Chương 7: Cuộc Đối Đầu Không Thể Tránh Khỏi

Trong căn phòng nhỏ hẹp tại một quán cà phê ven đường ở Hà Nội, không khí nặng nề như bầu trời trước cơn bão.

Lâm Trạch ngồi đối diện với Đàm Ngọc, ánh mắt họ đan chéo nhau, như hai mũi tên chuẩn bị lao vào cuộc chiến sinh tử.

Mồ hôi rịn ra trên trán Lâm, từng giọt lăn dài xuống gò má, chạm vào chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nheo.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại nhịp thở đang dồn dập.

“Chúng ta không thể để Hoàng Quốc Trung thoát dễ dàng như vậy.” Đàm Ngọc nói, giọng điệu nghiêm túc, nhưng trong ánh mắt có một chút lo lắng.

Cô nắm chặt tay lại, khớp ngón tay trắng bệch vì sức ép.

Lâm gật đầu, lòng đầy quyết tâm.

“Chúng ta phải chuẩn bị thật kỹ.

Những bằng chứng từ log server LIMS là chìa khóa, nhưng chúng ta cần phải làm cho chúng có sức nặng.

Nếu không, Hoàng sẽ dùng mọi thủ đoạn để xoay chuyển tình thế.” Đàm Ngọc nhìn thẳng vào mắt Lâm, đôi mày cô nhíu lại, như thể đang suy tính từng từ.

“Theo số liệu mình đã thu thập được, có tới 82% các giao dịch mà Hoàng thực hiện đều không có chứng từ hợp lệ.

Đó chính là điểm yếu của hắn.” “Nhưng chúng ta cần phải chứng minh được điều đó.

Một con số không thể tự nó nói lên mọi thứ.” Lâm đưa tay lên vuốt mặt, rồi lại đặt xuống bàn, tạo ra âm thanh nhẹ, như một nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh.

“Tôi đã chuẩn bị một bảng slide để trình bày trong cuộc họp.

Nó sẽ chỉ ra từng điểm yếu của Hoàng, từ hợp đồng đến các giao dịch.” Đàm Ngọc mở máy tính xách tay, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật từng đường nét căng thẳng.

Lâm cầm ly nước, nhưng tay anh run rẩy, khiến nước trong ly lăn tăn.

“Chúng ta không thể bị Hoàng đánh lừa.

Hắn sẽ không chấp nhận thất bại dễ dàng đâu.” “Tôi biết,” Đàm Ngọc thở dài, “nhưng nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, mọi thứ sẽ không còn nghĩa lý gì.” Cả hai im lặng, không khí nặng trĩu.

Lâm nhìn ra ngoài, những chiếc xe cộ tấp nập qua lại, người đi bộ vội vã, như thể họ không biết rằng một trận chiến đang diễn ra ngay trong lòng thành phố này.

“Chúng ta còn những đồng minh nào không?” Lâm hỏi, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình vững vàng.

“Có một số người trong bộ phận IT, họ có thể xác nhận thông tin từ log server và giúp chúng ta củng cố bằng chứng.

Nhưng…” Đàm Ngọc ngập ngừng.

“Nhưng sao?” Lâm nhìn thẳng vào cô, đôi mắt anh như lửa, bừng bừng sức mạnh.

“Họ cũng sợ.

Hoàng có quyền lực và ảnh hưởng lớn.” Cô nói, giọng thấp.

Mồ hôi đã thấm đẫm tóc cô, làm cho những lọn tóc rối rít bết lại.

Lâm lắc đầu, “Sợ hãi không thể là lý do để chúng ta từ bỏ.

Chúng ta phải cho họ thấy rằng đứng về phía đúng là lựa chọn duy nhất.” Cuộc họp sẽ diễn ra vào chiều mai, thời gian không còn nhiều.

Lâm và Đàm Ngọc quyết định không trở về nhà mà ở lại quán cà phê, tiếp tục chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.

Họ đã làm việc liên tục trong nhiều giờ, không khí càng lúc càng căng thẳng.

Lâm nhìn vào màn hình máy tính xách tay, dữ liệu hiện ra như những trang giấy trắng chờ được viết lên câu chuyện của công lý.

“Đàm Ngọc, mày nghĩ sao nếu chúng ta tạo ra một đoạn video ngắn để minh họa cho sự bất thường trong các giao dịch của Hoàng?” Lâm chợt nảy ra ý tưởng, ánh mắt sáng lên như một ánh đèn trong đêm tối.

Đàm Ngọc ngẩng đầu lên, đôi mắt cô mở to, như thể vừa phát hiện ra một điều gì đó quan trọng.

“Ý tưởng hay!

Điều này sẽ làm cho mọi người hiểu rõ hơn về mối nguy hiểm.

Nhưng chúng ta cần làm thật nhanh.” “Đúng vậy, hãy tận dụng thời gian này.” Lâm gật đầu, không để lãng phí một giây nào.

Cả hai lao vào công việc, ánh sáng từ màn hình máy tính xách tay hắt lên khuôn mặt họ, tạo nên những bóng đổ kỳ lạ.

Hơi thở của Lâm càng lúc càng gấp gáp, sự căng thẳng dồn nén trong không gian.

Mồ hôi lưng áo đã ướt đẫm, nhưng cảm giác đó không thể làm giảm đi sự quyết tâm trong anh.

“Chúng ta cần phải chứng minh rằng Hoàng không thể đứng trong ánh sáng như hắn tưởng.

Hắn là một kẻ lừa đảo, và chúng ta phải làm cho tất cả cùng thấy điều đó.” Đàm Ngọc nhấn mạnh, giọng đầy sức mạnh.

“Đúng, không chỉ chúng ta mà cả công ty này,” Lâm tiếp lời, “Nếu không thể làm điều đó, chúng ta sẽ mất tất cả.” Giọng nói của Lâm thấp xuống, như thể một sự thật nặng nề đè lên vai anh.

Trong giây phút ấy, họ đều hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là vì bản thân họ, mà vì cả những người khác đang chịu sự áp bức dưới tay của Hoàng Quốc Trung.

Cuối cùng, khi đồng hồ điểm 2 giờ sáng, họ đã hoàn thành bản thuyết trình.

Trên màn hình, những con số và dữ liệu đã được sắp xếp, như một bản đồ dẫn lối cho cuộc chiến chống lại sự bất công.

Lâm nhìn vào mắt Đàm Ngọc, một nụ cười nhẹ nở trên môi.

“Chúng ta đã làm được, giờ chỉ cần chờ đợi kết quả.” Đàm Ngọc cũng mỉm cười, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy lo lắng.

“Tôi hy vọng mọi thứ sẽ suôn sẻ.” Họ đứng dậy, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị cho một ngày mới đầy thử thách, nhưng trong lòng họ đã có một niềm tin vững chắc: chỉ cần đứng vững, họ sẽ không bao giờ bị đánh bại.

Cuộc đối đầu với Hoàng Quốc Trung vẫn đang chờ đợi, và họ biết rằng mình không thể quay lại.

Từ đây, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...