Chương 2: Hợp Đồng Pháp Lý và Thỏa Thuận Định Mệnh
Hàng Bông sớm tinh mơ, không khí trong lành hòa quyện với hương thơm của những ly cà phê mới pha.
Ánh nắng vàng rực rỡ len lỏi qua những tán cây, chạm vào lớp kính trong suốt của quán cà phê nhỏ nhắn bên đường.
Lâm Trạch ngồi ở một góc khuất, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt anh dõi theo từng người đi qua, như thể đang chờ đợi một điều gì đó quan trọng.
Khớp tay anh run rẩy nhẹ, một phần là vì căng thẳng, phần còn lại là do lo lắng về cuộc gặp gỡ này.
Bất chợt, cánh cửa quán cà phê mở ra và một cô gái xuất hiện, gây ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Phạm Khánh Vy, với mái tóc dài xõa tự nhiên và bộ váy trắng thanh thoát, bước vào quán với dáng đi tự tin, như thể cô là chủ nhân của không gian này.
Cô đưa mắt tìm kiếm, và khi ánh mắt cô chạm vào Lâm Trạch, một nụ cười nhẹ nở trên môi.
“Chào anh, Lâm!” - Khánh Vy nói, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió.
Lâm Trạch vội đứng dậy, gật đầu chào lại, nhưng không quên lau vội mồ hôi trên trán.
“Chào Khánh Vy.
Xin lỗi vì đã để em phải đợi.” Cô khoác tay lên ghế, ngồi xuống đối diện với anh, đôi mắt sáng ngời đầy sự quyết tâm.
“Anh đã nghĩ về những gì chúng ta đã bàn.” - Khánh Vy bắt đầu, giọng nói kiên định.
Lâm Trạch gật đầu, tim đập mạnh hơn.
Anh biết trong cuộc chiến này, sự hợp tác của cô là thiết yếu.
“Em nghĩ rằng để chiến thắng, chúng ta cần có một hợp đồng pháp lý rõ ràng.” - Cô tiếp tục, lắc nhẹ đầu như để nhấn mạnh tầm quan trọng của vấn đề này.
“Một hợp đồng?” - Lâm Trạch hỏi, hơi nhíu mày.
“Đúng vậy.
Hợp đồng sẽ bảo vệ quyền lợi của cả hai bên và đảm bảo rằng mọi công sức của chúng ta sẽ không bị người khác cướp đoạt.” - Khánh Vy giải thích, ánh mắt cô sáng rực lên.
“Em đã chuẩn bị một số điều khoản cần thiết, anh có thể xem qua.” - Cô lấy từ trong túi ra một tờ giấy và đặt lên bàn.
Lâm Trạch lướt mắt qua các điều khoản, từng câu chữ sắc sảo, rõ ràng như một bản hợp đồng chuyên nghiệp.
Mồ hôi lại rịn ra trên gáy anh, nhưng lần này không phải vì lo lắng mà là vì sự ấn tượng về sự chuẩn bị của Khánh Vy.
“Tôi thấy điều này rất hợp lý.” - Anh thận trọng nói, ngước lên nhìn cô.
“Nhưng nếu mọi thứ diễn ra không như kế hoạch, chúng ta sẽ giải quyết ra sao?” Cô chớp mắt, không hề nao núng, “Nếu không thành công, chúng ta sẽ không mất gì cả.
Nhưng nếu thành công, chúng ta sẽ có một phần trăm nhất định từ dự án.” “Phần trăm cụ thể là bao nhiêu?” - Lâm Trạch hỏi, không ngần ngại.
Khánh Vy mỉm cười, “Tôi nghĩ 20% cho mỗi người là hợp lý.
Chúng ta đều góp sức và công sức bỏ ra là như nhau.” “Trên lý thuyết thì có vẻ hợp lý.” - Lâm Trạch phản ứng, nhưng vẫn còn chút do dự.
Khánh Vy khẽ nghiêng đầu, “Anh không tin tôi sao?” “Không phải không tin, chỉ là tôi cần thêm thời gian để suy nghĩ.” - Anh trả lời, cảm giác lo lắng lại trỗi dậy.
“Thời gian không chờ đợi ai, Lâm!
Chúng ta cần hành động ngay bây giờ!” - Cô nói, giọng điệu trở nên khẩn trương hơn.
Lâm Trạch cảm thấy áp lực từ lời nói của cô, nhưng cũng nhận ra rằng cô đang rất nghiêm túc.
“Được rồi.
Nếu chúng ta đồng ý, tôi sẽ ký hợp đồng.” - Anh đồng ý, một phần tự nhủ rằng không còn thời gian để chần chừ.
Khánh Vy gật đầu, nhưng vẻ nghi ngại vẫn không rời khỏi gương mặt cô.
“Tôi cần anh đảm bảo rằng không có bất kỳ sự phản bội nào từ phía anh.” Lâm Trạch cảm thấy như có một áp lực nặng nề đè lên vai, nhưng anh hiểu rằng trong cuộc chơi này, sự tin tưởng là điều tối quan trọng.
“Tôi sẽ không phản bội em.
Em có thể yên tâm.” - Anh chắc chắn.
“Tốt.
Chúng ta hãy bắt đầu làm việc ngay khi có hợp đồng.” - Khánh Vy nói, ánh mắt rực rỡ đầy hy vọng.
Hai người cùng nhau lên kế hoạch cho những bước tiếp theo, từng ý tưởng, từng động thái được thảo luận sôi nổi.
Khó khăn chưa bao giờ là ít, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt của họ khiến không khí trở nên căng thẳng nhưng cũng đầy hứa hẹn.
“Chúng ta sẽ cần nhiều chứng cứ pháp lý để bảo vệ quyền lợi của mình.” - Lâm Trạch nhấn mạnh.
“Đúng vậy.
Tôi sẽ nghiên cứu thêm về các quy định pháp luật liên quan.” - Khánh Vy đáp lại, không kém phần quyết liệt.
Cuộc gặp gỡ tưởng chừng đơn giản lại trở thành bước ngoặt của cả hai người.
Họ đã tìm thấy được sự đồng điệu trong tâm trí, và điều đó khiến họ cảm thấy như đang chiến đấu bên cạnh nhau, hướng tới một mục tiêu chung.
Giờ đây, mọi thứ đã sẵn sàng, và chỉ còn chờ đợi thời điểm để bùng nổ.
Hàng Bông vẫn tấp nập người qua lại, nhưng trong quán cà phê nhỏ, không khí như ngưng lại, chỉ còn lại sự quyết tâm và những ý tưởng đang nảy nở.
Cả hai người đều biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng họ đã sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách.
Giây phút này là bước đầu của một cuộc chiến không chỉ dành cho công lý, mà còn cho cả lý tưởng và lòng tin.