Chương 2: Thỏa Thuận Giữa Hai Thế Giới
Y Dhăm Nie đứng giữa cánh đồng cà phê xanh mướt, ánh nắng chiếu rọi qua từng tán lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất.
Nhưng trong lòng anh, nỗi lo lắng và sợ hãi đang dâng trào như sóng cả, cuộn lên từng đợt.
Ngày hôm qua, thông tin từ đối tác nước ngoài như một cú đấm trời giáng, họ đã cướp đi bằng sáng chế máy rang cà phê bằng tia hồng ngoại của gia đình anh.
Họ không chỉ lấy đi tài sản quý giá mà còn bôi nhọ danh dự của anh, vu khống anh ăn cắp công nghệ, một vết thương không thể nào lành.
Y Dhăm Nie cảm thấy như mình đang bị đẩy vào một cái hố sâu, không lối thoát, những suy nghĩ tiêu cực cứ rập rình trong đầu.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, anh đã gặp Trần Thị Cẩm Tú, nữ hoàng xuất khẩu nông sản Đắk Minh, người với tiếng tăm lẫy lừng trong ngành.
Cẩm Tú, với vẻ đẹp sắc sảo và trí tuệ vượt trội, đã nhìn thấy tiềm năng của Y Dhăm Nie trong cơn khủng hoảng này, như một ánh sáng le lói giữa đêm tối.
Khi cô xuất hiện, ánh mắt của Y Dhăm Nie chợt sáng lên một tia hy vọng, nhưng trong lòng vẫn dấy lên những lo âu không nguôi.
“Tôi nghe nói về tình hình của anh,” Cẩm Tú bắt đầu, giọng nói của cô trầm bổng và kiên quyết, như một nhạc trưởng điều khiển bản giao hưởng của cuộc đời.
“Tôi có thể giúp anh, nhưng trước hết, chúng ta cần có một thỏa thuận rõ ràng.”
Y Dhăm Nie gật đầu, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng, như một người lạc đường tìm thấy ánh đèn ở cuối hầm.
“Tôi đồng ý,” anh đáp, giọng nói nghẹn lại, từng chữ như chui ra từ cổ họng anh với bao nỗi tủi hổ.
Cẩm Tú nhấc một chiếc bút ra khỏi túi xách, mở một cuốn sổ tay da màu đen, và bắt đầu ghi chép, những nét bút của cô như đang vẽ nên số phận của họ.
“Đầu tiên, chúng ta cần ký hợp đồng hợp tác.”
“Hợp đồng này sẽ ghi rõ quyền lợi và nghĩa vụ của từng bên.”
Ánh mắt của cô nhìn thẳng vào Y Dhăm Nie, khiến anh cảm nhận được sự nghiêm túc trong từng lời nói, như những mũi tên nhắm thẳng vào trái tim.
Cẩm Tú tiếp tục: “Tôi sẽ đứng ra đại diện cho anh trong việc bảo vệ quyền lợi của mình.”
“Nhưng anh phải đảm bảo rằng tài sản công ty sẽ đứng tên tôi.”
Y Dhăm Nie gật đầu, mặc dù trong lòng anh hơi chần chừ, sự lo lắng như một cục đá đè nặng trong lồng ngực.
“Tôi hiểu, nhưng tôi cần phải bảo vệ tài sản của gia đình mình.”
Cẩm Tú mỉm cười, “Đó là điều hiển nhiên.
Nhưng hãy nhớ, sự liên minh này sẽ giúp cả hai chúng ta.”
“Chúng ta phải hành động nhanh chóng.
Thời gian không còn nhiều.”
Đúng như vậy, Y Dhăm Nie có cảm giác như từng giây phút trôi qua là một cuộc chiến sống còn, một cuộc đào thoát khỏi sự tuyệt vọng.
Chỉ còn 12 giờ để thu thập bằng chứng và chứng minh sự trong sạch của mình trước khi đối tác nước ngoài thực hiện lời đe dọa kiện tụng.
“Chúng ta phải bắt đầu ngay bây giờ.”
Cẩm Tú cúi xuống, mở chiếc máy tính xách tay và bắt đầu tìm kiếm thông tin, những ngón tay cô lướt nhẹ trên bàn phím như một nghệ sĩ trên sân khấu.
“Tôi cần anh cung cấp tất cả tài liệu liên quan đến bằng sáng chế.”
“Bản sao kê tài khoản ngân hàng, tập tin ghi âm cuộc họp giữa anh và đối tác.”
Y Dhăm Nie cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, khi nghĩ đến những tài liệu quan trọng ấy, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán anh.
“Tôi sẽ cố gắng tìm chúng trong thời gian ngắn nhất.”
“Còn chuyện đó, tôi sẽ giúp anh xác minh lại các tài liệu pháp lý.”
Cẩm Tú đứng dậy, ánh mắt rực rỡ như một ngôi sao sáng trong màn đêm u ám, mang lại cho Y Dhăm Nie một cảm giác vững chãi.
“Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau.”
Y Dhăm Nie cảm thấy như có một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng mình, như một ngọn lửa bùng cháy giữa cơn bão tố.
“Cảm ơn cô, Cẩm Tú.”
“Đừng cảm ơn tôi sớm như vậy,” cô đáp, “Việc này còn khó khăn hơn anh tưởng.”
Trong lòng Y Dhăm Nie, mối lo lắng về tương lai của mình vẫn còn đó, nhưng cùng với Cẩm Tú, anh cảm thấy có thêm động lực để chiến đấu.
“Chúng tôi sẽ tìm ra bằng chứng và lật kèo,” anh quyết tâm, ánh mắt như bừng sáng lên với ý chí mãnh liệt.
“Chúng ta không thể để họ thắng.”
Giờ đây, cuộc chiến không chỉ là cuộc chiến của một người nông dân mà là cuộc chiến của danh dự và sự sống còn, của cả một gia đình.
Thế giới cà phê ở Đắk Minh trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết, nhưng Y Dhăm Nie đã có một đồng minh mạnh mẽ bên cạnh, như một ánh sáng dẫn đường trong đêm tối.
Cả hai bắt đầu lên kế hoạch, nhưng từng giây phút cứ như đang chạy đua với thời gian, như những mũi tên lao vun vút qua không trung.
Y Dhăm Nie mở chiếc điện thoại, lướt qua các danh bạ, tìm kiếm những người có thể giúp anh, lòng tràn đầy sự lo âu.
“Có thể gọi cho ai đó trong ngành công nghiệp cà phê?”
Cẩm Tú ngồi bên cạnh anh, đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy anh lướt qua một cái tên, như một tia hy vọng le lói trong bóng tối.
“Đúng thế, anh nên gọi cho ông Hùng, người đã làm việc với gia đình anh từ lâu.”
Y Dhăm Nie gật đầu, không chần chừ, anh bấm số và đưa điện thoại lên tai, lòng đầy nỗi hồi hộp.
“A lô, ông Hùng, tôi cần ông giúp đỡ gấp.”
Giọng nói của ông Hùng bên đầu dây bên kia ánh lên sự quan tâm, “Có chuyện gì vậy, Y Dhăm Nie?”
“Bằng sáng chế... nó đang bị đe dọa.”
“Cái gì?
Đừng lo, tôi sẽ giúp anh.”
Y Dhăm Nie thở phào nhẹ nhõm, nhưng lòng vẫn đầy nỗi lo, như một cơn bão sắp kéo đến.
Thời gian đang trôi đi, và cuộc chiến giành lại danh dự của anh mới chỉ bắt đầu, như một cuộc hành trình đầy thử thách phía trước.