Chương 8: Một Cuộc Họp Định Mệnh

Không khí trong phòng họp tại một khách sạn sang trọng ở Sài Gòn trở nên ngột ngạt, như thể mọi người đều đang bị giam cầm trong một chiếc lồng chật chội.

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Lâm Trạch đứng ở đầu bàn, ánh mắt cương quyết, nắm chặt tài liệu trong tay đến mức các ngón tay anh trắng bệch.

Khánh Vy ngồi bên cạnh, khuôn mặt cô không giấu nổi sự hồi hộp, nhưng cũng đầy quyết tâm.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác như lồng ngực mình đang căng ra trước áp lực đang đè nặng.

“Chúng ta không thể để Hoàng Quốc Trung tiếp tục lừa dối mọi người,” Lâm Trạch nói, giọng anh mạnh mẽ nhưng không thiếu phần run rẩy.

Các thành viên trong hội đồng quản trị nhìn nhau, đôi mắt họ ánh lên sự ngờ vực và không ít người đã bắt đầu thở dồn dập.

Khi Lâm Trạch mở tập tài liệu, một làn sóng căng thẳng dâng lên, cùng với những tiếng thở dài không thể kiềm chế.

“Đây là tất cả các hợp đồng mà chúng tôi đã ký kết, và đây là các báo cáo tài chính từ ba tháng gần đây,” Lâm Trạch chỉ vào các trang giấy, giọng anh vững vàng hơn.

Khánh Vy đứng dậy, tay cô chỉ vào bảng biểu hiển thị số liệu.

“Nếu chúng ta nhìn vào đây,” cô nói, “sẽ thấy rằng lợi nhuận mà Hoàng Quốc Trung công bố không khớp với thực tế.

Chúng tôi đã thu thập chứng cứ từ nhiều nguồn, và đây là bằng chứng rõ ràng.” Đôi mắt của một vài thành viên trong hội đồng sáng lên, nhưng họ vẫn tỏ ra thận trọng, như thể đang muốn tìm kiếm một lý do để không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.

“Các bạn có thể thấy sự chênh lệch rõ ràng giữa con số mà Hoàng Quốc Trung đã báo cáo và thực tế,” Lâm Trạch tiếp tục, giọng nói đều đều, nhưng bên trong anh đang dồn nén sự lo lắng.

Mồ hôi lấm tấm rịn ra trên trán Khánh Vy, khiến cô cảm thấy như thể mình đang đứng giữa một trận bão tố.

“Đây không phải chỉ là một vấn đề cá nhân,” cô nói, giọng cô mạnh mẽ hơn, “mà là một vấn đề về uy tín và lòng tin của công ty.” Người đại diện của Hoàng Quốc Trung, một phụ nữ trung niên có vẻ ngoài sắc sảo, lập tức đứng dậy.

“Tôi không tin rằng đây là những số liệu chính xác.

Hoàng Quốc Trung là một người có năng lực, và những gì các bạn đang nói chỉ là bịa đặt.” “Bịa đặt?” Lâm Trạch nhướng mày, một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi.

“Tôi có thể chứng minh những gì tôi nói.

Đây là các ghi chú từ cuộc họp trước đó, nơi Hoàng Quốc Trung đã tự ý thay đổi các con số mà không có sự đồng ý của chúng tôi.” Khánh Vy nhanh chóng đưa ra một bản sao của các ghi chú, tay cô run lên nhẹ nhàng khi đưa nó cho từng thành viên trong hội đồng.

Sự căng thẳng trong phòng họp càng lúc càng gia tăng.

Những ánh mắt đổ dồn về phía Hoàng Quốc Trung, người đang ngồi im lặng, mồ hôi đã bắt đầu rịn ra trên cổ áo sơ mi của anh ta.

“Tôi không cần phải lý giải với những bằng chứng rẻ tiền này,” anh ta nói, giọng điệu không còn tự tin như trước.

“Tôi đã làm việc chăm chỉ để đưa công ty này đến thành công.” “Và chính anh đã làm mất đi lòng tin của mọi người,” Khánh Vy đáp lại, gương mặt cô căng thẳng nhưng ánh mắt thì sắc bén.

“Chúng tôi không thể để một người như anh tiếp tục lãnh đạo.” Những lời nói của cô như một mũi tên xuyên thấu vào trái tim của Hoàng Quốc Trung.

Anh ta nhanh chóng đứng dậy, cơ mặt giật nhẹ, và ánh mắt trở nên hoang mang.

“Tôi sẽ không chấp nhận điều này.” Lâm Trạch không bỏ lỡ cơ hội, anh đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt Hoàng Quốc Trung.

“Chúng tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc họp này, và chúng tôi sẽ không lùi bước.” Không khí trong phòng họp trở nên ngột ngạt, từng hơi thở trở nên dồn dập hơn, như thể thời gian đang ngừng lại.

“Tôi có thể thi hành các hành động pháp lý nếu cần,” Khánh Vy nói, giọng cô không còn run rẩy, mà đầy quyết tâm.

Cuộc họp diễn ra trong sự căng thẳng, và từng giây từng phút như kéo dài mãi.

Những ánh mắt chờ đợi, những nụ cười giả tạo, và những giọt mồ hôi lăn dài trên gò má mỗi người.

Cuối cùng, một thành viên trong hội đồng đứng dậy.

“Tôi nghĩ rằng chúng ta cần xem xét lại mọi thứ một cách khách quan.” “Đúng vậy,” một giọng khác chêm vào.

“Chúng tôi không thể để một người như Hoàng Quốc Trung tiếp tục dẫn dắt công ty.” Những tiếng nói đồng tình vang lên, khiến cho Hoàng Quốc Trung như bị dồn vào chân tường.

“Tôi sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy,” anh ta quát lên, nhưng giọng nói của anh ta không còn sức mạnh.

Cuối cùng, sau nhiều giờ căng thẳng, hội đồng đã đưa ra quyết định: Hoàng Quốc Trung sẽ bị đình chỉ công tác cho đến khi có kết luận điều tra chính thức.

Mỗi người trong phòng đều cảm thấy như một gánh nặng vừa được gỡ bỏ.

Khánh Vy và Lâm Trạch nhìn nhau, ánh mắt họ tràn đầy niềm vui nhưng cũng chất chứa nỗi lo lắng về những gì sắp diễn ra tiếp theo.

“Chúng ta đã làm được,” Khánh Vy thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng cô biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu.

Lâm Trạch gật đầu, ánh mắt anh kiên định.

“Đúng, nhưng chúng ta cần phải giữ vững lập trường của mình.” Cảm giác chiến thắng vỡ òa trong lòng họ, nhưng cũng đồng thời mang lại những bài học sâu sắc về lòng tin và sự trung thực trong công việc.

Họ đã chiến thắng trong trận đấu này, nhưng cuộc chiến về lòng dạ con người thì vẫn còn tiếp diễn.

Trong sự tĩnh lặng sau cơn bão, Khánh Vy và Lâm Trạch nhận ra rằng hành trình của họ vẫn còn dài, nhưng ít nhất, họ đã có thể nhìn thấy ánh sáng phía cuối con đường.

Niềm vui tràn ngập, nhưng bên trong họ cũng ẩn chứa nhiều nỗi lo lắng về tương lai.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ. Không ai còn dám gọi chiến thắng ấy là may mắn.

Nhân vật chính đứng lại thêm vài giây sau khi căn phòng vãn người. Anh không cười lớn, cũng không cần khoe khoang. Chỉ khi bàn tay chạm vào tập hồ sơ đã nhàu mép, anh mới hiểu: thứ được lấy lại không chỉ là danh dự, mà là quyền được ngẩng đầu bước tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...