Chương 4: Đêm Tiệc Định Mệnh

Ánh đèn chói lóa từ những chiếc đèn chùm mạ vàng trong sảnh tiệc Lâm gia làm nổi bật từng chi tiết xa hoa của ngôi biệt thự cổ kính.

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, nhân vật chính không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.

Đêm nay, bầu không khí căng thẳng như sắp nổ tung, khi những vị khách mời, bao gồm các thành viên trong gia tộc và đối tác làm ăn của Lâm gia, đang tụ tập để dự tiệc mừng sinh nhật của Lâm Minh.

Lâm Phong đứng bên ngoài cánh cửa, ánh mắt sắc lạnh quét qua những gương mặt quen thuộc, những người đã từng chà đạp lên danh dự của hắn.

Hắn cảm thấy nhịp tim đập loạn xạ, từng tiếng đập vang vọng trong lồng ngực, như một lời nhắc nhở về mục tiêu mà hắn đã đặt ra.

Mười hai năm trước, hắn đã bị đẩy ra khỏi cánh cửa này, nhưng hôm nay, hắn trở lại với một quyết tâm mãnh liệt.

Hơi thở của Lâm Phong trở nên dồn dập khi hắn tiến vào sảnh, nơi mà Lâm Minh đang đứng giữa đám đông, nở một nụ cười chói lóa và tự mãn.

Lâm Minh, với bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt lấp lánh như mặt biển mùa hè, đang nhận được sự chúc mừng từ mọi người.

“Lâm Phong, cậu cũng đến dự tiệc à?” Lâm Minh cất giọng, sự chế nhạo ẩn dưới những lời nói ngọt ngào.

Lâm Phong không trả lời, chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.

Hắn bước tới, cảm giác như từng bước chân đều nặng trĩu, nhưng không thể quay đầu lại.

“Bây giờ cậu có thể tự do, nhưng cậu chắc chắn không có chỗ đứng ở đây.” Lâm Minh cười khẩy, và mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc theo sống lưng Lâm Phong.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt của những người xung quanh như dao sắc, đâm vào tâm trí hắn.

“Tôi đã trở về.” Lâm Phong nói, giọng hắn trầm và chắc chắn.

“Trở về để làm gì?

Để nhận thêm sự khinh bỉ từ gia đình?” Lâm Minh vẫn không ngừng chế giễu.

Hắn nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của Ngọc Anh, người đã từng là hôn thê của hắn, giờ đây đang đứng bên cạnh Lâm Minh, như một biểu tượng của sự phản bội.

Hắn không thể để điều đó ảnh hưởng đến mình.

Một tiếng chuông vang lên, báo hiệu rằng phần chính của bữa tiệc đã bắt đầu.

Sự chú ý của mọi người chuyển hướng về chiếc bánh sinh nhật khổng lồ được đặt giữa sảnh.

Lâm Phong tận dụng thời cơ, lén lút quan sát xung quanh, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

Đột nhiên, hắn bắt gặp ánh mắt của một người đàn ông lạ mặt, đứng lấp ló ở góc phòng, ánh mắt như đang quan sát hắn chằm chằm.

Hắn biết rằng người đó không phải là ngẫu nhiên có mặt ở đây, mà là một phần trong kế hoạch của Lâm Minh.

“Cậu có muốn nhìn thấy sức mạnh của tôi không?” Lâm Minh cất giọng, như thể đọc được suy nghĩ của hắn.

Lâm Phong không trả lời, nhưng trong lòng hắn đang dâng trào một cơn sóng giận dữ.

Hắn nắm chặt tay, cảm nhận từng mạch máu đang sôi sục, như một ngọn lửa đang bùng cháy.

“Chúng ta có một món quà đặc biệt cho cậu đấy.” Lâm Minh tiếp tục, âm thanh của hắn như một tiếng cười khinh bỉ.

“Cái gì?” Lâm Phong hỏi, đôi mắt hắn không rời khỏi Lâm Minh.

“Một đoạn video thú vị, về cái đêm mà cậu bị ném ra khỏi gia đình này.” Lâm Minh nói, và nụ cười của hắn càng trở nên đáng ghét.

Lâm Phong cảm thấy như có một cú đấm mạnh vào mặt, nhưng hắn không thể để cho Lâm Minh thấy mình yếu đuối.

“Đưa tôi xem đoạn video đó.” Lâm Phong yêu cầu, giọng hắn đầy kiên quyết.

Ánh mắt của Lâm Minh sáng lên, như thể đã chờ đợi phản ứng này.

“Được thôi, nhưng không phải bây giờ.” Lâm Minh nói, nhấn mạnh từng chữ.

“Tại sao?” Lâm Phong hỏi, cảm giác như mọi thứ đang tuột ra khỏi tầm tay hắn.

“Bởi vì tôi muốn cậu phải trả giá.” Lâm Minh đáp, và sự tàn nhẫn trong ánh mắt hắn khiến Lâm Phong lạnh sống lưng.

Hắn cần phải thu thập thêm thông tin, cần phải tìm cách lấy đoạn video đó.

“Tôi sẽ không để cho cậu thoát khỏi đây mà không có gì.” Lâm Phong thầm nghĩ, quyết tâm không để Lâm Minh thắng cuộc lần này.

Bữa tiệc tiếp tục diễn ra, nhưng trong lòng Lâm Phong, mọi thứ đã trở thành một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Hắn phải tìm cách thu thập bằng chứng, kể cả khi phải đối mặt với kẻ thù ngay trong chính bữa tiệc của gia đình mình.

Lâm Phong biết rằng, cái chết của cha mẹ hắn không thể yên lặng, và hắn sẽ không để những kẻ đã gây ra nỗi đau đó thoát khỏi sự trừng phạt.

Hắn chỉ có 24 giờ, và giờ đây, cuộc chiến đã chính thức bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...