Chương 6: Cuộc Chiến Trong 24 Giờ
Y Dhăm Nie đứng giữa cánh đồng cà phê trải dài như bất tận, ánh nắng chói chang của buổi trưa Đắk Lắk rọi thẳng vào mặt anh, khiến mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Đôi tay anh nắm chặt lại, khớp tay siết chặt đến rớm máu, khi nhớ lại lời đe dọa của đối tác ngoại bang.
"Nếu không trả lại bằng sáng chế trong vòng 24 giờ, chúng tôi sẽ kiện anh đến cùng!" - giọng nói lạnh lẽo của họ vang lên trong tâm trí anh như một tiếng sấm rền.
Y Dhăm Nie hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Thời gian đang trôi nhanh, và anh chỉ còn chưa đầy 12 giờ để tìm ra bằng chứng chứng minh sự trong sạch của mình.
Trong khi đó, Trần Thị Cẩm Tú, với ánh mắt sắc sảo và phong thái tự tin, bước vào văn phòng của anh, tay cầm theo một tập tài liệu dày cộp.
"Chúng ta cần phải ngồi lại với nhau ngay bây giờ!" - cô nói, giọng điệu quyết đoán.
Y Dhăm Nie nhìn cô, trong ánh mắt lấp lánh một niềm hy vọng, nhưng cũng đầy lo lắng.
Cẩm Tú mở tập tài liệu ra, lật từng trang, chỉ vào các điều khoản hợp tác mà cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
"Tôi sẽ đứng ra bảo vệ anh, nhưng trước tiên, chúng ta phải ký hợp đồng hợp tác rõ ràng và đứng tên tài sản riêng của công ty tôi."
Cô nhìn anh, ánh mắt kiên định, như thể muốn nói rằng chỉ có hợp tác mới có thể cứu vãn tình hình hiện tại.
Y Dhăm Nie gật đầu, nhưng lòng anh vẫn còn nhiều điều lăn tăn.
"Nhưng nếu như tôi không thể chứng minh rằng tôi không ăn cắp công nghệ?" - anh hỏi, giọng đầy nghi ngại.
Cẩm Tú nhướng mày, đáp lại: "Chúng ta sẽ tìm ra bằng chứng, tôi đã có kế hoạch cho điều này."
Trong lúc đó, Y Dhăm Nie chợt nhớ đến một cuộc họp diễn ra trước đó không lâu với đối tác nước ngoài, nơi mà anh đã ghi âm lại mọi cuộc trao đổi.
Ngón tay anh run rẩy khi mở điện thoại ra và tìm kiếm tập tin ghi âm.
"Đây rồi!" - anh thở phào khi thấy tập tin ghi âm, nhưng liệu nội dung bên trong có đủ sức thuyết phục không?
Cẩm Tú tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của anh.
"Hãy nghe xem, có thể đây là bằng chứng mà chúng ta cần!"
Họ ngồi cạnh nhau, ánh mắt tập trung vào từng từ ngữ trong bản ghi âm.
Giọng nói của đối tác nước ngoài vang lên, đầy tự mãn: "Chúng ta đã có bằng sáng chế, và anh chỉ là một nông dân không có tiếng nói."
Mỗi từ như những nhát dao đâm vào trái tim Y Dhăm Nie, nhưng anh không được phép yếu đuối.
Cẩm Tú ghi chú lại những mốc quan trọng, ánh mắt cô đầy quyết tâm.
"Chúng ta sẽ cần sao kê tài khoản ngân hàng và các tài liệu pháp lý liên quan để chứng minh rằng anh đã chuyển nhượng bằng sáng chế hợp pháp."
Y Dhăm Nie gật đầu, trong đầu anh hiện lên hình ảnh của những bản sao kê, những tài liệu đã được công chứng.
"Tôi nhớ rằng tôi đã lưu giữ chúng trong một folder riêng." - anh nói, đứng dậy và đi về phía tủ tài liệu.
Từng bước chân nặng nề, nhưng lòng anh tràn đầy hy vọng, như những hạt cà phê chín mọng trên cây.
Khi mở tủ ra, những tài liệu được sắp xếp ngăn nắp hiện ra trước mắt, và anh nhanh chóng tìm ra những gì cần thiết.
"Đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng thể hiện giao dịch chuyển nhượng bằng sáng chế." - anh nói, giọng hào hứng.
Cẩm Tú nhận lấy, xem xét kỹ lưỡng từng chi tiết.
"Tốt lắm, chúng ta cần in ra và công chứng ngay lập tức."
Thời gian không còn nhiều, Y Dhăm Nie và Cẩm Tú nhanh chóng lấy xe, chạy tới một văn phòng công chứng gần nhất.
Gió thổi mạnh, tóc của cô bay phần phật, nhưng nét mặt vẫn giữ sự điềm tĩnh.
"Chúng ta sẽ không để họ đè bẹp mình!" - cô nói, ánh mắt sáng rực.
Văn phòng công chứng hiện ra trước mắt, hai người lao vào bên trong như những chiến binh đang chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Nhân viên công chứng nhìn họ với ánh mắt ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức làm việc khi thấy sự khẩn trương trên gương mặt họ.
Y Dhăm Nie cảm thấy nhịp tim của mình đập loạn xạ, từng giây từng phút như kéo dài vô tận.
Cuối cùng, mọi thứ cũng hoàn tất, họ rời khỏi văn phòng công chứng với những tài liệu đã được đóng dấu giáp lai.
"Chúng ta đã có đủ bằng chứng!" - Cẩm Tú hét lên, niềm vui tràn ngập trong mắt cô.
Y Dhăm Nie cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh, nhưng vẫn còn một thử thách lớn phía trước.
Họ quay trở lại văn phòng của Y Dhăm Nie, nơi mà dự kiến sẽ có cuộc trò chuyện với đối tác nước ngoài.
"Chúng ta cần phải chuẩn bị một cách thận trọng!" - Cẩm Tú nhắc nhở.
Họ nhanh chóng tổ chức lại mọi thứ, sắp xếp tài liệu và chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối đầu sắp tới.
Y Dhăm Nie cảm thấy sức ép từ cả hai phía, vừa phải bảo vệ sự nghiệp, vừa không muốn làm tổn thương người phụ nữ mà anh đã cảm mến.
"Tôi không biết mình sẽ phải chọn lựa thế nào nếu mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn." - anh thở dài.
Cẩm Tú nhìn thẳng vào mắt anh, không chút do dự: "Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau!"
Cuộc chiến giành lại thương hiệu và vương miện cà phê Việt đang ở trước mắt, và Y Dhăm Nie biết rằng không còn đường lui.
Thời gian chỉ còn lại một giờ, và áp lực đang đè nặng lên vai anh.
Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp sáng, và anh sẽ không bao giờ từ bỏ.