Chương 3: Những Giây Phút Quyết Định

Y Dhăm Nie ngồi thu mình trong góc phòng làm việc nhỏ hẹp của mình, nơi ánh đèn neon nhấp nháy tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, như phản chiếu sớm một buổi chiều tươi đẹp nhưng lại mang theo nỗi bão dông trong lòng anh.

Gương mặt anh hốc hác, ánh mắt chứa đầy sự lo lắng, những giọt mồ hôi lạnh lẽo chảy dài trên trán, như những dòng sông nhỏ giữa cơn bão táp.

Chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đã xỉn màu, đầy những tờ giấy lộn xộn và các bản hợp đồng cũ, chứng minh cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh trong việc bảo vệ thương hiệu cà phê của gia đình.

Ngồi đối diện anh là Trần Thị Cẩm Tú, một người phụ nữ mang trong mình sức mạnh và sự thông minh không thể phủ nhận.

Ánh mắt sắc như dao, mỗi khi cô nhìn về phía Dhăm, như muốn khám phá từng ngóc ngách trong tâm trí anh.

Cô mặc một bộ vest đen ôm sát, tôn lên hình thể cân đối và sự tự tin, nhưng không thể che giấu đi sự kiên quyết trong từng cử chỉ của mình.

“Y Dhăm, tình hình hiện tại thực sự rất nghiêm trọng,” Cẩm Tú lên tiếng, giọng nói của cô như những nhát búa đập vào tâm trí anh.

“Chúng ta chỉ còn 12 giờ để thu thập bằng chứng và phản hồi lại yêu cầu của họ.”

“Tôi biết,” Dhăm thở dài, đôi tay anh siết chặt lại, những khớp tay trắng bệch như đang chịu đựng một áp lực khủng khiếp.

“Nhưng chúng ta cần phải có một kế hoạch cụ thể.

Tôi không thể để họ vu khống tôi như vậy.”

Cẩm Tú gật đầu, ánh mắt kiên định của cô như một ngọn đuốc trong đêm tối.

“Để bắt đầu, chúng ta cần thu thập thông tin về đối tác ngoại bang của anh.

Họ đã lấy đi bằng sáng chế của anh, và chắc chắn sẽ có những điểm yếu trong hồ sơ của họ.”

“Nhưng họ quá thông minh,” Dhăm nói, giọng anh trầm xuống, “Họ đã làm quá tốt trong việc che giấu mọi thứ.”

Cẩm Tú đứng dậy, đi lại gần cửa sổ, ánh sáng rực rỡ của buổi hoàng hôn lọt qua khung kính, tạo nên những tia sáng lung linh.

“Chúng ta sẽ phải tìm đến những nguồn thông tin mà họ không thể kiểm soát,” Cẩm Tú nói, với một giọng điềm tĩnh nhưng đầy quyết tâm.

“Hãy nhớ rằng chúng ta không đơn độc.

Tôi sẽ giúp anh.”

Sự quyết tâm trong giọng nói của cô khiến Dhăm cảm thấy như có một luồng gió mới thổi vào cuộc sống của anh.

“Cảm ơn cô, Cẩm Tú,” anh nói, ánh mắt anh tràn đầy hy vọng.

“Bây giờ, chúng ta cần lập một kế hoạch cụ thể,” Cẩm Tú tiếp tục, “Đầu tiên, tôi sẽ kiểm tra các tài liệu pháp lý của họ.

Chúng ta cần tìm xem có bất kỳ điểm nào mà họ đã vi phạm luật.”

“Cô có thể làm điều đó?” Dhăm hỏi, nỗi nghi ngờ vẫn còn lẩn khuất trong lòng anh.

“Tôi có mối quan hệ tốt với nhiều luật sư và chuyên gia trong ngành, họ có thể giúp chúng ta,” cô đáp, ánh mắt ấy đầy tự tin.

“Còn về phần tôi, tôi sẽ kiểm tra tài khoản ngân hàng của mình, xem có bất kỳ giao dịch nào liên quan đến chuyển nhượng bằng sáng chế không.”

Dhăm gật đầu, lòng anh như có một ngọn lửa đang bùng cháy.

“Được, chúng ta hãy bắt đầu ngay bây giờ.”

Thời gian trôi qua như những cơn gió cuốn, khi cả hai cùng nhau lao vào công việc.

Dhăm mở máy tính xách tay, những ngón tay gõ phím như thể chúng đang nhảy múa, tìm kiếm từng thông tin nhỏ nhất có thể về đối tác ngoại bang.

“Chúng ta cần phải tìm ra bằng chứng để chống lại họ,” anh nói, khi màn hình máy tính hiện lên hàng loạt thông tin.

Cẩm Tú đứng bên cạnh, chăm chú theo dõi, thỉnh thoảng lại đưa ra những ý kiến sắc bén.

“Đây nè, Y Dhăm!

Có vẻ như họ đã từng bị kiện trước đây vì vấn đề bản quyền.”

“Thật sao?” Dhăm ngẩng đầu lên, ánh mắt anh sáng rực.

“Đúng vậy!

Điều này có thể giúp chúng ta củng cố thêm lập luận của mình.”

“Tuyệt vời!” Dhăm reo lên, cảm giác hồi hộp và căng thẳng đang dần được thay thế bằng một niềm hy vọng mãnh liệt.

“Chúng ta cần phải sao chép các tài liệu này lại, và xác minh từng thông tin để đảm bảo rằng chúng ta không bỏ lỡ điều gì.”

Cẩm Tú ngay lập tức bắt tay vào việc, cô mở máy in và bắt đầu in ra từng tài liệu mà họ đã tìm thấy.

Mỗi tiếng kêu của máy in như nhắc nhở họ về thời gian đang trôi qua, và áp lực đang ngày càng gia tăng.

“Chúng ta không còn thời gian!” Dhăm cảm thấy như nhịp tim của mình đang đập loạn xạ, anh nhìn đồng hồ treo tường, kim phút chỉ về phía 3 giờ chiều.

“Chúng ta đã mất hơn 3 giờ rồi.”

Cẩm Tú ngẩng đầu lên, ánh mắt cô không hề nao núng.

“Tôi sẽ không để anh thua cuộc.

Hãy giữ vững tinh thần!”

Hy vọng trong lòng Dhăm dâng trào, anh cảm nhận được sức mạnh từ sự kiên quyết của Cẩm Tú.

“Cảm ơn cô, Cẩm Tú.

Tôi sẽ không để cô thất vọng.”

Họ tiếp tục làm việc, cho đến khi ánh nắng cuối cùng của buổi chiều tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại, Dhăm và Cẩm Tú đã thu thập được một khối lượng thông tin đáng kể về đối tác ngoại bang.

“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho cuộc gặp với luật sư.

Họ sẽ giúp chúng ta làm rõ từng điểm trong hồ sơ của đối tác,” Cẩm Tú nói, khi đồng hồ điểm 6 giờ tối.

“Tôi đã hẹn họ đến đây lúc 8 giờ tối.”

“Tốt!” Dhăm thở phào nhẹ nhõm, nhưng áp lực vẫn còn đó.

“Chúng ta cần phải hoàn tất mọi thứ trước khi họ đến.”

“Đúng vậy, hãy làm việc hết sức mình!” Cẩm Tú khích lệ.

Họ tiếp tục làm việc, với những đôi tay không ngừng di chuyển và những cái đầu căng thẳng, như những chiến binh chuẩn bị cho một trận chiến không thể tránh khỏi.

Cảm giác hồi hộp bao trùm không gian, nhưng trong lòng Dhăm, có một ngọn lửa đang bùng cháy, ánh sáng của sự hy vọng đang dẫn lối cho anh trong màn đêm u tối này.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...