Chương 5: Cơn Bão Đổ Bộ

Trời Hà Nội dường như đang gồng mình trước cơn bão lớn, những cơn gió mạnh thổi qua, khiến cây cối bên ngoài văn phòng như nghiêng ngả trong điệu nhảy hoang dã.Nguyễn Minh Thảo ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt cô ánh lên những tia sáng kiên định, nhưng có chút mệt mỏi.

Mồ hôi rịn ra tại vành tai, cô cảm nhận được áp lực đang dồn lên từng khớp tay."Chúng ta cần thu thập dữ liệu từ các phòng thí nghiệm ngay lập tức," Thảo nói, giọng điệu quyết đoán, nhưng trong lòng cô, sự lo lắng không hề giảm bớt.Đối diện cô, Lê Hoàng, người đồng nghiệp luôn sát cánh, gật đầu nhưng không rời mắt khỏi màn hình.

"Để tôi kiểm tra lại các tài liệu pháp lý mà chúng ta đã thu thập được," anh đáp, giọng nói lộ rõ sự căng thẳng.Thảo lặng lẽ nhìn Hoàng, cảm giác khớp ngón tay anh run rẩy khi gõ phím.

Cô biết rằng áp lực đang đè nặng lên họ, và thời gian không còn nhiều."Theo dữ liệu mà tôi thu thập được, có ít nhất ba phòng thí nghiệm đã thực hiện các thử nghiệm mà chúng ta cần," Thảo tiếp tục, cố gắng tạo ra một không khí lạc quan."Nhưng chúng ta cần chứng cứ pháp lý rõ ràng để chống lại những gì sếp đã làm!

Không thể chỉ dựa vào những báo cáo mập mờ," Hoàng nhấn mạnh, mồ hôi rịn ra trên trán.Thảo khẽ thở dài, cảm giác hơi thở của mình dồn dập hơn.

"Tôi đã liên hệ với luật sư.

Ông ấy cần các số liệu cụ thể để xây dựng hồ sơ.

Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội nào trong vụ kiện này," Thảo nói, giọng nghiêm túc.Những cơn gió bên ngoài như muốn xô đổ cả tòa nhà.

Thảo kéo ghế lại gần bàn, mở rộng các tài liệu ra trước mặt.

"Đây là danh sách các thử nghiệm, bạn xem xét đi," cô nói, chỉ vào màn hình.Hoàng cúi xuống, chăm chú đọc từng dòng.

Cái bóng của sự lo lắng đè nặng lên anh.

"Có rất nhiều thứ không rõ ràng ở đây," anh thì thầm."Chúng ta cần làm rõ từng chi tiết.

Tôi nghĩ rằng chúng ta phải thống kê các kết quả thử nghiệm, và đối chiếu với hợp đồng đã kí," Thảo trả lời, hy vọng rằng những ý tưởng của mình sẽ dẫn lối cho cả hai hướng đi đúng đắn.Đồng hồ trên tường tích tắc từng giây, như nhắc nhở họ về khoảng thời gian ít ỏi.

Thảo cảm giác như từng nhịp đập của trái tim mình đang hòa cùng âm thanh đó.

"Tối nay, trước khi bão đến, chúng ta phải hoàn thành ít nhất một phần hồ sơ," cô khẳng định.Hoàng ngước lên, đôi mắt anh sáng lên một cách bất ngờ.

"Đúng, nếu chúng ta không kịp, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn," anh thốt lên.Chợt bên ngoài, một tiếng sấm vang lên rầm rộ.

Ánh sáng điện nhấp nháy, rồi vụt tắt.

Sự im lặng bao trùm văn phòng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa.Thảo nhanh chóng tìm kiếm đèn pin trong ngăn kéo.

"Chúng ta không thể dừng lại, hãy kiểm tra lại tài liệu," cô nói, cố gắng giữ vững tinh thần.Hoàng đốt đèn pin, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để họ nhìn thấy các trang giấy.

Họ tiếp tục làm việc, ánh sáng lấp lánh phản chiếu trên gương mặt căng thẳng của họ."Chúng ta cần tập trung," Thảo nói, nhưng giọng cô bắt đầu lạc đi.

"Có thể làm rõ từng dòng, từng số liệu để không bị thiếu sót."Thời gian trôi qua như một cơn bão cuốn đi mọi thứ xung quanh.

Thảo cảm thấy sự hoang mang trong lòng.

"Nếu sếp phát hiện ra chúng ta đang điều tra, mọi thứ sẽ kết thúc," cô nói, ánh mắt chợt tối lại.Hoàng thở dài, đôi mắt anh ánh lên sự mờ mịt.

"Tôi biết, nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác.

Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta," anh trả lời, giọng nói kiên định nhưng không thể che giấu sự lo lắng.Thảo không đáp, chỉ gật đầu, cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng giữa hai người.

Họ đã cùng nhau trải qua nhiều khó khăn, nhưng lần này, mọi thứ có vẻ tồi tệ hơn bao giờ hết.Cơn bão bên ngoài gầm thét, như muốn nuốt chửng tất cả.

Thảo kéo tay áo lên, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

Những cơn gió như những bàn tay vô hình, đang lôi kéo họ vào một cuộc chiến không hồi kết."Chúng ta phải gấp rút hoàn thành," Thảo nhắc nhở, một lần nữa cố gắng xua tan những suy nghĩ tiêu cực.

"Cần kiểm tra lại các tài liệu, và xác nhận từng thông tin trước khi gửi cho luật sư."Hoàng gật đầu, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm.

"Vậy thì bắt tay vào làm thôi," anh nói.Họ quay trở lại màn hình, ánh sáng từ đèn pin phản chiếu lên khuôn mặt họ.

Mồ hôi vẫn đọng lại trên trán, nhưng giờ đây, họ đã dần tìm thấy động lực để tiếp tục.

Họ không thể để bản thân gục ngã trong cơn bão này.Thời gian cứ trôi, từng giây từng phút đều như một cơn ác mộng.

Nhưng khi họ làm việc cùng nhau, Thảo cảm thấy sự đồng lòng, một sức mạnh không thể phá vỡ.

Đó chính là sức mạnh để vượt qua mọi cơn bão đang đến.Và khi cơn bão thực sự ập đến, gió rít lên từng hồi, họ biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...