thổi vào cuộc chiến của họ, như ánh sáng lóe lên giữa màn đêm.

"Chúng ta sẽ không để tiệm bánh của cha tôi bị tiêu diệt như vậy," Minh thề, ánh mắt rực lửa, như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Thời gian không còn nhiều, nhưng quyết tâm của họ đã thắp sáng con đường phía trước, như những ngọn đuốc dẫn lối trong đêm tối.

Họ đứng dậy, chuẩn bị cho cuộc chiến lớn nhất trong đời họ, không chỉ vì bánh mì, mà vì tất cả những gì mà họ đã xây dựng, như những chiến binh vững vàng trước trận chiến khốc liệt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...