Chương 1: Bước Đường Cùng Của Y Dhăm Nie
Y Dhăm Nie đứng giữa rừng cà phê xanh mướt, nơi những cây cà phê cao lớn đang trĩu quả, nhưng trong lòng anh chỉ còn lại nỗi bàng hoàng, mất mát.
Ánh nắng chiều chiếu rọi qua những tán lá, tạo nên những mảng sáng tối lung linh, nhưng không thể xua tan đi sự ảm đạm trong tâm trí của anh.
Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán, hòa quyện cùng bụi đất, khiến khuôn mặt anh trở nên nhợt nhạt, đôi tay anh siết chặt lấy một tờ giấy, một thông báo từ đối tác ngoại bang.
Tờ giấy đó như một nhát dao găm vào trái tim anh, thông báo rằng bằng sáng chế máy rang cà phê bằng tia hồng ngoại mà gia đình anh đã dày công nghiên cứu và phát triển đã bị cướp đi.
Cảm giác nghẹt thở ập đến, Y Dhăm cảm nhận được trái tim mình đập loạn xạ, như thể nó đang cố gắng thoát ra khỏi lồng ngực.
“Làm sao có thể như vậy chứ?” anh thầm nghĩ, ánh mắt vằn tia máu, tràn đầy sự tức giận lẫn hoang mang.
Chỉ một tháng trước, khi anh và đối tác ngoại bang ký hợp đồng hợp tác, họ đã tỏ ra thân thiện, nhưng giờ đây, họ đã biến thành những kẻ xảo quyệt, lợi dụng sự tin tưởng của anh.
“Chúng tôi sẽ kiện anh nếu không trả lại bằng sáng chế!” – câu nói đó vang vọng trong đầu anh, như một lời đe dọa khắc nghiệt.
Y Dhăm Nie không thể ngồi yên, anh lao ra khỏi vườn cà phê, chạy về nhà, nơi mà chiếc máy rang cà phê bằng tia hồng ngoại vẫn đang chờ đợi sự trở lại của anh.
Nhưng khi về đến nơi, anh thấy căn nhà nhỏ bé của mình trở nên trống vắng, không còn âm thanh của những chiếc máy móc, không còn mùi cà phê thơm nồng khiến lòng người say mê.
“Mình phải làm gì đó!” – anh nghĩ, đôi mắt anh lấp lánh hy vọng, dù biết rằng thời gian đang trôi qua từng giây từng phút.
Trong lúc tuyệt vọng, anh nhớ đến Trần Thị Cẩm Tú, nữ hoàng xuất khẩu nông sản Đắk Minh.
Bà là một người phụ nữ thông minh, sắc sảo và đầy bản lĩnh, luôn tìm kiếm những cơ hội mới để mở rộng thương hiệu cà phê Việt ra thế giới.
“Có lẽ chỉ có bà ấy mới giúp được mình!” – Y Dhăm quyết tâm, và ngay lập tức, anh cầm điện thoại lên, bấm số gọi cho bà.
Trong lúc chờ đợi, anh nhìn ra ngoài, nơi những chiếc lá cà phê lay động trong gió, như đang nhắc nhở anh về trách nhiệm của một người nông dân.
“Alo, Cẩm Tú nghe đây!” – giọng nói của Trần Thị Cẩm Tú vang lên, trong trẻo nhưng đầy quyền lực.
“Chị Tú, em là Y Dhăm, em có chuyện cần gặp chị gấp!” – anh nói, giọng điệu gấp gáp.
“Có chuyện gì mà gấp gáp vậy, Y Dhăm?” – Cẩm Tú hỏi, cảm nhận được sự lo lắng trong giọng nói của anh.
“Em bị cướp đi bằng sáng chế máy rang cà phê, em cần chị giúp đỡ!” – Y Dhăm thốt lên, cảm giác như mình đang nắm lấy từng cơ hội cuối cùng.
“Cậu bình tĩnh đã, kể rõ cho tôi nghe đã!” – Cẩm Tú nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn.
Y Dhăm bắt đầu kể lại mọi chuyện, từ việc hợp tác ban đầu cho đến những đe dọa mà anh phải đối mặt.
Cẩm Tú lắng nghe rất chăm chú, không bỏ sót một chi tiết nào, và khi anh kết thúc, bà im lặng một lúc.
“Y Dhăm, tôi cần cậu ký một hợp đồng hợp tác rõ ràng, để mọi thứ được bảo vệ một cách hợp pháp.” – Cẩm Tú nói, giọng điệu lý tính.
“Vâng, em đồng ý!” – anh đáp, lòng dâng trào hy vọng.
“Chúng ta sẽ cần chuẩn bị mọi tài liệu pháp lý, bao gồm cả bản sao kê tài khoản ngân hàng và tập tin ghi âm cuộc họp với đối tác.” – Cẩm Tú tiếp tục, đôi mắt sáng lên với những kế hoạch rõ ràng.
“Em sẽ làm ngay!” – Y Dhăm quả quyết, cảm giác như một sức mạnh mới đang trỗi dậy trong anh.
Cẩm Tú đã đưa ra những yêu cầu rõ ràng, và anh biết rằng đây là cơ hội để giành lại những gì đã mất.
Thời gian như ngừng trôi khi Y Dhăm chuẩn bị những tài liệu cần thiết, anh ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng hắt lên các giấy tờ, trong khi đầu óc anh chạy đua với thời gian.
“Mình chỉ còn 12 giờ để chứng minh sự trong sạch của mình!” – anh tự nhủ, lòng đầy quyết tâm.
Mỗi phút trôi qua, áp lực càng đè nặng lên vai anh, nhưng anh không thể chùn bước.
Y Dhăm mở máy tính, tìm kiếm các chứng cứ cần thiết, lòng đầy hy vọng khi thấy những bản sao kê ngân hàng đã được lưu giữ cẩn thận.
“Đây rồi!
Giao dịch chuyển nhượng bằng sáng chế đã được thực hiện!” – anh thốt lên, lòng như thắt lại khi nhìn thấy số tiền khổng lồ trên màn hình.
Nhưng điều đó vẫn chưa đủ, anh cần nhiều hơn thế.
“Còn tập tin ghi âm nữa…” – anh tự nhủ, và ngay lập tức mở lại các tập tin ghi âm từ cuộc họp với đối tác.
Giọng nói của anh và đối tác vang lên trong không gian tĩnh lặng, từng câu từng chữ như những mảnh ghép quan trọng để chứng minh sự thật.
“Mình phải làm cho mọi thứ hoàn hảo!” – Y Dhăm quyết tâm, tự hứa với chính mình.
Bây giờ, không còn thời gian để lùi bước, anh đã bước chân vào cuộc chiến giành lại không chỉ bằng sáng chế mà còn cả danh dự của mình.
Y Dhăm biết rằng, chỉ còn 12 giờ nữa thôi, cuộc chiến này sẽ quyết định tương lai của anh và gia đình.
Cuộc chiến giành lại thương hiệu cà phê Việt chính thức bắt đầu, và anh sẽ không bao giờ từ bỏ.