Chương 5: Cuộc Đua Chống Thời Gian

Y Dhăm Nie đứng giữa không gian chật chội của văn phòng nhỏ, ánh mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính.

Những con số trên màn hình nhảy múa như những cơn sóng dữ, mỗi con số mang theo một nỗi lo âu, một áp lực lớn đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc của anh.

Trong đầu anh, từng lời đe dọa của đối tác ngoại bang cứ vang vọng: “Nếu anh không trả lại bằng sáng chế trong vòng 24 giờ, chúng tôi sẽ kiện anh!”

Tim anh đập thình thịch, như tiếng trống trận, mỗi nhịp đều nhắc nhở về sự khẩn cấp của tình hình.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng xuyên qua những tán cây cà phê, nhưng trong lòng anh, chỉ có màn đêm của sự hoang mang.

Đối tác nước ngoài không chỉ cướp đi bằng sáng chế mà còn hủy hoại danh tiếng mà gia đình anh đã xây dựng suốt nhiều năm qua.

Y Dhăm Nie biết rằng thời gian không còn nhiều, anh cần phải hành động ngay.

Trong đầu anh, hình ảnh của Trần Thị Cẩm Tú hiện lên như một tia hy vọng.

Cô là một người phụ nữ mạnh mẽ, thông minh và đầy lý tính, người đã đồng ý hợp tác để giúp anh phục hồi lại danh dự.

Tuy nhiên, cô cũng yêu cầu một thỏa thuận rõ ràng, một hợp đồng pháp lý phải được ký kết trước khi bắt đầu bất kỳ hành động nào.

“Chúng ta phải bảo vệ tài sản của công ty,” cô đã nhấn mạnh, ánh mắt kiên định, đôi môi mím chặt lại như một dấu hiệu của quyết tâm.

Y Dhăm Nie hiểu rằng sự hợp tác này không chỉ là cứu cánh cho anh mà còn cho cả tương lai của ngành cà phê Việt Nam.

Vào lúc này, anh phải tìm cách thu thập bằng chứng vững chắc để chứng minh sự trong sạch của mình.

Như một cơn lốc, anh lao vào việc tìm kiếm tài liệu.

Với sự giúp đỡ của nhóm cộng sự, họ lục lọi từng ngóc ngách của văn phòng, từng tập tài liệu, từng bản sao kê ngân hàng.

Những tờ giấy bay lả tả khắp nơi, ánh đèn neon chói lòa trên những trang giấy trắng, phản chiếu sự căng thẳng và lo âu.

Khi anh mở cuốn sổ ghi chép cũ, một dòng chữ nổi bật thu hút sự chú ý của anh: “Giao dịch chuyển nhượng bằng sáng chế ngày 12 tháng 3”.

Y Dhăm Nie chộp lấy điện thoại, tay anh run lên khi bấm số gọi cho kế toán của mình: “Chị Tâm, vui lòng gửi cho tôi bản sao kê tài khoản ngân hàng về giao dịch ngày 12 tháng 3!”

Giọng chị Tâm bên đầu dây bên kia có phần ngạc nhiên nhưng nhanh chóng đồng ý: “Vâng, tôi sẽ gửi ngay lập tức!”

Trong khi chờ đợi, Y Dhăm Nie tiếp tục xem lại tập tin ghi âm cuộc họp giữa anh và đối tác nước ngoài.

Giọng nói của họ vang lên trong không gian tĩnh lặng, từng câu từng chữ như một chứng cứ không thể phủ nhận.

“Chúng tôi đã đầu tư vào công nghệ này, nhưng anh lại bán nó cho một công ty khác,” giọng điệu cáo buộc từ đối tác khiến lòng anh như thắt lại.

Nhưng anh biết rõ, đó chỉ là lời vu khống.

“Tôi chưa bao giờ làm vậy!” anh khẳng định với bản thân, ánh mắt trở nên quyết tâm hơn bao giờ hết, đôi tay siết chặt lại thành nắm đấm.

Chỉ có bằng chứng mới có thể cứu rỗi anh lúc này.

Đúng lúc này, điện thoại của anh rung lên, một thông báo từ thư điện tử của chị Tâm: “Bản sao kê tài khoản đã được gửi.”

Anh vội vàng mở thư điện tử ra, mắt anh như sáng lên khi nhìn thấy các giao dịch chuyển nhượng rõ ràng, cùng với đầy đủ thông tin về thời gian và số tiền.

“Đúng rồi, đây chính là thứ tôi cần!” anh thốt lên, đôi mắt bừng sáng ánh hy vọng.

Nhưng khi đang vui mừng, một cơn gió lạnh bất ngờ lướt qua, khiến anh cảm thấy bất an.

Y Dhăm Nie quay lại, ánh mắt dò xét lướt qua từng người trong văn phòng, cảm giác có điều gì đó không ổn, như có ai đó đang theo dõi anh.

Và rồi, sự thật ập đến như một cú sốc: có kẻ phản bội trong nội bộ.

Những cuộc điện thoại bí mật, những ánh mắt lén lút, tất cả đều chỉ ra rằng có người đang âm thầm cấu kết với đối tác nước ngoài.

Y Dhăm Nie cảm thấy như tim mình thắt lại, một cơn giận dữ bùng lên trong lòng anh.

“Ai là kẻ phản bội?” anh tự hỏi, quyết tâm phải tìm ra người đó trước khi quá muộn.

“Tôi không thể để kẻ đó phá hoại mọi thứ!” anh cắn chặt hàm, cảm giác như lửa nóng đang dâng lên trong lồng ngực.

Với quyết tâm, anh bắt đầu điều tra, lục lại từng chi tiết nhỏ, từng cuộc trò chuyện, mọi thứ đều có thể là manh mối.

Những hình ảnh trong đầu anh về các cuộc họp, các cuộc trò chuyện hằng ngày với nhân viên lướt qua, anh nhớ lại ánh mắt của từng người, từng cử chỉ nhỏ mà trước đây anh chưa bao giờ để ý.

“Có thể là Hoàng, anh ta luôn tỏ ra nhiệt tình, nhưng tại sao lại có những biểu hiện lạ lùng?”

Y Dhăm Nie tự hỏi, anh quyết định sẽ theo dõi Hoàng trong ngày hôm đó.

Giờ đây, không chỉ là cuộc chiến giành lại bằng sáng chế, mà còn là cuộc chiến chống lại kẻ phản bội trong chính đội ngũ của mình.

Thời gian không còn nhiều, chỉ còn 12 giờ nữa trước khi đối tác nước ngoài thực hiện những mối đe dọa của họ.

Y Dhăm Nie biết mình phải nhanh chóng hành động, anh không thể để mọi thứ trôi qua một cách vô nghĩa.

Và cuộc đua chống thời gian đã bắt đầu với một quyết tâm mãnh liệt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...