Chương 6: Quyết Định Khó Khăn

Tuấn Anh đứng giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng, nơi ánh sáng nhợt nhạt từ chiếc đèn bàn chiếu lên những giấy tờ rời rạc, tản mát khắp mặt bàn.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng để lòng không bị lạc trôi trong cơn sóng cảm xúc dồn dập.

Khóe môi anh hơi nhếch lên, nhưng ánh mắt lại trĩu nặng.

Dù đã quyết định, nhưng sự lo lắng vẫn in hằn trên vầng trán.

Mồ hôi lăn dài ở gáy làm anh thấy lạnh, nhưng không thể nào quên được mục tiêu trước mắt.

“Mình sẽ không bỏ cuộc,” Tuấn Anh tự nhủ, trong lòng tràn đầy quyết tâm.

Anh đã trải qua quá nhiều để chỉ đơn giản là từ bỏ bây giờ.

Những bằng chứng, những tài liệu mà anh đã thu thập đều nằm gọn trong một chiếc hộp nhỏ, bên trong là những tờ giấy có chữ ký, ảnh chụp, và cả những bản sao biên lai mà mẹ của người yêu cũ đã ký nhận.

Đó là sự thật không thể chối cãi.

“Mình cần một luật sư,” anh thì thầm, như thể câu nói ấy có thể vẽ ra con đường tương lai cho anh.

Trên đường đến văn phòng luật sư, lòng anh nặng trĩu với những suy nghĩ.

Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ phải đối mặt với một cuộc chiến pháp lý.

Nhưng giờ đây, trước áp lực từ mẹ của người yêu cũ cùng với khoản sinh lễ 900 triệu đồng, anh không có sự lựa chọn nào khác.

Tại văn phòng luật sư, không gian ngột ngạt khiến anh cảm thấy khó thở.

Một người đàn ông trung niên, với bộ vest chỉnh tề và ánh mắt sắc sảo, mời anh ngồi.

“Chào bạn, tôi là Luật sư Hào,” ông nói, giọng điềm tĩnh.

“Chào ông,” Tuấn Anh đáp, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng khớp tay vẫn không ngừng run rẩy.

“Bạn có vấn đề gì cần giải quyết?” Luật sư Hào hỏi, ánh mắt ông thăm dò.

“Tôi đang gặp rắc rối với mẹ của người yêu cũ.

Bà ấy đòi tôi 900 triệu đồng tiền sính lễ,” Tuấn Anh nhanh chóng trình bày, giọng điệu sắc bén nhưng không giấu nổi sự lo âu.

Luật sư Hào gật gù, “Và bạn nghĩ rằng điều này không hợp lý?” “Đúng vậy,” Tuấn Anh khẳng định, mồ hôi lại rịn ra ở gáy.

“Tôi đã có những bằng chứng cho thấy yêu cầu đó là phi lý và không thể chấp nhận.” “Bạn có thể cung cấp cho tôi những tài liệu đó không?” ông hỏi, ánh mắt đã chuyển sang nghiêm túc hơn.

“Có,” Tuấn Anh lôi từ trong túi ra chiếc hộp nhỏ, đặt lên bàn.

“Đây là tất cả những gì tôi đã thu thập được.” Luật sư Hào mở hộp, chăm chú xem từng tài liệu.

Ông lật từng tờ giấy, ánh mắt không hề rời khỏi những chữ ký và thông tin đã được ghi chép.

“Rất tốt,” ông nói sau một hồi xem xét.

“Với những tài liệu này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau để xây dựng một hồ sơ vững chắc.” “Tôi muốn chiến đấu,” Tuấn Anh nói, giọng kiên quyết.

“Tôi không thể để bà ấy áp đặt lên cuộc đời mình.” Luật sư Hào nhìn thẳng vào mắt Tuấn Anh, một nụ cười nhẹ nở trên môi.

“Đúng vậy, nhưng bạn cần chuẩn bị tinh thần cho những gì sẽ diễn ra.

Cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là về tiền bạc.” “Tôi hiểu,” anh gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy nặng nề trong lòng.

“Tôi sẽ làm tất cả để bảo vệ bản thân và danh dự của mình.” “Tốt, vậy chúng ta sẽ lên kế hoạch cho những bước tiếp theo,” luật sư Hào nói và bắt đầu ghi chép lại những thông tin cần thiết.

Cuộc họp kéo dài gần một tiếng đồng hồ, nhưng với Tuấn Anh, mỗi phút đều như một cơn bão.

Anh cảm nhận được áp lực từ những lời nói của luật sư, cảm giác như mọi thứ đang dồn nén lại trong lòng.

Càng nói, anh càng thấy quyết tâm của mình lớn dần.

Khi bước ra khỏi văn phòng, ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ khiến anh chói mắt.

Nhưng bên trong anh, một ngọn lửa đang bùng lên.

“Mình sẽ không lùi bước,” anh thầm nhủ.

Những ngày tiếp theo, Tuấn Anh bắt đầu chuẩn bị cho cuộc chiến.

Anh dành hàng giờ để nghiên cứu luật pháp, tìm hiểu các quy định về sính lễ, và cách thức mà các vụ kiện tương tự đã được xử lý trước đó.

Các tài liệu được sắp xếp ngăn nắp, ghi chú cẩn thận.

Cơ mặt anh giật nhẹ khi phải đối mặt với những con số khổng lồ, nhưng lòng kiên định không cho phép anh gục ngã.

“Chỉ cần có đủ bằng chứng, tôi có thể thắng,” anh tự động viên mình mỗi khi cảm thấy mệt mỏi.

Cuối cùng, thời điểm quyết định cũng đến.

Tuấn Anh đứng trước cánh cửa tòa án, lòng dạ rối bời.

Anh hít sâu một hơi, cảm nhận sự nặng nề của từng bước chân.

Mồ hôi tuôn rơi, và những ký ức đau thương lại tràn về.

“Đây là cuộc chiến của tôi,” anh thì thầm, bước vào bên trong với một quyết tâm không thể lay chuyển.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...