Chương 3: Thử Thách Trong 24 Giờ
Ánh nắng buổi chiều len lỏi qua những tán cây, tạo ra những mảng sáng tối đan xen trên mặt đất.
Tuấn Anh đứng giữa sân, nhìn vào mắt bà Thùy Chi, mẹ của Thùy Chi, với lòng đầy lo lắng.
Cơ thể anh như chùng xuống, hơi thở dồn dập, trong khi khớp tay anh run rẩy khi nắm chặt chiếc điện thoại trong tay.
Bà Thùy Chi, một người phụ nữ trung niên có gương mặt nghiêm nghị và ánh mắt sắc sảo, không dễ dàng bẻ gãy.
“Nếu như cậu có thể chứng minh tài năng và thành công của mình trong 24 giờ, tôi sẽ xem xét lại yêu cầu sính lễ,” bà nói, giọng điệu đầy thách thức.
Tuấn Anh cảm thấy nhịp tim mình gia tăng.
Đầu óc anh quay cuồng với suy nghĩ.
900 triệu là một số tiền khổng lồ, và việc chứng minh bản thân trong thời gian ngắn như vậy là một nhiệm vụ gần như không thể.
“Tôi đồng ý,” Tuấn Anh thốt lên, dù trong lòng không thật sự tin tưởng vào khả năng của mình.
Bà Thùy Chi khẽ nhếch mép, có lẽ là một nụ cười đầy ý nghĩa.
“Tốt, tôi sẽ cho cậu 24 giờ.
Hãy làm cho tôi thấy cậu không phải là một thằng nghèo.” Tuấn Anh nhìn thẳng vào mắt bà, cố gắng thể hiện sự tự tin.
“Tôi sẽ làm được.” Sau khi bà Thùy Chi rời đi, căn phòng trở nên im lặng đến nghẹt thở.
Tuấn Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy hơi thở như nghẹn lại trong cổ họng.
Áp lực đè nặng lên vai anh.
Có lẽ anh sẽ phải tìm kiếm sự giúp đỡ.
Nhưng ai có thể giúp anh trong tình huống này?
Tuấn Anh quyết định gọi cho Mai, cô bạn thân từ thời đại học.
Cô là người luôn lạc quan và có mối quan hệ rộng rãi trong giới doanh nhân.
“Chào Tuấn, có chuyện gì vậy?” Mai trả lời, giọng cô rộn rã, nhưng có chút ngạc nhiên khi thấy anh gọi vào giờ này.
“Mai, mình cần sự giúp đỡ,” Tuấn Anh nói, giọng hơi run.
“Nói đi, mình đang nghe,” Mai đáp.
“Mẹ Thùy Chi đã đưa ra một thách thức, mình phải chứng minh tài năng và thành công của mình trong 24 giờ, nếu không, 900 triệu sẽ là cái giá phải trả.” “Cái gì?!” Mai thốt lên.
“Chẳng lẽ bà ta không thấy những gì cậu đã làm sao?” “Không, bà ta chỉ nhìn vào bề ngoài,” Tuấn Anh thở dài.
“Mình cần phải chứng minh.” “Được rồi, cậu cần có một kế hoạch.
Hãy gặp nhau ở quán cà phê Mộc, mình sẽ giúp cậu.” Tuấn Anh gật đầu, cảm giác có chút hy vọng le lói.
Anh nhanh chóng rời khỏi nhà, lòng đầy quyết tâm.
Quán cà phê Mộc nằm ở phố Lý Tự Trọng, với những chiếc bàn gỗ mộc mạc và những chiếc ghế thoải mái.
Tuấn Anh bước vào, tìm kiếm Mai giữa đám đông.
Mai đã ngồi ở góc quán, tóc buộc cao, dáng vẻ năng động.
Khi thấy Tuấn Anh, cô nở nụ cười và vẫy tay.
“Mau lại đây!” Tuấn Anh ngồi xuống, lòng đầy hồi hộp.
“Mình không biết phải bắt đầu từ đâu.” “Trước tiên, cậu cần xác định rõ những gì mình có thể làm.
Cậu có kỹ năng gì có thể thể hiện trong 24 giờ?” Mai hỏi, ánh mắt cô chăm chú nhìn vào anh.
“Mình từng làm việc trong lĩnh vực marketing và có một số thành công nhất định.
Mình đã từng giúp một số công ty tăng doanh thu lên 30% trong vòng 6 tháng,” Tuấn Anh nói, cảm giác tự tin dần quay trở lại.
“Tuyệt!
Vậy cậu có thể áp dụng những gì cậu đã làm để chứng minh với mẹ Thùy Chi.” Mai phản ứng, tay gõ nhẹ lên mặt bàn như muốn kích thích ý tưởng.
“Nhưng làm sao mình có thể chứng minh trong 24 giờ?” Tuấn Anh hỏi, giọng đầy hoài nghi.
“Cậu có thể liên hệ với một số khách hàng cũ.
Hãy yêu cầu họ viết thư chứng thực về những gì cậu đã làm cho họ.
Nếu cậu có ít nhất ba thư chứng thực, mẹ Thùy Chi chắc chắn sẽ phải xem xét lại yêu cầu sính lễ,” Mai nêu ra giải pháp.
Tuấn Anh gật đầu.
“Đó là một ý hay.
Mình sẽ làm vậy ngay bây giờ.” Mai nhìn anh, ánh mắt đầy khích lệ.
“Cố lên, mình tin cậu làm được.” Tuấn Anh cảm thấy có thêm động lực, anh rời khỏi quán cà phê và bắt đầu gọi điện cho những khách hàng cũ.
Hơi thở của anh trở nên dồn dập khi nghĩ đến từng cuộc gọi, từng lời trình bày mà mình sẽ phải thể hiện.
Cuộc gọi đầu tiên là với một khách hàng cũ tên Hùng, chủ một công ty nhỏ chuyên cung cấp thiết bị văn phòng.
“Chào Hùng, lâu quá không gặp!” Tuấn Anh bắt đầu.
“Chào Tuấn, có chuyện gì không?” Hùng hỏi, giọng có chút bất ngờ.
“Mình cần một favor.
Mẹ của Thùy Chi đã đặt một thách thức với mình, và mình cần sự giúp đỡ của bạn,” Tuấn Anh giải thích.
“Cậu làm gì mà phải đến mức đó?” Hùng hỏi, giọng có chút hoài nghi.
“Mình cần bạn viết một thư chứng thực về những gì mình đã làm cho công ty bạn.” “Tại sao mình phải làm vậy?” Hùng hỏi lại.
“Vì đó là cơ hội để mình chứng minh bản thân và có thể lấy lại tình yêu,” Tuấn Anh thẳng thắn nói, giọng đầy chân thành.
Hùng im lặng một lúc lâu.
“Được rồi, mình sẽ giúp cậu.” Nỗi lo lắng trong lòng Tuấn Anh dần tan biến.
Anh tiếp tục gọi điện cho những khách hàng khác, mỗi cuộc gọi đều mang lại cho anh một chút hy vọng.
Nhưng thời gian trôi qua, áp lực vẫn đè nặng lên vai anh.
Cuối cùng, khi mặt trời bắt đầu lặn, Tuấn Anh đã có được ba thư chứng thực từ các khách hàng cũ.
Anh nhìn chúng, cảm thấy những dòng chữ ấy như nặng trĩu trong tay.
“Mình đã làm được!” anh thầm nhủ, mặc dù mồ hôi vẫn rịn ra trên trán.
Nhưng giờ đây, Tuấn Anh biết mình vẫn còn một thử thách lớn hơn phía trước — phải thuyết phục mẹ Thùy Chi rằng mình xứng đáng với tình yêu của Thùy Chi.
Đêm đã buông xuống, nhưng lửa trong lòng Tuấn Anh vẫn chưa tắt.
Anh sẽ không từ bỏ.