Chương 1: Phát hiện đen tối tại Lotte Hà Nội

Lâm Trạch đứng trước gương, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình.Ánh đèn trong phòng sáng rực, nhưng tâm trạng của anh thì tối tăm như bầu trời Hà Nội những ngày cuối đông.Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, và những giọt mồ hôi ấy không phải chỉ vì cái nóng của ánh đèn, mà vì sự lo lắng đang dâng lên từng phút một.Hôm nay là ngày quyết định cho công ty dược của anh, ngày IPO mà anh đã dồn hết tâm huyết vào đó.Nhưng giây phút này, suy nghĩ của anh như một cơn bão, không thể nào bình tĩnh nổi.“Lâm à, nếu mày không làm gì đó, tất cả những công sức của mày sẽ bị Hoàng Quốc Trung lấy mất,” anh lầm bầm với chính mình.Những ký ức về quá trình chuẩn bị cho IPO hiện lên trong đầu anh, từng bản kế hoạch, từng buổi họp căng thẳng, tất cả đều có sự đóng góp không nhỏ của anh.Nhưng bây giờ, khi ngồi trong phòng họp tại Lotte, anh cảm thấy như một kẻ mộng du giữa cuộc đời thực.Hơi thở của anh trở nên dồn dập khi nghĩ đến khuôn mặt tươi cười của Hoàng Quốc Trung, người sếp mà anh từng kính trọng.Hoàng Quốc Trung, với nụ cười tỏa nắng, nhưng dưới lớp vỏ bọc ấy, anh biết có điều gì đó không ổn.Có lần, khi Lâm Trạch vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Trung và một nhà đầu tư, anh đã thấy ánh mắt của Trung lấp lánh như một con rắn đang rình rập.“Chúng ta sẽ làm cho họ tin tưởng rằng công ty này hoàn toàn là ý tưởng của tôi,” Trung nói với giọng điệu tự mãn.Đó là lúc Lâm Trạch biết rằng mình cần phải hành động.Mắt anh dán vào chiếc đồng hồ đeo tay, thời gian như ngừng trôi, nhưng anh biết cuộc họp sắp bắt đầu.“Phải tìm bằng chứng, phải tìm bằng chứng…” anh lẩm bẩm, như một lời nguyện cầu cho lòng can đảm.Cuối cùng, anh quyết định rời khỏi phòng, tiến về phía phòng họp.Không khí bên ngoài lạnh lẽo, nhưng trong anh, ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy.Khi bước vào phòng họp, Lâm Trạch cảm thấy ánh nhìn của mọi người đổ dồn về phía mình.Ngồi ở đầu bàn, Hoàng Quốc Trung đã sẵn sàng, nét mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt lén lút như đang chờ đợi điều gì đó.Lâm Trạch hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy.“Xin chào tất cả mọi người, hôm nay chúng ta sẽ bàn về kế hoạch IPO,” anh mở đầu, nhưng trong lòng như có bão tố cuộn trào.Những con số, những dữ liệu mà anh đã chuẩn bị trước đó như bay biến, anh bắt đầu cảm thấy bối rối.“Lâm, cậu có thể cho tôi biết về tỷ lệ tăng trưởng của chúng ta trong năm qua không?” Hoàng Quốc Trung cắt ngang.Ánh mắt của Trung như một con diều hâu, sắc bén và không khoan nhượng.Lâm Trạch cảm thấy khớp tay mình run run, nhưng anh vẫn giữ bình tĩnh, cố gắng tập trung vào những gì mình đã nghiên cứu.“Dựa trên số liệu từ bộ phận nghiên cứu, chúng ta đã đạt được tỷ lệ tăng trưởng 30% trong năm qua,” anh trả lời, giọng nói chắc chắn.Nhưng ngay lập tức, Trung lắc đầu.”“Không, không phải 30%, con số thực tế chỉ là 20%,” anh ta nói, nhấn mạnh từng chữ một.Mồ hôi từ gáy Lâm Trạch lại bắt đầu rịn ra.“Xin lỗi, nhưng tôi đã kiểm tra lại dữ liệu,” anh kiên quyết phản bác.“Hai mươi phần trăm là một con số không thể chấp nhận được cho một công ty như của chúng ta,” Trung nói, giọng điệu như một phán quyết.Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn vào Lâm Trạch, như chờ đợi một phản ứng từ anh.Nỗi lo sợ như một vòng kim cô siết chặt quanh đầu anh, nhưng anh không thể lùi bước.“Tôi đã chuẩn bị tất cả các báo cáo, và tôi có thể chứng minh rằng chúng ta đã đạt được mục tiêu,” Lâm Trạch nói, giọng điệu tràn đầy tự tin hơn.Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng, như dây đàn bị kéo căng đến mức tối đa, chỉ chờ một cú chạm để đứt gãy.“Cậu định làm gì?

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Trưng bày tất cả các số liệu trên màn hình?” Trung hỏi, ánh mắt khiêu khích.“Chúng ta cần có một cuộc thảo luận minh bạch về con số, không thể để ai đó cướp công lao của người khác,” Lâm Trạch đáp, cảm giác như mình đang đứng giữa vũ trụ, và tất cả ánh mắt đều chĩa vào mình.“Thật sự tôi không nghĩ rằng đây là cách giải quyết vấn đề,” Trung nói, nhưng giọng của anh ta có chút dao động.Lâm Trạch không thể để cho sự e ngại của mình lấn át.“Tôi không muốn một cuộc chiến, nhưng tôi cần phải bảo vệ công sức của mình,” anh kiên quyết nói.“Cậu nghĩ mình có thể chống lại tôi?” Trung hỏi, vẻ mặt thách thức.Câu hỏi như một cú đấm vào giữa mặt, nhưng Lâm Trạch không nhượng bộ.“Tôi không chống lại ai cả, chỉ đơn giản là bảo vệ quyền lợi của chính mình,” anh đáp, quyết tâm như một chiến binh.Cuộc họp tiếp tục, nhưng bầu không khí đã thay đổi, tất cả đều đang chờ đợi sự bùng nổ.Cuối cùng, một trong những đồng nghiệp của Lâm Trạch lên tiếng.“Tôi nghĩ Lâm có lý, chúng ta cần phải xem xét lại các số liệu và thảo luận một cách minh bạch.”Trung nhíu mày, nhưng không thể không thừa nhận rằng ý kiến đó không phải là không có lý.“Được rồi, nhưng nếu cậu thất bại, đừng mong đợi tôi sẽ bảo vệ cậu,” Trung nói, ánh mắt đe dọa.Lâm Trạch cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.“Tôi sẽ không thất bại,” anh đáp, giọng nói kiên quyết khiến cho những người xung quanh đều im lặng.Nhưng trong lòng anh, một cơn sóng dữ đang nổi lên, và anh biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...