Chương 4: Cuộc Khủng Hoảng Bùng Nổ
Một buổi sáng u ám tại trụ sở Công ty Dược phẩm Lâm Trạch, không khí nặng nề như bầu trời xám xịt bên ngoài.Khánh Vy đứng bên cửa sổ, hai tay ôm lấy cánh tay, đôi mắt nhìn ra xa nhưng tâm trí lại dồn dập quay cuồng với những suy nghĩ.Mồ hôi chảy dài từ gáy xuống lưng, cô không biết phải làm gì khi công ty đột ngột bị đình chỉ hoạt động.“Trời ạ, không thể tin nổi!”, Lâm Trạch bước vào phòng, sắc mặt anh nhợt nhạt, đôi môi mím chặt.“Có lẽ chúng ta đã bị tấn công từ bên trong!”Khánh Vy quay lại, bắt gặp ánh mắt lo âu của Trạch.“Chúng ta phải tìm ra bằng chứng để bảo vệ mình, không thể để Hoàng Quốc Trung thắng thế.”Trạch gật đầu, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trên nét mặt anh.“Mình cần phải thu thập dữ liệu vào buổi chiều nay, bất cứ giá nào.”Khánh Vy giơ điện thoại lên, lướt qua những thông tin mới nhất.
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, nhân vật chính không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
“Mọi thứ đều đang chống lại mình.
Mọi gói thuốc đều bị nghi ngờ.”Mồ hôi lại ứa ra trên trán, cô cảm thấy như có hàng triệu ánh mắt đang dõi theo từng bước đi của mình.“Mình sẽ liên lạc với đội ngũ pháp lý.”Lâm Trạch nhìn chăm chú vào Khánh Vy, đôi mắt anh sáng lên một cách quyết liệt.
“Chúng ta cần phải làm gì đó ngay.”Khánh Vy hít một hơi thật sâu, tiếng thở của cô hòa quyện cùng tiếng gõ bàn phím của Lâm Trạch.“Có thông tin gì từ những cuộc họp trước không?”Trạch không ngừng gõ, nhưng ánh mắt anh mất tập trung, vẻ mặt anh hơi giật nhẹ.
“Mình đã ghi nhận lại tất cả những gì đã diễn ra.”“Đưa cho mình xem đi.”Cô bước lại gần, đứng sát bên cạnh anh, nhìn vào màn hình máy tính.Trên màn hình là một loạt các biểu đồ, số liệu và hồ sơ, tất cả đều thể hiện sự giảm sút nghiêm trọng trong tình hình tài chính công ty.“Đây chính là lý do mà họ có thể đình chỉ chúng ta.”Lâm Trạch nhấn mạnh, giọng nói của anh có chút lo lắng.“Vậy thì chúng ta phải chứng minh rằng những số liệu này không chính xác.”Khánh Vy nói với sự quyết tâm, đôi tay cô siết chặt lại, không thể để mọi thứ trôi qua dễ dàng như vậy.“Nhưng làm thế nào?”Lâm Trạch hỏi, ánh mắt anh lại rơi vào đống tài liệu lộn xộn.“Theo mình, chúng ta cần phải tìm cách tiếp cận những nhân viên cũ của công ty.”Khánh Vy đề xuất, sự bình tĩnh của cô dường như tiếp thêm sức mạnh cho Trạch.“Những người đã từng làm việc ở đây có thể biết điều gì đó.”“Đúng, nhưng sẽ không dễ dàng.”Trạch thở dài, vẻ mặt anh trở nên căng thẳng hơn.Khánh Vy nhướn mày, “Chúng ta có thời gian đến chiều nay, không thể chần chừ nữa.”“Mình sẽ gọi cho Huy, cậu ấy có thể giúp.”Trạch bấm điện thoại, nhưng cơ thể anh vẫn run rẩy vì áp lực.“Huy à, cậu có thể tìm cho mình những nhân viên cũ không?
Chúng ta cần thông tin ngay lập tức!”Khánh Vy nhìn Trạch, sự kiên quyết trong ánh mắt họ khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng.Mồ hôi trên trán cô lại rịn ra, hơi thở dồn dập như thể cô đang đứng trước một cánh cửa bước vào một cuộc chiến không thể lường trước.Khi cuộc gọi kết thúc, Trạch quay về phía Khánh Vy, “Huy sẽ cố gắng, nhưng không thể đảm bảo.”“Chúng ta không thể chờ đợi.
Nếu Huy không tìm được, chúng ta sẽ tự mình đi.”Cô cương quyết, ánh mắt sáng lên một cách mạnh mẽ và sắc sảo.“Mình sẽ lái xe.”Lâm Trạch gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn nặng trĩu.Trên đường đến gặp những nhân viên cũ, không khí trong xe im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở của họ.“Nếu mọi thứ diễn ra không như mong đợi thì sao?”Trạch hỏi, giọng anh có chút lo sợ.“Chúng ta sẽ không từ bỏ.
Đã đến lúc phải lật ngược tình thế.”Khánh Vy kiên định, ánh mắt cô hướng về phía trước, như thể muốn nhìn thấu từng đoạn đường mà họ sắp đi qua.Khi đến nơi, họ đứng trước một tòa nhà cũ kỹ, nơi những nhân viên từng làm việc tại công ty giờ đây đã rời bỏ.“Có lẽ họ đã không còn muốn nhắc đến quá khứ.”Lâm Trạch lẩm bẩm, nhưng Khánh Vy không dễ dàng chấp nhận điều đó.“Chúng ta sẽ thử một lần nữa.”Cô bước vào, tay nắm chặt chiếc túi xách, lòng tự nhủ rằng không thể để nỗi sợ chi phối mình.Vào bên trong, không khí ẩm thấp, mùi ẩm mốc phả vào mặt, nhưng không thể làm cô chùn bước.Cô đi thẳng tới quầy thông tin, nơi một người phụ nữ trung niên đang ngồi.“Xin chào, chúng tôi đến tìm một số thông tin về công ty cũ.”Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn, ánh mắt có chút nghi ngờ, nhưng rồi cô ta mỉm cười.“Công ty đó đã đóng cửa rồi.”“Chúng tôi biết, nhưng...”Khánh Vy dừng lại, hít một hơi thật sâu, “Chúng tôi có thể gặp một số nhân viên cũ không?”“Họ không muốn nói về chuyện đó.”“Chúng tôi sẽ trả tiền cho họ nếu cần.”Cô kiên quyết, mắt sáng lên như một ngọn lửa trong đêm tối.“Tôi không biết...”Người phụ nữ nhấp nhổm, nhưng Khánh Vy không từ bỏ.“Chúng tôi không chỉ cần thông tin, mà là sự thật.”Sự kiên định của cô đã khiến người phụ nữ có phần chần chừ.“Một vài người có thể sẽ đồng ý.”Cuối cùng, Khánh Vy và Lâm Trạch cũng đã có cơ hội.Nhưng họ biết rằng cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc.“Chúng ta không thể dừng lại ở đây.”Khánh Vy nói, ánh mắt cô sáng lên với quyết tâm mãnh liệt.Không khí trong phòng như nặng thêm, nhưng họ đã có được một tia hy vọng trong cuộc khủng hoảng đầy bão tố này.“Hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới.”Trạch đáp, lòng anh dâng trào một cảm giác hồi hộp, như thể có một trận chiến lớn đang chờ đợi họ.Các bạn đã sẵn sàng chưa?”Câu hỏi của Khánh Vy vang lên giữa bầu không khí căng thẳng, như một lời nhắc nhở rằng họ không thể từ bỏ.“Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng.”Trạch khẳng định, trong lòng anh giờ đây tràn đầy quyết tâm và hy vọng.Cuộc khủng hoảng này, tuy nặng nề và kéo dài, nhưng không thể nào đánh bại được họ.