Chương 3: Những Dấu Vết Ký Ức Bị Chôn Vùi
Một buổi sáng ảm đạm tại Hà Nội, không khí trong văn phòng Lotte mang một màu sắc u ám hơn thường lệ.
Khánh Vy ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt chăm chú theo dõi từng dòng chữ trên log server LIMS.Cô khẽ nhíu mày khi thấy một số dữ liệu không khớp với thông tin đã được báo cáo trước đó.
Mồ hôi bắt đầu rịn ra sau gáy, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy cô."Lâm, anh xem cái này!" Khánh Vy gấp gáp chỉ vào màn hình.
Giọng nói của cô thấp thoáng sự hồi hộp.Lâm, người đồng nghiệp của cô, đứng bên cạnh.
Anh nghiêng người tới gần, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng dữ liệu."Dữ liệu này bị thay đổi vào thời điểm nào?" Lâm hỏi, khớp tay anh run rẩy khi chạm vào chuột."Là khoảng một tuần trước, trùng hợp với thời điểm mà chúng ta phát hiện ra những lô hàng bất thường." Khánh Vy đáp, hơi thở của cô dồn dập, khuôn mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.Lâm gật đầu, nhưng vẫn không thể giấu đi sự lo lắng.
"Nếu như ai đó đã can thiệp vào dữ liệu này, điều đó có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng."Khánh Vy gật đầu, nhưng cô đã quen với sự mạo hiểm.
Cô nhìn thẳng vào Lâm, quyết tâm của cô hiện lên trong ánh mắt.
"Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ ràng hơn về những thông tin này.
Không thể để ai đó tiếp tục lấn át chúng ta.""Đúng vậy, nhưng chúng ta cần phải cẩn thận.
Bây giờ không chỉ là một vụ điều tra thông thường." Lâm nhấn mạnh, trong giọng nói có chút lo âu.Khánh Vy thấy trái tim mình đập mạnh, nhưng cô không cho phép bản thân hoảng loạn.
"Chúng ta sẽ phải theo dõi mọi dấu vết, nếu không, mọi thứ sẽ đi vào ngõ cụt."Mỗi giây trôi qua dường như nặng nề hơn khi họ tiếp tục lục lọi dữ liệu.
Những dòng chữ trong log server hiện lên như những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn mà họ cần phải hoàn thành.Và rồi, khi Khánh Vy chuẩn bị ghi lại một thông tin quan trọng, cô chợt nhận ra có điều gì bất thường bên ngoài cửa sổ.
Từ góc nhìn của mình, cô thấy bóng dáng một người đàn ông lạ đứng dưới ánh sáng mờ ảo của đèn đường.
Chẳng có lý do gì để anh ta ở đó vào giờ này."Lâm, có người đang theo dõi chúng ta!" Cô thốt lên, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.Lâm nhanh chóng quay ra nhìn, nhưng bóng dáng đó đã biến mất trong khoảng không mờ mịt.
Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, miệng anh khẽ mím chặt lại, như thể để ngăn không cho sự lo lắng bộc phát."Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra manh mối rồi rời khỏi đây!" Lâm nói, giọng anh dồn dập.Khánh Vy nắm chặt bàn tay, cảm giác hồi hộp khiến tim cô đập nhanh hơn.
"Đúng, nhưng trước tiên, chúng ta cần phải sao lưu tất cả dữ liệu này." Cô không muốn bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào có thể giúp ích cho họ.Họ làm việc gấp rút, từng giây từng phút trôi qua như một cuộc đua với thời gian.
Lâm nhấn từng phím trên bàn phím, trong khi Khánh Vy lướt mắt qua màn hình để đảm bảo không có bất kỳ thông tin nào bị bỏ sót.Nhưng bên ngoài, cảm giác bao vây đang lớn dần.
Khánh Vy cảm thấy như có hàng trăm đôi mắt đang dõi theo mọi hành động của họ.
Hơi thở của cô dồn dập, trong khi mồ hôi trên gáy chảy xuống làm ướt cả áo blouse trắng của cô.Đột nhiên, có tiếng gõ cửa vang lên, làm cả hai người giật mình.
Khánh Vy và Lâm nhìn nhau, trong mắt họ hiện lên sự lo lắng tột độ."Ai vậy?" Lâm hỏi, giọng anh run run."Không biết, nhưng chúng ta không thể mở cửa." Khánh Vy nhấn mạnh, tâm trí cô chạy đua với hàng triệu khả năng xấu.Cảm giác hồi hộp tràn ngập, tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này mạnh mẽ hơn, như thể ai đó muốn vào bằng mọi giá.Khánh Vy cúi thấp người xuống, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Chúng ta phải tìm cách thoát ra khỏi đây ngay lập tức."Lâm gật đầu, tay anh nắm chặt lấy bàn phím, như thể đó là vật duy nhất giữ anh lại với thực tại."Đừng hoảng loạn.
Nếu chúng ta bình tĩnh, có thể tìm được lối thoát." Khánh Vy thì thầm, nhưng chính cô cũng không chắc chắn với lời nói của mình.Cảm giác như thảm họa đang đến gần, và giờ đây, họ chỉ còn lại những giây phút quý giá để quyết định vận mệnh của mình.
Khánh Vy biết rằng mọi thứ không chỉ còn là một cuộc điều tra đơn thuần nữa, mà là cuộc chiến sinh tồn thực sự.Nhưng trong sâu thẳm lòng mình, cô thề rằng sẽ không để ai đó lấn át mình.
Cô và Lâm sẽ tìm ra sự thật, bất kể giá nào.