Chương 7: Cuộc Chiến Pháp Lý Đẫm Máu
Ánh nắng chói chang xuyên qua những tán cây cà phê xanh rì, nhưng lòng Y Dhăm Nie lúc này không thể nào cảm thấy ấm áp.
Trong không gian tĩnh lặng của buổi sáng, những giọt mồ hôi lạnh lẽo từ trán anh chảy dài xuống cằm, khiến anh cảm thấy như đang đứng giữa một cơn bão tố không ngừng.
Đối tác ngoại bang, những kẻ xảo quyệt đã cướp đi bằng sáng chế của gia đình anh, đang từng ngày từng giờ rình rập để đánh bật anh khỏi cuộc chiến này.
Đúng 8 giờ sáng, chiếc điện thoại của anh rung lên, một cuộc gọi từ Trần Thị Cẩm Tú, nữ hoàng xuất khẩu nông sản Đắk Minh.
“Y Dhăm, em đã chuẩn bị tài liệu cần thiết chưa?” giọng nói của Cẩm Tú vang lên, sắc bén nhưng đầy quyết đoán.
“Em đã chuẩn bị xong, nhưng…” Y Dhăm Nie ngập ngừng, ánh mắt đượm buồn.
“Không có nhưng gì cả, chúng ta chỉ có 12 giờ để thu thập bằng chứng và chứng minh sự trong sạch của anh,” Cẩm Tú cắt ngang, giọng điệu không cho phép sự yếu đuối.
“Em hiểu không?
Họ đã vu khống anh ăn cắp công nghệ, và nếu không nhanh chóng phản công, mọi thứ sẽ mất hết.”
Mồ hôi thấm đẫm áo, Y Dhăm cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên đôi vai mình như một tảng đá khổng lồ.
“Em sẽ đến gặp anh ngay bây giờ, cùng nhau chúng ta sẽ làm rõ mọi chuyện,” Cẩm Tú ra lệnh, không chút chần chừ.
Gác máy, Y Dhăm cảm thấy tràn đầy hy vọng lẫn lo âu, nhưng anh biết rằng Cẩm Tú luôn là người có năng lực.
Khi Cẩm Tú đến, cô mang theo những tài liệu cần thiết, bộ mặt tự tin, ánh mắt quyết đoán khiến Y Dhăm cảm thấy như có thêm sức mạnh.
“Chúng ta cần phải có một kế hoạch rõ ràng,” Cẩm Tú nói, mở cuốn sổ tay ra và bắt đầu ghi chép, ngón tay lướt nhẹ nhàng qua từng trang giấy.
“Theo như những gì anh đã nói, chúng ta cần chứng minh rằng việc chuyển nhượng bằng sáng chế này là hợp pháp,” cô tiếp tục, ánh mắt cô như một mũi tên thẳng vào vấn đề.
Y Dhăm gật đầu, lòng rạo rực với những ý tưởng mới mẻ, nhưng không khỏi lo lắng về thời gian ít ỏi.
“Vâng, em có nhớ bản sao kê tài khoản mà anh đã gửi cho họ không?” anh hỏi, đôi tay siết chặt lại thành nắm.
“Có, và chúng ta cần phải tìm bản sao của hợp đồng đã ký trước đó,” Cẩm Tú nhanh chóng ghi chú, ánh mắt cô sáng lên khi nghĩ đến từng chi tiết.
Trên bàn, một tách cà phê nóng hổi đang bốc khói, nhưng cả hai người đều không để ý đến nó, tâm trí họ như đang bay lên giữa những đám mây.
“Chúng ta cần tập tin ghi âm cuộc họp giữa anh và đối tác, đó sẽ là bằng chứng quyết định,” Cẩm Tú nói, giọng điệu không thể thiếu sự kiên định.
“Đúng vậy, nếu chúng ta có bằng chứng họ đã thừa nhận việc chuyển nhượng hợp pháp, thì khả năng thắng kiện sẽ cao hơn,” Y Dhăm khẳng định, lòng tràn đầy quyết tâm.
“Vậy thì, hãy làm việc nhanh chóng,” Cẩm Tú thúc giục, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm, như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Thời gian trôi qua như thoi đưa, và áp lực càng lúc càng tăng cao, mỗi phút giây đều như một cuộc chiến sinh tử.
Đến 10 giờ sáng, Y Dhăm và Cẩm Tú đã ngồi hàng giờ bên bàn làm việc, lục lọi tài liệu, tìm kiếm mọi bằng chứng có thể, đôi tay họ lướt qua từng trang tài liệu như những chiến binh trên chiến trường.
“Em tìm thấy bản sao kê rồi,” Cẩm Tú reo lên, giọng nói đầy phấn khích, như một chiến thắng nhỏ trong cuộc chiến lớn.
Y Dhăm nhìn vào bản sao kê ngân hàng, số tiền chuyển nhượng lên đến 500 triệu VNĐ, được thực hiện qua ngân hàng BIDV, lòng anh như thắt lại.
“Đây chính là bằng chứng cho thấy giao dịch này hoàn toàn hợp pháp,” Y Dhăm nói, lòng phấn chấn nhưng cũng đầy lo âu về những bước kế tiếp.
Nhưng sự phấn chấn không kéo dài lâu, vì ngay sau đó, cả hai lại đối diện với một cơn bão mới.
Đối tác ngoại bang đã gửi một thông báo chính thức, đe dọa sẽ kiện Y Dhăm nếu không trả lại bằng sáng chế trong vòng 24 giờ tới, như một viên đạn bắn thẳng vào tim.
“Họ đang ép chúng ta vào thế chân tường,” Cẩm Tú nói, giọng điệu đầy lo lắng, lòng cô như bị bóp nghẹt.
“Nhưng chúng ta không thể dừng lại, phải tìm cách phản công,” Y Dhăm quyết định, ánh mắt kiên định như một người lính không bao giờ lùi bước.
“Đúng vậy, và em có một ý tưởng,” Cẩm Tú nở nụ cười, gợi ý về một kế hoạch táo bạo, nét mặt cô bừng sáng như một ngọn hải đăng giữa đêm tối.
“Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc họp khẩn cấp với các luật sư, cần phải có sự hỗ trợ pháp lý mạnh mẽ,” cô tiếp tục, từng từ ngữ như một mệnh lệnh không thể chối từ.
Họ cùng nhau thảo luận về kế hoạch, mỗi câu từ đều chứa đựng sự quyết tâm và khát vọng giành lại công bằng, lòng họ như hòa chung một nhịp đập.
Giờ đây, mọi thứ đã rõ ràng hơn bao giờ hết, họ không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì tương lai của hàng triệu nông dân Việt Nam, những người đã đặt niềm tin vào họ.
Cuộc chiến pháp lý không chỉ là một cuộc chiến đơn thuần, mà còn là cuộc chiến giành lại danh dự và phẩm giá cho những người trồng cà phê.
Thời gian còn lại chỉ vỏn vẹn 6 giờ, nhưng Y Dhăm và Cẩm Tú vẫn miệt mài làm việc, không một chút ngơi nghỉ, như những chiến binh không biết mệt mỏi.
Ánh đèn văn phòng vẫn bừng sáng trong đêm tối, như ngọn lửa không bao giờ tắt trong trái tim họ, không gì có thể dập tắt được khát vọng này.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Y Dhăm khẳng định, từng chữ phát ra từ miệng anh như một lời thề không thể phá vỡ.
“Đúng vậy, và chúng ta sẽ thắng,” Cẩm Tú đáp lại, ánh mắt cô như một ngọn hải đăng dẫn đường, soi sáng con đường phía trước.
Cuộc chiến pháp lý đang đến hồi gay cấn nhất, và Y Dhăm, Cẩm Tú cùng nhau bước vào trận chiến với tất cả những gì họ có, quyết tâm không ngừng nghỉ.