Chương 8: Cuộc Đối Đầu Cuối Cùng

Đêm Đắk Minh nặng nề và ngột ngạt, không khí như bị đè nén bởi áp lực của một khủng hoảng không thể lường trước.

Y Dhăm Nie đứng giữa căn phòng tối tăm, ánh đèn vàng le lói từ chiếc đèn bàn cũ kỹ, ánh sáng như cố gắng xua tan đi sự u ám bao trùm.

Đôi tay anh run rẩy, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, lòng ngực như bị bóp nghẹt bởi một nỗi lo âu không thể diễn tả.

Thời gian chỉ còn lại chưa đầy 12 giờ, và trong khi đó, đối tác nước ngoài đang đe dọa sẽ kiện anh nếu không trả lại bằng sáng chế.

Y Dhăm Nie ngồi xuống, mắt dán chặt vào màn hình máy tính, nơi chứa đựng những thông tin quan trọng đến từng giây phút.

“Mình phải làm gì bây giờ?” - anh tự hỏi, giọng nói như thì thầm trong không gian tĩnh lặng.

Nhớ lại cuộc gặp gỡ với Trần Thị Cẩm Tú, anh không thể không cảm thấy một chút hy vọng.

Cẩm Tú, người phụ nữ tài giỏi với đôi mắt sáng rực, đã nhìn thấu được sự thật và quyết định đứng về phía anh.

“Chúng ta cần một hợp đồng rõ ràng,” cô đã nói, với giọng điệu mạnh mẽ và quyết đoán.

Nhưng lúc này, mọi thứ đều phụ thuộc vào việc anh có thể chứng minh sự trong sạch của mình hay không.

Y Dhăm Nie bắt đầu lục lọi trong các tài liệu cũ, những bản sao kê ngân hàng, và các hồ sơ liên quan đến giao dịch chuyển nhượng bằng sáng chế.

Mỗi tờ giấy anh lật lên đều mang theo một nỗi lo âu, liệu có đủ chứng cứ để cứu vớt cuộc sống của mình hay không?

Cuối cùng, một tờ giấy dày cộp nằm ở góc dưới cùng của ngăn kéo, thu hút sự chú ý của anh.

“Đúng rồi!

Đây chính là bản sao kê tài khoản ngân hàng!” - anh thốt lên, ánh mắt lóe sáng.

Tờ giấy in rõ ràng giao dịch chuyển nhượng bằng sáng chế, với số tài khoản và các thông tin cụ thể.

Tim anh đập mạnh, nhịp tim như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.

“Mình phải in ra và sao lưu!” - anh tự nhắc mình.

Đặt tờ giấy lên bàn, anh vội vã mở máy in, ánh sáng xanh từ màn hình cảm ứng nhảy múa như một điệu nhảy của sự sống.

Nhưng rồi, một ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu anh: “Mình cần nhiều hơn thế, cần chứng cứ cứng rắn hơn!”

Với tâm thế như một người chiến đấu, Y Dhăm Nie quyết định tìm đến tập tin ghi âm cuộc họp giữa anh và đối tác.

“Có thể họ đã nói về việc chuyển nhượng, và mình cần chứng minh rằng mình không ăn cắp công nghệ!”

Vội vã tìm kiếm trong điện thoại, anh mở ứng dụng ghi âm và lục lọi tìm kiếm những bản ghi cũ.

Khi âm thanh vang lên, một cảm giác hồi hộp tràn ngập khắp cơ thể anh.

“Chúng ta sắp sửa hoàn tất thỏa thuận này, Y Dhăm Nie,” giọng nói của đối tác vang lên rõ ràng.

“Đừng lo lắng, mọi thứ sẽ ổn.”

Y Dhăm Nie cảm thấy như một ánh sáng le lói giữa đêm tối, nhưng mọi thứ vẫn còn chưa đủ.

“Mình cần thêm tài liệu pháp lý,” anh tự nhủ, ánh mắt hướng ra cửa sổ.

Ánh trăng sáng chiếu rọi qua những tán cây, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất.

Giờ đây, anh không chỉ phải chứng minh sự trong sạch của mình mà còn cần phải có những tài liệu pháp lý liên quan đã được công chứng.

Y Dhăm Nie quyết định gọi điện cho một luật sư quen thuộc, người đã giúp đỡ gia đình anh trong quá khứ.

“Alo, anh Hùng ơi, em cần giúp đỡ ngay bây giờ!” - giọng anh gấp gáp, như một người chới với giữa biển khơi.

“Y Dhăm, có chuyện gì vậy?” - giọng nói trầm ấm của luật sư vang lên qua điện thoại.

“Họ đang đe dọa kiện em vì bằng sáng chế.

Em cần tài liệu pháp lý càng sớm càng tốt!”

“Đừng lo, anh sẽ giúp em.

Em chỉ cần gửi cho anh tất cả những gì em có.”

Như một chiếc phao cứu sinh, lời hứa của luật sư làm cho Y Dhăm Nie cảm thấy yên lòng phần nào.

“Cảm ơn anh, em sẽ gửi ngay bây giờ!” - anh thốt lên, lòng tràn đầy hy vọng.

Thời gian trôi nhanh như gió, Y Dhăm Nie không thể để mình chậm trễ.

Trong khi chờ đợi phản hồi từ luật sư, anh quyết định ngồi lại, xem xét lại tất cả các tài liệu mà mình đã thu thập được.

Ánh sáng từ màn hình máy tính khiến cho đôi mắt anh đau nhức, nhưng anh không thể ngừng lại.

Hàng giờ trôi qua, và cuối cùng, điện thoại của anh rung lên.

“Y Dhăm, anh đã nhận được tài liệu và sẽ nhanh chóng làm việc với chúng.”

Ánh mắt anh sáng lên, như một ánh đèn dẫn đường trong bóng tối.

“Cảm ơn anh, em sẽ gặp anh tại tòa án vào sáng mai.”

Thời khắc quyết định đã đến.

Sáng hôm sau, Y Dhăm Nie đứng trước cổng tòa án, cảm giác hồi hộp như bị đè nén trong lồng ngực.

Cẩm Tú đã có mặt ở đó, với vẻ mặt quyết đoán và kiên cường.

“Chúng ta sẽ làm được, Y Dhăm!” - cô động viên, ánh mắt đầy tin tưởng.

Trong suốt phiên tòa, mọi chứng cứ được trình bày một cách rõ ràng.

Bản sao kê ngân hàng, tập tin ghi âm, và các tài liệu pháp lý đã được công chứng đều được đưa ra trước mặt các quan tòa.

Y Dhăm Nie cảm thấy như mình đang đứng giữa biển cả, những cơn sóng vồ vập không ngừng đập vào bờ.

Cuối cùng, một tiếng gõ búa vang lên, và phán quyết được công bố.

“Chúng tôi quyết định trả lại quyền sở hữu bằng sáng chế cho Y Dhăm Nie!”

Âm thanh như một bản nhạc chiến thắng vang lên trong lòng anh, niềm vui vỡ òa như dòng thác cuồn cuộn.

Cẩm Tú chạy đến ôm chầm lấy anh, đôi mắt cô ánh lên sự tự hào.

“Em biết mà, chúng ta đã làm được!”

Y Dhăm Nie cảm nhận được sự ấm áp, như một ánh nắng sau cơn mưa.

Cuộc chiến giành lại bằng sáng chế không chỉ đem lại cho anh quyền sở hữu mà còn là sự khẳng định về lòng tin từ Cẩm Tú.

Một khởi đầu mới cho cả hai, và một hành trình mới với những giấc mơ lớn lao.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...